Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà              |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Ngọc Hà
 Sinh ngày: 09. 11. 1961
Tại Nha Trang, Khánh Ḥa

 

Năm công tác tại Ninh Ḥa:
 

*1983-1990
Dạy Toán tại trường Ninh Phụng, Ninh
Ḥa

*  1990-1993
Dạy Toán tại trường Nguyễn Trăi, Ninh Ḥa

* Phương châm sống :
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài "


 

Hiện sinh sống tại:
Nha Trang, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

NGÀY DI TẢN BUỒN
Trích từ những ḍng nhật kư.

 


 

 

 

 Ngày ấy cách đây hơn 30 năm…

Tôi đang bước vào tuổi mộng mơ, sáng sáng cắp sách đến trường với bao mơ ước…mai đây trở thành cô giáo, Ngọc Huệ bạn thân nhất, trở thành bác sĩ, Dạ Thu lém lĩnh và quậy nhất lớp lại mơ ước thành luật sư…

 

Những ngày đầu xuân năm Ất Măo, sĩ số lớp tôi tăng đột ngột, các bạn từ Huế chuyển về, chiến tranh đă lan dần đến Huế…

 

Nhà xác của thành phố nằm trên trục lộ đến trường, chật kín người và vang vọng tiếng khóc năo nề, những lá cờ vàng phủ kín những chiếc quan tài màu đỏ rực…Đêm đêm từng đoàn xe “ coongwoa” rầm rập tiến ra ngoại ô, rẻ vế các ngả.

 

Sau giờ làm việc ba tôi ít nói, ít cười, lặng lẽ sắp xếp hành trang vào từng ba lô “con cóc “ có ghi tên mỗi đứa và giấy tờ tùy thân, pḥng khi thất lạc.Thiết quân lực toàn thành phố… tạm biệt những đêm hè rong ruổi bắt c̣ng trên biển.. tạm biệt những ngày chủ nhật được đi “Cinema” cùng lũ bạn … tạm biệt vơ đường Thiếu Lâm Tự yêu quư, nơi hằng đêm tôi cùng các huynh đệ, tỉ muội, coong phu…và tạm biệt cả lũ hàng xóm với các tṛ chơi u mọi, nhảy dây.

 

Một buổi chiều tháng 3, ba tôi gọi các anh em tôi chuẩn bị lên đường, hướng về phía cảng Cầu Đá. Chúng tôi được đưa ra đảo Băi Miếu và từ đó chúng tôi được đưa ra hạm đội bằng ca nô, tiến về Sài G̣n.

 

Hạm đội 801 ngày ấy là một con tàu chiến dài cả trăm mét, cao hàng chục mét, vĩ đại vô cùng so với một đứa con nít như tôi .Tôi không dám đi đâu trên con tàu v́ chỗ nào cũng thấy súng ống và đầu đạn .Trên tàu, mọi nhu yếu phẩm đều được phân chia một cách tiết kiệm, nhất là nước uống, không bao giờ được dùng xa xỉ .Con tàu nhằm thẳng hải phận quốc tế mà tiến …

 

Những buổi chiều hoàng hôn màu tím, tôi ngồi bó gối trên boong tàu dơi mắt xa xăm, chỉ thấy đường chân trời tiếp giáp với mặt biển, đêm đến cả bầu trời đầy sao, kia là cḥm Đại Hùng Tinh có chứa ngôi sao Bắc Đẩu, kia là ngôi sao Hôm lấp lánh mà đêm nào tôi cũng nh́n thấy từ lan can nhà tôi…

 

Tôi nhớ ngôi nhà nhỏ và mảnh vườn đầy rau của ba tôi, nhớ con đường Bá Đa Lộc với hai hàng cây xà cừ đan xen như hang động thiên thai, nhớ không khí lớp học yên lặng… lâu lâu lại có tiếng cười sau những bài giảng thật hay của thầy Bào…và tôi hiểu chiến tranh là mất mát, là chia ly từ dạo ấy.

 

Tàu cặp cảng Phú Quốc rồi về cảng Cát Lái, chúng tôi về đến Sài G̣n, tá túc ở bệnh viện Đô Thành trên đường Nguyễn Huệ, thành phố vẫn thiết quân lực đêm đêm, tiếng đạn pháo từ xa dội về thành phố …

 

“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm năm đô hộ giặc Tây, hai mươi năm nội chiến từng ngày, gia tài của mẹ để lại cho con, gia tài của mẹ là nước Việt buồn “.

 

Ôi nước Việt của tôi ơi…chiến tranh qua đi …đừng bao giờ quay trở lại để con người được b́nh yên và hạnh phúc.

 

 


       

  Lê Thị Ngọc Hà


 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà               |                 www.ninh-hoa.com