Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà              |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Ngọc Hà
 Sinh ngày: 09. 11. 1961
Tại Nha Trang, Khánh Ḥa

 

Năm công tác tại Ninh Ḥa:
 

*1983-1990
Dạy Toán tại trường Ninh Phụng, Ninh
Ḥa

*  1990-1993
Dạy Toán tại trường Nguyễn Trăi, Ninh Ḥa

* Phương châm sống :
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài "


 

Hiện sinh sống tại:
Nha Trang, Việt Nam

 


 

 

 

 

 


   CLARA....
 Lê Thị Ngọc Hà

 

 

 

Thương tặng các em 12A1 niên khóa 1984-1987 Nguyễn Chí Thanh highschool.

 

        Không biết cơ duyên nào mà tôi lại được vào chủ nhiệm thay cho cô Vũ Thị Thanh (năm lớp 10 cô Thanh chủ nhiệm lớp ), cô phụ trách môn tiếng Anh, ba năm lớp tôi, cô là người Hà Nội gốc, hiền lành, mẫu mực, nhẹ nhàng và đúng là người gốc Bắc. Tôi nhận lớp chủ nhiệm, ấn tượng đầu tiên là các em nam, em nào cũng cá tính nhưng lại học thật giỏi, các em nữ th́ quá hiếu động, các lớp khác có dám tán tỉnh con gái lớp tôi đâu.

 

        Mười lăm thằng con trai, mỗi đứa một tính cách, lớp trưởng Đức Dũng hiền hoà nhưng năng động trong mọi phong trào, có lẽ lớp tôi mạnh mẽ là một phần cũng nhờ lớp trưởng lúc nào cũng xông xáo, tiên phong trong mọi công việc. Lớp phó học tập Thái Quang Tâm, lúc nào cũng cười, chữ xấu như ông kẹ, nhưng giải toán mau không ai bằng. Lớp phó văn thể mỹ là Bá Nhân, hát hay mà tính t́nh thật điềm đạm , bây giờ cũng c̣n hát hay như ngày ấy. Lớp tôi được thầy Phương Chánh Nhơn phụ trách môn lư, thầy dạy thật vui và chinh phục lũ học tṛ nghịch như “quỷ sứ” bằng những trận cười gịn giă, thầy rất ân tượng với bí thư Thái Dũng, mỗi lần thầy gọi lên bảng thầy sợ goi lái lại không à???

 

        Tập thể con trai chiều nào cũng được sự dẫn dắt của chú Ba Bông (một thời chú là vận động viên của đội tuyển bóng chuyền cấp quốc gia ), chiều nào chú cũng tập cho lớp tôi phát bóng, đập bóng, đứa nào đánh bóng qua chân, chú bảo” ê không được qua chim” nhé, , cả bọn cười rũ rượi…, ngày ấy làm ǵ có quỹ lớp nhiều để chi cho hoạt động thể thao, để mua tặng chú món quà có giá trị để tỏ ḷng biết ơn, chỉ có nụ cười và những ly nước lạnh…nhờ chú mà các em tôi mạnh mẽ hẳn lên, biết đoàn kết, thương yêu và chia xẻ cho đến bây giờ . Môn văn lớp tôi được cô Nguyễn Thị Nữu phụ trách, cô rất nghiêm và khó, khó trong từng lời ăn tiếng nói, khó trong cách suy nghĩ và hành động, nhưng cô dạy rất giỏi và rất tâm huyết với nghề dạy học, cô yêu quư lớp tôi nhưng luôn dành cho lớp tôi những bài đạo đức thông qua lối kể chuyện dí dỏm nhưng đầy sức thuyết phục…cô bảo lớp tôi là CRARA, đó là câu chuyện về ḷng tự cao, tự đại, là tự hại ḿnh… từ đó lớp chúng tôi có biệt danh là 12 CLARA. Nhờ những bài giáo huấn của cô mà các em học tṛ tôi hiểu cách đối nhân xử thế, biết nhúng nhường trước mọi người, biết tự tin nhưng không tự phụ…cám ơn cô nhiều lắm, măi măi CLARA là hành trang cho các em học tṛ tôi trở thành những người có ích, những doanh nhân thành đạt như bây giờ. Thầy Xuân phụ trách môn địa lớp chúng tôi thật tuyệt vời, thầy đàn, hát rất hay, vẽ đẹp và thầy là ca sĩ của trường, là người hướng dẫn thanh nhạc cho các em tôi học hát tập thể, thầy rất điềm đạm, vui tính…có những ngày nỗi ḷng xa vắng nghe tiếng đàn, của thầy cũng là sức mạnh cho tôi và các đồng nghiệp bước tiếp trên con đường nghèo nàn của cái nghề dạy học tưởng chừng như vô vọng,…không có ánh b́nh minh ???

 

        Phụ trách môn Sinh vật, phong phú là cô Nguyễn Thanh Thủy, không có em học tṛ nào mà không nhớ đến cô, cô rất xinh và nhanh nhẹn, năng động, những h́nh vẽ sinh học rất đẹp và chất giọng ngọt ngào xứ Huế pha giọng Nam, các em tôi mê môn sinh vật từ ngày ấy…rồi những ngày học làm rượu nếp với môn kỹ thuật nông nghiệp, các em đă cho tôi và cô Thủy một ngày say túy lúy v́ chất men xóm rượu ngày ấy. Cô rất vui và dancing rất đẹp, cô dạy cho lớp chúng tôi nhiều vũ điệu để giao lưu với các trường khác, với lớp chúng tôi cô là ánh lửa ấm áp, những kỷ niệm tuyệt vời cho lớp chúng tôi trong những năm tháng đến trường…cám ơn cô nhiều lắm, t́nh thương yêu của lũ học tṛ lớp tôi dành cho cô làm sao kể hết, làm sao có thể nào quên. Môn thể dục cũng thật tuyệt vời, cô Lan là người Huế chính cống, cô phải rời Huế để đến Ninh Ḥa nhận nhiệm sở với nỗi u buồn luôn phảng phất, hay cô đă có một nỗi u hoài nào từ xứ Huế, cô là con gái xứ thần kinh nhưng rất phong cách, những bài thể dục đồng diễn, những bộ đồng phục vất vả lắm các em tôi mới có được, những bài aerobic, những giờ hít đất, thụt dầu khi đi học trễ, nhưng lại rất vui và bổ ích…giờ cô không c̣n nữa, cô đă xa vĩnh viễn lớp chúng tôi trong một lần vượt biển. Rồi cô Nhất dạy sử, đêm nào cô cũng nằm nghe đài VOA, cô Thu dạy văn la hoài, nhưng cô bảo nghe để hiểu, để biết và để học tập sao cứ lại “bế quan tỏa cảng “ làm chi cho đất nước ngày cứ nghèo đi, thật là một tư tưởng lớn trong một nhà giáo dục "cách mạng", phần tôi có dám hó hé ǵ đâu, chỉ biết cộng, trừ, nhân, chia…không bao giờ dám nói lên chính kiến của ḿnh…rồi cô ra đi vĩnh viễn cùng cô Lan trong một đêm tối trời tại vĩ tuyến nào đó, thương lắm đồng nghiệp của tôi.

 

        Cám ơn các đồng nghiệp của tôi ngày ấy , dám vượt lên sự đói nghèo của cái nghề dạy học mà xă hội thời bao cấp coi rẻ như bèo, cái thời mà các vị chức sắc nhắm mắt buông xuôi giáo dục, cái thời mà giáo viên xếp hang mua cá, mua thịt, có khi bị những người khác lấn chỗ, rồi chửi rủa thậm tệ…các đồng nghiệp của tôi đă chí lớn hơn người, vẫn nuôi hy vọng về một ngày mai tươi sáng cho lũ học tṛ lớp chúng tôi .

 

        Cám ơn các cô, các chú phụ huynh Ninh Ḥa ngày ấy, đă luôn động viên chúng tôi, đă sát cánh cùng chúng tôi trong những năm tháng tưởng chừng như bế tắc…giờ đây các em tôi đă ngẩng cao đầu, đă đi được trên đôi chân của chính ḿnh. Hăy quay về các em nhé, Ninh Ḥa luôn chờ bàn tay của các em, những người đă vượt qua những năm tháng khó khăn nhất để thành đạt như hôm nay.

 

        CLARA măi măi trong trái tim tôi.



       

  Lê Thị Ngọc Hà
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Ngọc Hà               |                 www.ninh-hoa.com