Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

Bạn gọi cho tôi khá muộn, giữa cơn ngái ngủ ngày cuối tuần tôi trả lời ngập ngừng. Bạn bảo : “ Tự dưng viết như thế, nghe sao mà buồn da diết quá, hôm tớ đọc bài tớ không ngăn được nước mắt”. Tôi cười, những tháng năm qua đi có những điệu buồn vương vào ḷng tôi, có những khoảng khắc chênh vênh không lối. Bạn là người thứ n khi bảo tôi như thế. Anh tư bảo út : “ Mày nói nó đừng có khùng quá, dẹp ba cái vụ vớ vẩn đó đi…”.

Nhục chí lắm  bạn nhưng đó là ước mơ của tôi ngay từ con bé xíu, ngày nhỏ tôi thích đọc những cuốn tiểu thuyết dày cộm, miệt mài không ngơi nghỉ. Ngay cả việc học tôi chẳng để tâm tới, chỉ thích t́m kiếm xem một chút lăng du ở những mối t́nh đẫm lệ, hay góc khuất trong tâm hồn của từng nhân vật mà tác giả muốn gửi gắm vào… Không biết có phải v́ thế mà nó vận vào cuộc đời tôi không ???

Tôi đă từng loay hoay không lối thoát bởi mớ bồng bông cơm áo, gạo tiền. Tôi khép kín giấc mơ ban sơ của ḿnh và lặng lẽ đi về một lối. Tôi đă quên mất hay nói cách khác hơn chưa ai chỉ cho tôi một con đường rộng lối mà vô t́nh hay hữu ư tôi đă bỏ trôi. Ngôi nhà ấy là nơi hạnh phúc nhất cho tâm can của mỗi con người. Giờ đây, tôi mới t́m thấy và tôi sẽ trở về ngồi lại nghiền ngẫm những tháng ngày đă qua, giữa bao điều được mất. Sao tôi mất mát quá nhiều, sân si qua đỗi và ḷng th́ hỗn tạp vô lường…

Một tuần trôi qua, một tuần b́nh yên rất lạ. Mặc thành phố mang đến những cơn mưa vội vă, ướt đẫm cả những lối đi, khung cảnh của những buổi chiều tà rơi sao mà man mác buồn. Những khoảng khắc ấy trôi qua ḷng tôi b́nh thản, tôi cảm thấy ḷng ḿnh rất nhẹ nhàng như bầu trời mùa hạ trong xanh, như xuân đến an lành trong những giấc mơ mà tôi đă từng có…

Bạn hỏi tôi : “ Sao cậu thay đổi tư tưởng và quan điểm nhanh đến chống mặt như thế? Tớ không ngờ bữa nay cậu triết lư dữ vậy”. Nếu mọi khi, tôi sẽ gắt gỏng với bạn, tôi thét gào và ồn ào hơn bởi tính tôi không nhu ḿ, bao người nói tôi phải sinh ra là một đứa con trai th́ tốt hơn cho cuộc đời của mỉnh. Tôi phản biện một cách gay gắt như thể phủ nhận mọi quan điểm của bạn. Tôi cười, nhẹ nhàng lắm và dịu dàng trong rất đáng yêu ( vụ này tự khen ,tự chấm điểm cho ḿnh chắc không ít người la ó, hehe, bởi vui mà…). Bạn cười tôi và chia sẽ, tôi biết tôi đă sai khi cứ than văn măi về những khổ đau, bi ai và sầu năo. Bạn ngưỡng mộ tôi, bạn nh́n thấy con đường tôi đi qua trên những lối gập ghềnh để rồi sau những tháng ngày đi hoang của cơi ḷng, giờ tôi đă t́m thấy một thứ ánh sáng tinh khôi của ngày mới, của cơi ḷng b́nh yên…Tôi bảo : “ Tớ chẳng là ǵ cả nên cậu đừng làm thế người ta cười cho đấy bồ ơi..”.

Bạn cứ măi thắc mắc với tôi, ai đă làm cho tôi thay đổi, ai đă thuyết phục được tôi gạt bỏ những hỉ, nộ, ái ố của cuộc đời. Bạn ạ, đó là bí mật của tôi, bạn sẽ ngạc nhiên hơn khi tôi nói với bạn về tất cả, nhưng tôi quyết định không nói với bạn, rồi tháng ngày qua bạn sẽ hiểu tôi hơn. Bạn đă từng khuyên tôi nhưng tác dụng chưa có, giờ tôi lại ứng dụng những ǵ mà bạn đă từng nói với tâm trạng chẳng hoài nghi và quy phục. Bạn đừng thắc mắc tại sao và v́ lư do ǵ, đó là điều tốt cho tôi và con đường tôi đang đi tới…Khi tôi quyết định nói với bạn về tất cả, bạn nhắc lại câu chuyện ngày xưa, ngày bạn chọn một con đường đă đi, rời xa cuộc sống thường nhật bon chen, xô bồ và những lợi danh chỉ là hư ảo. Lúc đó, tôi vẫn nhớ, tôi là người phản đối bạn kịch liệt, tôi khóc như mưa và mỗi ngày gọi điện cho bạn đưa ra những lư lẽ minh chứng rằng ḿnh đă đúng….. Nhưng rồi bạn đi, con đường ấy có rất nhiều thách thức và chông gai, tôi từng động viên bạn, an ủi và sẻ chia. Tôi vẫn gọi cho bạn mỗi ngày, vẫn ghé thăm bạn mỗi khi có dịp trở về quê và tôi thấy bạn b́nh an hơn rất nhiều…Ḷng tôi mừng v́ bạn đă đúng, tôi sai. Đó là con đường mang đến cho bạn sự hạnh phúc với niềm tin của bạn. Đă có lúc tôi nghĩ về niềm tin, tôi tin vào đức tin của ḿnh và tôi chắc rằng niềm tin đă chiến thắng tất cả. Nhưng tôi cũng có lúc đă từng hoài nghi với những suy nghĩ viển vông đó và tôi quên đi tất cả, tôi chạy đua với thời gian cho những cuộc mưu sinh, cho mọi mối quan hệ cộng sinh phát triển và những nụ cười đầy giả tạo, cho những giọt nước mắt đắng cay thầm lặng rơi. Tôi đă quên một chân trời b́nh yên mà bạn đă đi, tôi quên những lối quanh co đi về trong ngôi nhà nhỏ, tôi quên những lối ṃn mà từ đó tôi đă lớn khôn…

Tôi đă từng mơ có những chuyến đi dài như một kẻ lăng du ca, lang thang cho đến tận cùng hơi thở, rồi bất chợt tạt vào đâu đó ngồi ngồi, lật lật, viết viết một cách say sưa. Làm một kẻ lữ hành cho những chuyến đi để góp nhặt những điều thú vị từ cuộc sống, sẻ chia những mất mát đau thương và ngắm nh́n thiên nhiên tươi đẹp. Hay tôi thích lang thang trên những con phố nhỏ chứa đầy những kí ức của ngày đă qua với bao giấc mơ không trọn vẹn. Tôi từng mơ và khát khao không khí nhộn nhịp của mỗi sáng b́nh ḿnh trên biển quê ḿnh, tiếng gà gáy rộn vang khi canh ba vừa gơ nhịp. Tôi thích trăng vàng, cát trắng , biển xanh.. Tôi thích những ngày tôi hai mươi tuổi với bao ước vọng, tôi thích những tháng năm bè bạn trên ghế nhà trường, tôi thích lang thang trong mưa để gom tất cả mọi nhớ nhung vào ḷng, mưa rơi trong ḷng thành phố rả rích và ḷng tôi có những khoảng tĩnh mịch, hư không….Tôi tham lam quá đỗi, ước mơ về một chàng bạch mă hoàng tử rồi sẽ có một ngày kết tặng những đóa hồng nhung, lời tỏ t́nh trong một đêm trăng thanh, lăng mạn…Bạn đă từng chí chóe với tôi : “ Lăng mạn quá nên coi chừng gom hết tất cả bi ai vào ḷng ḿnh”. Tôi là kẻ lăng mạn, bạn bảo thế. V́ chính những yếu tố say sưa, nồng nàn ấy đă khiến cho trái tim tôi vụn vỡ và tan hoang. Tôi không biết, nhưng tôi chắc rằng có rất nhiều yếu tố tạo nên trong trái tim con người ta những cảm nhận rất riêng mà không thể nào so sánh được. Cũng như tôi là tôi và bạn măi măi là bạn, đừng nên so sánh cuộc đời này của tôi hoặc đại loại nếu tôi là bạn.. và nếu bạn là tôi…

Tôi đă từng ảo vọng hăo huyền với giấc mơ, rồi chân trời này là niềm khát khao mà tôi muốn vươn tới. Tôi sống trong những cơn mơ dài, triền miên với bao tháng năm, u hoài không bao giờ dứt. Tôi không chấp nhận được những nỗi mất mát, đau thương, quyến luyến, bịn rịn và h́nh như không hề muốn chia tay bất cứ một điều ǵ. Mà cuộc đời này có bao giờ vẹn tṛn một điều ǵ cả. Chân lư đơn giản ấy mà tôi cũng không hiểu và chưa chấp nhận.  Tôi ngang bướng một cách ngu si và khờ khạo. Đáng lẽ, tôi nên cảm ơn những người đă làm cho tôi đau, đă gắn vào trái tim tôi những vết sẹo mà thời gian khó có thể phai mờ. Tôi thường gọi đó là nấc thang để tôi có thể bước qua và đi đến đích, nơi tôi cần phải đến, nơi mà mục tiêu phấn đấu không bao giờ ngơi nghỉ trong tôi.

Giờ ḷng tôi b́nh yên, tôi sẽ yêu thương hơn những ǵ mà tôi đang có. Mỗi nấc thời gian trôi qua là một điều hạnh phúc. Tôi sẽ sống như thể ngày hôm này là ngày cuối cùng của cuộc đời ḿnh. Tôi sẻ chia với bạn, với những người có nhiều mất mát như Q, nh́n vào Q hay đi bên cạnh Q tôi cảm thấy tự hào và hănh diện biết bao mặc ai cười chê. Tôi sẽ mở rộng trái tim ḿnh để đón nhận nhiều hơn những mối quan hệ bạn bè và biết đâu từ đây tôi sẽ có nhiều hơn nữa những điều hạnh phúc mà tôi đang có.

          “ Lợi danh như bóng mây ch́m nổi, chỉ có t́nh người để lại cho đời”. Tôi không nhớ đă ghi chép câu nói này từ đâu nhưng khi ứng dụng vào ḿnh tôi giác ngộ triết lư này thật là sâu sắc. Tôi viết tặng bạn một câu chuyện phiếm, không mang một tâm tư buồn trũi nặng như bạn từng nói. Và v́ thế, bạn nhé, tôi rất b́nh an trong từng ngơ ngách của tâm hồn tôi. Tôi không hân hoan để rồi có một ngày bù la bù loa như lời “Người” đă nói cùng tôi, tôi biết và tôi đang xác định rơ tư tưởng và ngày mới của tôi. Tôi sẽ b́nh yên đi qua dẫu tháng ngày kế tiếp của tôi sẽ là ǵ đi chăng nữa. Bởi trong tôi, niềm tin vào đức tin mănh liệt trỗi dậy trong trái tim ḿnh mỗi ngày càng nhiều hơn và tôi chắn rằng những ai đă từng biết về tôi, khi đọc những suy tư này sẽ thấy một tôi hoàn toàn khác của ngày hôm qua.

          Tôi cảm ơn “Người” đă mang đến cho tôi một b́nh minh đẹp, một chân lư nguyên vẹn và sáng suốt. Tôi sẽ đi về phía mặt trời mọc, nơi b́nh minh ươm mầm những giấc mơ tiếp nối cho những ai biết lắng nghe và hi vọng. Tin vào niềm tin, bạn sẽ thấy giá trị nhân sinh vô giá biết dường nào… 

P/s : Hiếu đừng khóc khi đọc bài tớ viết nữa, b́nh an Hiếu nhé. Chúc Hiếu Vu Lan an lạc.

 

 

 

Lê Thị M Châu

Ngày 23/08/2010 – 14h 02’
 Sài G̣n mưa tơi tả

 

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com