Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

Tặng Cho Tất Cả

 

 

Hạnh phúc nhất đời người là ai cũng có một gia đ́nh, có anh em, có đầy đủ cha mẹ và tràn ngập hạnh phúc yêu thương. Con đă từng có tất cả như con có ba, có má, con có một mái ấm nghèo nhưng thật hạnh phúc và yêu thương. 

Con đă từ có những giấc mơ hạnh phúc, nơi ấy có vườn hoa thật đẹp và thảm cỏ xanh trên ngọn đồi cao. Cơn gió mùa hè tới, thổi những ước mơ ấy trôi theo xa trên bầu trên kia. Con đă từng đứng lặng để t́m kiếm thêm những ước mơ trong tâm hồn lăng đăng. Con không hiểu nổi ḿnh sao vương mang vào ḷng nhiều đa đoan đến thế, ước mơ nhiều để cuộc sống nhuộm màu hạnh phúc, để cuộc sống say nồng trong men say ngất ngây của sự yêu thương hay ước mơ nhiều để ươm mần trái tim bớt đau thương hoặc nhiều hơn thế nữa ước mơ nhiều để gắn vào đời ḿnh một hành trang đầy ư chí và quyết tâm??? 

Đi nhiều và trải nghiệm, con nhận ra rằng cuộc đời này công bằng cho tất cả mọi người, con không phải là ngoại lệ, tất cả chung quy cũng là điều nhân quả trên cuộc đời này. Hăy cứ cho yêu thương đi, chúng ta sẽ nhận được rất nhiều từ yêu thương khác mà đôi khi chúng ta không thể nào nghĩ rằng ḿnh sẽ nhận được nó từ một ai đó… 

Cuộc đời ba như những dấu chấm lặng (!), lơ lững trôi và buồn vương văi theo màu nắng trên những con đường mà ba đă từng đi qua. Mọi nỗi đau cứ nuốt nghẹn vào ḷng cho niềm tin trong sự yêu thương trôi nhẹ nhàng hơn. Và bây giờ, ba trôi vào xa thẳm, ba đi về phía chân trời mang đầy ánh nắng, không có những tảng mây mù che lối mà trên mỗi bước đi đều có những thảm cỏ nhung xanh màu hạnh phúc, êm đềm để ba bước đi qua nhẹ nhàng hơn. 

Tháng 5 về, đất và trời Sài G̣n rực rỡ chan ḥa cùng nắng, con lại nhớ h́nh ảnh ba trên những thửa ruộng rộng mênh mông dưới cái nắng chan chan của mùa hè. Chiếc áo xanh bạc màu và mái tóc hoa râm ngày càng nhiều sợi bạc. Ba đi vội, nhanh như gió thoảng. Đôi khi, con nhận được một chút lời khen, con luôn tự hào v́ con là con của ba, niềm tin, sự kiêu hănh luôn mănh liệt trong con mỗi khi viết ba. Trong đó, vẫn có nước mắt và sự nghẹn ngào. Con đă đi qua một khoảng thời gian trầm mặc, cứ sống trôi qua cũng chỉ để mà sống. Con gom tất cả mọi kỉ niệm vui buồn mà con đă từng có, con cất tất cả vào ḷng cho nỗi nhớ nhung ngày càng chất chứa. Để rồi giờ đây, mọi thứ tuôn trào và vỡ ̣a ra tất cả. Con nhớ ba, nhớ tiếng nói, giọng cười, nhớ cả những nỗi buồn trong từng khóe mắt. Phải chi ……..phải chi ……. 

Nhận  kết quả học tập của con được điểm 10, con lại nghĩ về ba, ăn một miếng ăn ngon, con lại nghĩ về ba, khi con vui, con lại nghĩ về ba… Người đàn ông con yêu, con cũng sẽ chọn giống ba và v́ thế ba trong con không thể mất đi dù ba không c̣n tồn tại… Nếu con c̣n ba, con sẽ có tất cả. Có những ước mơ, có sự yêu thương mặc những vấp ngă trong cuộc đời này đớn đau đến dường nào con cũng sẽ vượt qua… nếu con có ba, con sẽ có những ước mơ thật to lớn hơn thế này….  

Sài G̣n vẫn thế, ngày tháng trôi chưa có niềm yêu thương nào đọng lại.  

Dường như, khi mất đi một cái ǵ đó con người ta mới hiểu hết giá trị của t́nh thương yêu và sức mạnh vô biên ba nhỉ? Con vẫn nhớ như in, ngày con thi tốt nghiệp lớp 9. Trong ba đầy âu lo c̣n con th́ vô tư ngủ, giấc ngủ thảnh thơi và an lành. Ngày thi kề cận con chẳng chút ham học, chỉ chơi và chơi. Con ngồi sau xe đạp của ba khi kết thúc buổi thi cuối cùng, thật là nhẹ nhơm trong con khi trút đi gánh nặng ngàn cân trên vai. Con biết ba rất buồn v́ con không thể được kết quả cao. Nhưng chừng ấy thôi ba ạ, đủ con ray rứt đến tận cùng tâm hồn ḿnh.  

Ba đi rồi, con chới với, chông chênh, con muốn đi về phía con đường rộng mà con chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Không có ba và v́ thế con bắt đầu im lặng, im lặng đến đáng sợ. Bởi không thể nói cùng ai cho nên gom tất cả vào ḷng để rồi một ngày nọ con hoang mang hơn với những nỗi buồn. Con cố gắng biết qua bóng tối để đi đến ánh sáng của ngày mới, đón ánh b́nh minh tươi thắm. Con nhớ ba, con chẳng biết làm ǵ giữa thành phố này. Con t́m cuốn sách, vào internet, đi lang thang… vô nghĩa, con t́m về kí ức của ngày xưa, có rất nhiều tiếc nuối trong con…Con chưa đủ mạnh mẽ để vượt qua và đối đầu với tất cả nhưng con ngang nhiên đi qua mọi niềm đau và những nỗi buồn. 

Ba hăy hạnh phúc và b́nh an, ba hăy trở về tṛ chuyện trong những giấc mơ của con. Dạy cho con đi đúng con đường mà con sẽ đến, dạy cho con thêm niềm thương yêu và dạy cho con biết tha thứ trong nhiều điều…

Ba luôn là một người vĩ đại trong tôi…

Lần đầu tiên, tôi viết về ba tôi với những nỗi niềm rất thật trong tận cùng mọi ngơ ngách của trái tim ḿnh. Tôi đă từng sống khác đi và muốn vùi chôn kỉ niệm, cho kỉ niệm ngủ yên ắng trong cơi ḷng. Vậy mà, ngày cuối tuần giữa thành phố rộng lớn, giữa cái nắng mùa hè tháng 5 gắt gỏng làm ḷng tôi ưu phiền và nhung nhớ. Kỉ niệm như bừng thức giấc sau một mùa đông dài trú ẩn, tôi viết ra nỗi ḷng như muốn nhắn gởi với tất cả mọi người. Những ai đang c̣n có cha, mẹ, có những yêu thương vô giá hăy yêu thương nhiều hơn một chút, hăy yêu thương thêm nhiều hơn nữa để đến khi cha mẹ về cơi vĩnh hằng đừng nuối tiếc điều chi.

 

 

 

Lê Thị M Châu

Chiều cuối tuần 15h 30 ngày 16/05/2010

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com