Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà              |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Ngọc Hà
 Sinh ngày: 09. 11. 1961
Tại Nha Trang, Khánh Ḥa

 

Năm công tác tại Ninh Ḥa:
 

*1983-1990
Dạy Toán tại trường Ninh Phụng, Ninh
Ḥa

*  1990-1993
Dạy Toán tại trường Nguyễn Trăi, Ninh Ḥa

* Phương châm sống :
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài "


 

Hiện sinh sống tại:
Nha Trang, Việt Nam

 


 

 

 

 


   Mùa Thu Vàng....
 Lê Thị Ngọc Hà

 


 

          Tôi đến Ninh Ḥa một sớm thu nhạt nắng, mùa thu đầu tiên với tư cách là một cô giáo -không c̣n nao nao như những lần tựu trường trước – mà với tâm trạng đầy lo lắng, ngôi trường của tôi mới thành lập ngay ngày tôi bước chân đến Ninh Ḥa - Nguyễn Chí Thanh (chi nhánh của trường Nguyễn Trăi, được thành lập năm 1983), học sinh bắt buộc học theo xă (Ninh B́nh, Ninh Phụng, Ninh Xuân, Ninh Sim (Dục Mỹ), Ninh Thân, Ninh Phụng, Ninh Thượng, rồi Ninh ǵ nữa….tôi không c̣n nhớ rơ).

 

          Bằng một chiếc xe đạp cà tàng (cả gia tài của tôi – cô sinh viên nghèo)…bỏ lên chiếc xe “than” (không biết bằng cách nào mà tất cả các loại Toyota của Nhật ngày ấy đều được độ lại, chạy bằng than, kỹ sư Nhật nh́n thấy, chắc xỉu liền), mỗi lần đi từ Nha Trang ra Ninh Ḥa mất khoảng ba tiếng???, cái lỗ mũi của tôi đen x́, bám toàn bụi than !!!

 

          Tôi đến trường với tất cả tâm huyết của một cô giáo trẻ, ngoài việc giảng dạy tôi c̣n chủ nhiệm lớp, hướng dẫn cho các em tham gia văn nghệ, thể dục thể thao, cắm trại, sinh hoạt tập thể, làm báo tường….Mùa nước lũ về nh́n thấy các em ở Ninh Thân đi học, tôi thấy sốc, em nào đến trường cũng quần áo ướt mèm ??? (Sau này đi “trinh sát “ mới biết… ôi ! đoạn đường học sinh của tôi đến trường thật nguy hiểm, thương quá các em tôi).

 

          Tôi ở cùng pḥng với cô Thủy, dạy môn Sinh học (môn Vạn Vật ngày xưa), cô Thủy đến lớp xách một cái giỏ tṛn bằng tre (lũ học tṛ gọi là cái lồng chim)- thật ấn tượng. Lớp tôi chủ nhiệm “mê “ cô Thủy đến “tít cả mắt” v́ mỗi giờ lên lớp của cô thật sống động và đầy thực tế. Một lần học sinh lớp tôi học môn kỹ thuật nông nghiệp, làm rượu nếp (nếp than, nếp quạ, nếp nàng Hương), sau giờ thực hành, mỗi tổ tặng cho cô 1 xị (250ml), bốn tổ thành 1 lít. Tối hôm ấy, tôi quyết định đi mua nem về chấm điểm rượu (nem Ninh Ḥa là đặc sản số một cho đến bây giờ). Lần đầu tiên tôi biết thế nào là say…. rượu nguyên chất, thơm, ngọt, cay nhè nhẹ được cất ra từ nếp với men (tôi hiểu v́ sao ở Ninh Ḥa có một xóm rượu nổi tiếng…), đêm ấy trời đất quay cuồng, mọi thứ đảo lộn….kết quả ngày mai cả hai không thể nào đến lớp !!!

 

          Ngày ấy cuộc sống thật vất vả xiết bao, làm sao có thể kể hết nỗi nhọc nhằn của cha mẹ, cơm ăn không đủ no, lấy chi lo đến chữ….vậy mà bằng mọi giá, các em học sinh của tôi cũng được đến trường, thương quá các bậc phụ huynh ơi, măi măi các cô chú, các anh chị ở Ninh Ḥa luôn trong trái tim tôi...Tôi vẫn nhớ gia đ́nh anh chị Phạm Rô, mẫu mực, hạnh phúc, hai cháu học giỏi. Thương lắm các em, ba đi học tập cải tạo, mẹ ở nhà vẫn lo cho các con chu toàn học tập, dù vất vả ngược xuôi (Mỹ Hảo của tôi).

 

          Tôi vẫn nhớ lớp của các em Thanh Nhàn, Mục Đồng, Diệp Vi, lớp của các em Quốc Cường, Ngọc Hiệp, Minh Phước…năng động, dễ thương và đầy bản lĩnh…các em giờ đă thành đạt, bay khắp muôn phương, vui lắm Ninh Ḥa ơi.

 

          Xuất rồi nhập, các em lại chung một mái trường Nguyễn Trăi, tôi phải đạp xe đạp xa hơn để đến trường. Mùa gió nam về, Ninh Ḥa thật kinh khủng, gió nóng và khô….da mặt của tôi và các em sỉn màu, nuốt cơm không nổi.

 

          Tôi yêu Ninh Ḥa ngày ấy, nơi tôi bắt đầu bước vào cuộc mưu sinh, không tiền tài danh vọng chỉ đầy ắp t́nh người (dù ngày ấy muôn vàn cực nhọc), nơi ấy tôi được trưởng thành hơn và thấy rằng “sống trong đời sống cần có một tấm ḷng”.

 

          Bao mùa thu vàng qua đi, giờ tôi xa vùng quê ấy nhưng măi măi trong trái tim tôi kư ức măi đong đầy.

 

          Hăy t́m về Ninh Ḥa dấu yêu qua trang web Ninh-Hoa.com các bạn nhé, các bạn sẽ thấy được cả vùng trời dấu yêu quê ḿnh, cả những người thân quen và cả trái tim mùa thu của tôi, Ninh Ḥa là chùm khế ngọt trong tôi. Khi xa Ninh Ḥa, tôi mới hiểu “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn“, thương lắm Ninh Ḥa ơi !

 

 

       

 q Lê Thị Ngọc Hà q
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà               |                 www.ninh-hoa.com