Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Vợ Và Nhân T́nh
Lê Mỹ Châu
 

 

Kỳ III. Câu chuyện cơm & phở.

Tôi vốn dĩ rất thân với chàng từ hồi cấp 2, lên cấp 3 tôi học muộn và đành từ biệt. Nhưng thi thoảng cũng gặp nhau café, cà pháo nói chuyện tào lao, tàm phào. Chàng kết nàng từ dạo nghe bọn tôi xúi giục, cũng dăm trầy, mười trật mới nên duyên chữ t́nh, Thời yêu, chàng đắm say nàng như một gă khờ dại, ngớ nga ngớ ngẩn ngâm măi bài hát những “chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hạ của tôi đi đâu”, chở mối t́nh đầu xa rời mùa phượng biếc. Biệt danh của chàng rất tiếu là Heo v́ chàng mập và ăn nhiều. Mỗi tội đáng thương là thiệt t́nh, chân thành và điển trai. Con gái cùng khối lắm đứa chết mê mệt. Chàng cũng nhạy và leo lên vị trí cao, nhờ bàn tay nàng, nhờ ḷng kiêu hănh và niềm tự tôn, nhờ một cuộc hôn nhân với nàng viên măn. Vậy mà…

 

Tôi gọi cho chàng vào một buổi chiều giữa phố mưa tuôn, chàng bao giờ cũng ga lăng thấy chán. Dù đó là ả, hay một em nào đó mới quen, hoặc thân hơn tí nữa th́ chàng cũng ân cần tất cả. Tôi đùa : “ Đang làm ǵ đó? Về nhà chưa chàng? Ḥa b́nh hay chiến tranh lan rộng? À, mà nói nè, chuyện cơm với phở? Hôm nay, chàng ăn ǵ?”.

 

Chàng tếu : “ Tớ đang ăn ḿ, chán cơm, cũng chán phở, chẳng thèm thứ chi, tớ đi ăn ḿ”. Chàng là vậy, bất cứ chuyện ǵ xảy ra chàng vẫn b́nh chân như vại. Dù chàng có lỗi, tha thứ là chuyện chẳng có ǵ ghê gớm, chỉ cần ăn năn và nhỏ nhẹ phụ nữ sẽ siêu ḷng. Nhưng chàng chẳng muốn, suưt chút nữa đánh mất niềm hạnh phúc, đôi khi thức tỉnh, chàng cảm thấy ray rứt bởi chút phiêu bồng và ḷng tự tôn của gă đàn ông bị kích động. Biết dại nhưng chẳng thể nào dừng lại khi mọi thứ cuốn nhanh như sóng. Chàng trần t́nh với tôi trong niềm hối tiếc, thấy thương nàng với nỗi buồn rực rỡ mà chưa thể nào ôm ấp, tạ lỗi cùng nàng. Mọi thứ lẳng lặng như chiếc bóng và hồn ma vất vướng ở nơi  góc nhà.  

 

May cho chàng, nàng là một phụ nữ tuyệt vời. Vẫn giữ lại chút lửa để sưới ấm mái nhà, nơi trái tim đi hoang, lầm lạc vẫn c̣n lối trở về. Dù chưa thể dang ṿng tay rộng chào đón, nhưng nàng vẫn c̣n cười, chăm chút những buổi ăn th́ đoàn viên nào xa xôi hơn nữa. Con gái ngoan, người như nàng mà chàng t́m đâu thấy, ngoái đầu nh́n lại tháng ngày giông băo chàng đă hiểu được rằng hư ảo của cuộc đời nó giống như một giấc mộng vừa qua.

 

Tan sở, chàng vội ghé tiệm hoa gần chợ, những đóa hồng rực rỡ trong chiều. Chàng dành tặng cho nàng, cho con gái yêu một bữa ngon thịnh soạn, đơn giản bởi cái t́nh, lần đầu tiên xuống bếp, chàng biết ḿnh nặng nợ vợ con.

 

“Đêm nay, sẽ có một giấc mộng mà chẳng biết khi nào sẽ tàn canh”. Tôi trêu chàng.

 

 

THÁNG 7 NĂM 2011   
L
ê Thị M Châu

    

         

 

 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com