Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.

 

 

 

 

 


Viết Cho Những Yêu Thương Dang Dở

MỸ CHÂU
 

Tranh vẽ bằng Lá Cỏ :  của Lương Lệ Huyền Chiêu

 

   

Ta gặp nhau, khi mùa dă quỳ vàng ươm len lỏi trên từng lối đi. Đà Lạt năm ấy buốt lạnh. Khi cần một bàn tay ai đó xiết chặt, thế là anh xuất hiện bên em.


Mọi cuộc gặp gỡ trong đời có một duyên phận nhất định. Anh bảo thế. Em chẳng biết ḿnh là duyên, là nợ ǵ với anh, chỉ thấy có một ṿng tay ôm ấm áp giữa xứ sở sương mù, chỉ biết có một người bầu bạn trên chuyến xe đ̣ ngân nga măi lời hát: gặp gỡ làm chi...


Chẳng ai có thể nói được chúng ta gặp gỡ làm chi, riêng em, em nói với anh là gặp gỡ để thương, để nhớ, để gắn những vụn vỡ trong nhau thành những bức họa yêu thương như cánh đồng lúa mát. Anh biết không, khi đương th́, lúa êm ái, mềm mại và rất dịu dàng, mặc giông gió, băo táp, mặc nắng mưa...Khi lúa, sắc ươm vàng, lúa cho con người hạt gạo, mùi hương rơm rạ, khói đốt đồng tỏa ngọt ngào hương. Và người cũng thế, ví t́nh yêu như lúa đương, khi yêu, hương sữa thơm nồng ngọt ngào nhưng t́nh yêu chẳng bao giờ măi đẹp như lúa.


Triết lư con nít của em khiến anh bật cười. Thú vị thật, một cô bé 20 đi t́m màu ngọt của mầm yêu, một cô bé 20 nh́n cuộc đời trong veo như sương sớm.


20 tuổi, người ta c̣n nhiều mộng mị. Anh bảo thế. Em cong cớn: Sắc màu cuộc sống có nhiều gam, sao không chọn màu sắc của đóa dă quỳ, hay tinh khôi như sen.


Em giấu ḷng ḿnh đấy, bụi bặm cuộc sống khiến em ngụy trang cho ḿnh thật tốt. Cố gắng làm một cô gái 20 hoàn hảo nhưng mấy ai biết trái tim chứa nhiều sẹo. Những năm 20 tuổi, em luôn nhớ người đàn ông duy nhất và đặc biệt. Em kể cho anh nghe về người đàn ông ấy, họ yêu em vô điều kiện, chiều chuộng em bởi em là công chúa bé bỏng trong mắt người. Em say sưa gom nhặt từng kí ức vụn, những mảng lớn, khâu vá, kết nối, thêu dệt tạo nên một bức tranh đẹp.


Rồi em có một t́nh yêu, có anh đồng hành qua những năm 20 tuổi, có mật ngọt, có chua chát, những toan tính, dự định rất nhiều mà bây giờ mỗi lối đi đều song song không bao giờ gặp mặt. Anh khác, em cũng khác khi chúng ta đi xa, khi em bắt đầu lớn. Cuộc sống không phải như những ǵ em nghĩ, chua chát hơn nhiều. Em đă khóc nhưng không c̣n anh bảo: "Có anh đây rồi, đừng lo lắng nữa". "Có anh đây rồi, c̣n chi muộn phiền".


Bây giờ, mùa về,


Tháng 11, không biết Đà Lạt c̣n có những lối đi đầy sắc dă quỳ. Kỉ niệm một thời yêu đong đầy. Nhưng thôi anh, em không nhớ về mùa cũ, những dở dang của một mối t́nh. 20 thuở ấy trinh nguyên. Tự dưng thèm lang thang giữa đất trời Đà Lạt trong cái lạnh se se, lúc ấy, chẳng c̣n ai xiết chặt tay em, áp vào má nhưng một thời có anh ở cạnh.


Tháng 11, em nghe t́nh ca, những vũ điệu khiến em nhớ anh da diết. Phố biển cũng giăng mây, tơ trời buốt lạnh ḷng. Không c̣n ai kể cho em nghe xứ ấy, nơi b́nh minh khác chốn em, nơi mọi con đường thẳng tắp đầy lá phong rơi cho ngày giao mùa.


Anh có đàn cho ai nghe không giữa những ngày trăng vỡ. Bài hát cũ xin đừng thầm th́ vào tai ai anh nhé, những lời yêu mà ḿnh từng nói cùng nhau.


Em từng đợi tháng 11 quay về, nhớ quay quắt. Nhưng rồi, tháng 11 đến tháng 11 đi quặn ḷng em măi. Em từng viết về Tháng 11 của em ngày ấy “Em sẽ thôi không chờ đợi anh nữa đâu. Sẽ không để nơi phương xa ấy anh bận ḷng v́ nỡ làm em chờ đợi. Em sẽ b́nh yên đi qua hết những ngày Tháng 11 v́ em tin, anh sẽ trở về.”
Em thôi đợi anh trong ngày dài vô tận, nơi em ở vẫn mưa vẫn gió, ngày nắng vẫn hát những bản t́nh ca.


Và em quên.....Nhưng tháng 11 vẫn về, em miệt mài viết cho những yêu thương dang dở cùng anh.


Rồi tháng 11 cũng qua đi, tháng 12 se lạnh lại trở về. Mùa đông về, nhắc nhở em nhiều hoài niệm. Cái lạnh của những ngày đầu đông, em đi qua rất nhiều mùa đông không anh, rất nhiều buổi chiều một ḿnh sưởi ấm ḷng bên tách café giữa phố. Năm em về, phố biển lại vắng đi một người từng nhớ. Khúc nhạc xưa vẫn réo rắt như ḷng.


Tháng 12, trong em quá nhiều điều xưa cũ, hoài niệm nào có ngọt ngào để không khỏi ray rứt ḷng nhau.

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Tháng 12/2016

 

    

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com