Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà              |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Ngọc Hà
 Sinh ngày: 09. 11. 1961
Tại Nha Trang, Khánh Ḥa

 

Năm công tác tại Ninh Ḥa:
 

*1983-1990
Dạy Toán tại trường Ninh Phụng, Ninh
Ḥa

*  1990-1993
Dạy Toán tại trường Nguyễn Trăi, Ninh Ḥa

* Phương châm sống :
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài "


 

Hiện sinh sống tại:
Nha Trang, Việt Nam

 


 

 

 

 


Những Năm Tháng Không Quên
 Lê Thị Ngọc Hà

 

 

Thương tặng các em học tṛ tôi

 

        Tôi không được sinh ra và lớn lên tại Ninh Ḥa nhưng với tôi cả quăng đời thanh xuân tôi dành cho nơi ấy. Ngày tốt nghiệp đại học, tôi được phân công giảng dạy tại Ninh Ḥa, ngày ấy giáo viên nghèo lắm, lương một tháng không đủ ăn ? Các em học tṛ tôi ngày ấy cũng nghèo…có đứa sáng đi học, chiều đi mót lúa, chăn ḅ, làm rẫy phụ giúp cha mẹ…nhưng các em vẫn ham học… chỉ có một cách phải học để thoát khỏi đói nghèo.

 

        Tôi vẫn nhớ những ngày mưa lũ về, tôi và thầy Nhơn đưa các cháu con thầy cô trong khu tập thể ra khỏi chỗ ở (v́ dân bơi gạo cội mà), quay lại th́ nước lớn quá, không c̣n ra được nữa…đành phải kê giường lên, ngồi trên bàn, nhịn đói ( ngày ấy làm ǵ có cellphone mà gọi hả các em???),  ghe của phụ huynh không vào được (khu tập thể nằm ngay ḍng chảy mà )…đến chiều ghe của chú Chín, chú Mười ( ba của các em Hồ, Hạnh, Oanh)…chèo ghe đem cho một ít bánh ḿ ươn ướt nước mưa và cả nước mắt của tôi nữa.

 

        Ngày ấy, tôi - cô giáo - “dân cày đường nhựa “, có biết phân biệt đâu là cây cỏ mật, đâu là cây lúa…nhà trường cho giáo viên làm ruộng thêm để có thêm thu nhập hàng tháng…

 - Hôm nay thầy cô đi làm cỏ nhé ! (tôi vẫn nhớ lời thầy Bùi Ráng, người hiệu trưởng trường tôi), tôi đeo găng tay bảo hộ lao động (v́ sợ mấy con sâu xanh lè), ”bặt, bặt, bặt”

 - Chết cha sao cô nhổ hết lúa thế này (thầy la lên)

 - Ai nói với thầy em nhổ lúa (tôi căi lại )

Tôi chỉ cây cỏ mật và nói :

- Đây là cây lúa nè (thầy chỉ biết la lên…ôi trời !!!)

 

        Rồi những ngày lao động làm thủy lợi ở B́nh Sơn, cô tṛ xin vào ở nhờ nhà dân, chú ấy tốt ghê giao cho tôi quản lư một căn nhà, cho củi để nấu cơm, cho ổ qua nấu canh, cho mượn soong nồi, bát đĩa…(ban đầu chưa phát hiện là không có người ở), tối đi làm về cả lớp nh́n thấy mấy bàn thờ tổ sáng choang, lạnh gáy, cô tṛ nằm xếp lớp, khít chặt mà nghe từng hơi thở sợ sệt, ngây ngô.

 

        Sáng dạy, tối soạn bài, chấm bài…chiều chiều các em rảnh rỗi ghé ngang khu tập thể, cô tṛ luyện bóng chuyền, dưới sự chỉ đạo của chú Ba Bông ( chú ở ngay trước trường, từng là thành viên đội tuyển quốc gia ), không tiền bồi dưỡng, không một cốc nước chanh, chỉ có nước giếng và những nụ cười ??? (giờ chú không c̣n nữa, nhưng tôi vẫn nhớ về chú, với t́nh cảm ấm áp như những em nhỏ dành cho ông già Noel đêm giáng sinh).

 

        Rồi những ngày trực trường, đúng là “nhất quỷ nh́ ma, thứ ba học tṛ”…con ǵ tụi nó cũng làm món được…rắn th́ làm gỏi, chuột đồng th́ xiên que quay gịn, ve sầu th́ lột xác chiên bơ, xoài chấm nước mắm đường…Cô ơi, cô ăn với tụi em nhé, không ăn là mất hết nửa cuộc đời…C̣n tôi nh́n thấy mấy con chuột “trần trùng trục”, chao ôi..., có mất hết cả cuộc đời tôi nào dám ăn.

 

        Rồi những ngày thầy Nhơn ốm nửa đêm… cũng nhờ các bậc phụ huynh, thương lắm Ninh Ḥa ơi !!!

        Năm tháng chồng chất…có thể nào quên t́nh cảm ấm áp mà các em và các bậc phụ huynh dành cho tôi, t́nh cảm của các bậc phụ huynh Ninh Ḥa đă theo tôi suốt chặng đường dạy học.

 

        Ninh Ḥa là quê hương thứ hai của tôi, nơi rèn luyện cho tôi trở thành một nhà giáo dục luôn đặt “cái tâm “ lên mỗi bài giảng của chính ḿnh…cái tâm ngày ấy cho đến tận bây giờ, có lẽ được hun đúc bởi con người Ninh Ḥa ngày ấy.

 

        Một ngày t́nh cờ đọc được Ninh-hoa.com, tôi muốn được viết về Ninh Ḥa, nơi ấy cả t́nh yêu và tuổi trẻ của tôi, làm sao có thể nói hết “lời trái tim muốn nói “ dành cho các em học sinh và các bậc phụ huynh yêu quư của tôi…. Ninh Ḥa măi măi dấu yêu trong tôi.

 

       

 q Lê Thị Ngọc Hà q
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà               |                 www.ninh-hoa.com