Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Tự Nhiên Tôi Thấy
Nhớ Người Dưng
Lê Mỹ Châu
 

Viết cho một t́nh bạn

LMC

 

           

Khi tôi bảo ghét phố, đồng nghiệp tự ái nổi cơn giận đùng đùng. Tôi bảo quê tôi cái ǵ cũng ngon, từ cọng rau, ngọn gió đến những hàng cây, bao con đường…. Ở phố cứ kiệt cùng nỗi nhớ, xa quê ḷng sao da diết ngóng trông hoài. Lúc bạn về quê, bạn thốt lên rằng : “ Ôi! Quê cậu thật tuyệt, yên b́nh đến lạ, nghe rơ tiếng ḷng thổn thức từng nhịp đập giữa canh khuya, nơi tiếng gà gáy vang trời báo hiệu b́nh ḿnh đến, ôi quê nhà một thưở yêu thương”. Tôi chảnh : “ Bởi thế mới nói, chẳng đâu bằng quê hương ḿnh, nơi ôm ấp bao hoài ức vui buồn và nơi bao người không thể nào quên, cứ nhớ măi những ǵ vụn vặt nhất, cũng thành một câu chuyện dài muôn đời không thể quên”.

Đáng lẽ ra, tôi nên cảm ơn phố chứ không ghét như lời tôi bảo. Phố mang đến cho tôi những điều mà trước đây chưa một lần tôi nghĩ đến. Hoặc những ước mơ và niềm khát khao nếu không có phố, không bắt đầu từ phố th́ chẳng biết tôi nên trôi dạt về phương nào. Dí dụ (ví dụ) như một tâm hồn lăng đăng, một chiều mưa mộng mị và những niềm nhớ trong cơi ḷng hoang vu. Người ta hay bảo : “ Người có nhiều bạn bè sẽ là người cô đơn nhất”. C̣n tôi có một ḿnh th́ càng đơn côi rơ rệt. Nhưng tôi lại ghét phố, phố chỉ cho tôi biết nỗi ḷng ḿnh hỗn tạp, phố dạy cho tôi biết nhớ nhung những tháng ngày cũ mà thời gian th́ cứ cuồn cuộn trôi nhanh. Ở phố! Tự nhiên tôi thấy nhớ người dưng.

            Tự dưng tôi nhớ, nhớ người dưng những năm cũ mèm. Nhớ cái lúc hắn tỏ t́nh với tôi vào một đêm trăng thật sáng, một buổi tối mùa thu vương nồng nàn mùi hương hoa sữa, một ngày mưa tháng 10 bên khung cửa lớp tôi.

            Một tối, nhận được tin nhắn với số điện thoại lạ hoắc.“ Em ngủ chưa! Đang làm ǵ đấy, em vẫn có nợ anh một thứ, trả hết trả hết cho người, trả luôn mắt môi tươi cười, c̣n người trả ǵ cho ta?”. Ngạc nhiên quá đỗi, suy nghĩ măi chẳng biết ai, gă từ phương nào mà gan vậy? Tôi  ṭ ṃ cũng nhắn lại : “ Anh ơi! Em nợ anh thứ ǵ? Nhớ lúc chia tay trả hết rùi (rồi) mà, Ah! Em nhớ rùi ( rồi), em quên trả anh cái búa”.

 

            Hắn không phải là bạn học, cũng chẳng cùng niên. Hắn học trường khác nhưng quen biết nhau rồi thân. Hắn có tính lếu láo, gàn không chịu nỗi. Khi nào hắn ngồi một ḿnh trầm tư là hắn hay hút thuốc, đốt không thương tiếc cái phổi của mẹ cha cho hắn. Tôi hay bảo :“ Này ngốc! Nếu quá chán đời và muốn chết th́ nhảy cầu Dinh đi, đừng tự hành hạ ḿnh như thế. Cha mẹ sinh ra th́ lành lặn, đến khi trưởng thành th́ muốn tự hủy diệt ḿnh ah, thân thể này là của cha mẹ đấy không phải của chúng ta, đừng muốn làm ǵ th́ làm nhé, bất hiếu là tội lớn nhất của kiếp người.?”. Tôi hay cà khía, hắn chẳng tức, luôn cười. Hắn bảo : “ Biết sao anh yêu em không? Bởi em đơn giản, không cầu ḱ, không che giấu được vui buồn…và em có thể là nơi chia sẻ được”. Tôi bật cười, không một chút duyên. Hắn tự nhiên thành bạn tôi từ đó, từ khi nào tôi chẳng hiểu nổi, nhưng thân.

 

            Ra trường, tôi đi biệt, không một lần ghé thăm hắn. Đôi bận, hắn ngược ḍng thăm tôi, nhận cái lắc đầu thẳng thừng. Hắn đi, xa lắm trên những dặm muôn trùng. Có khi, hắn gửi cho tôi những phong thư viết vội, ḍng chữ ngoằn ngoèo. Hắn bảo viết lúc nhớ tôi khi ngồi tàu điện ngầm, hoặc đi trên chiếc phi cơ. Bức thư không nhiều chữ nghĩa, khi đơn giản những câu hỏi thăm. Lúc chỉ vỏn vẹn những từ cũ kỉ : “ Anh nhớ em, bé nhỏ và ngốc”. Online tôi hay bảo : “ Ôi! Trời, ngày xưa nó nhỏ nhắn, dễ thương, chứ bi giờ nó thành mập ù ú tét rùi (rồi) c̣n chi nhỏ nhắn? Giờ yêu nổi nữa không th́ dźa đây? Nếu nó không ngốc, chắc bữa ni ( nay) nó giàu rùi (rồi), giàu bởi v́ được yêu anh phải không?”.

 

            Hắn đàn hay và hát tuyệt. Hắn để tóc dài giống con gái. Tôi hay bảo : “ Nam th́ ra nam, nữ th́ ra nữ, đừng có nữa nạc nữa mỡ tôi không ưa”. Hắn bảo, hắn thích thế, làm một gă phong trần, lăng tử, đi chu du thiên hạ, để trái tim ḿnh bớt thổn thức hơn. Hắn học khá lắm, cũng chơi được. Bạn bè kháo nhau về hắn, tôi b́nh chân như vại, chả đọng đậy cơi ḷng. Hắn hiểu tôi, không cố và lâu lâu nhắc nhở đôi câu về trái tim hắn. Tôi gạt :“ Đừng ai yêu một đứa như tôi, một tâm hồn trống có lắm ngă nghiêng và tôi không muốn làm tổn thương ai cả.”. Ngày hắn đi, phía bầu trời một chiều mùa hạ ửng vàng nắng. Bạn bè đưa tiễn nhiều, thiếu tôi. Hắn bảo : “ Em không về tiễn anh à”. Tôi cộc lốc :  “Cần ǵ mà phải tiễn đưa, quan trọng anh trong ḷng em như thế nào thôi”. Được cơ hội, hắn chớp :“Vậy anh trong ḷng em như thế nào?”. “ Chỉ là những bọt sóng, dễ tan, thế thôi”. Tôi bủa.

 

            Cuối cùng, tôi cũng tiễn hắn từ phố. Hắn bảo muốn ôm tôi một lần chia tay, tôi chẳng dại ǵ chấp nhận và cười : “ Nếu ôm chỉ một lần th́ không nên, em muốn anh ôm em cả cuộc đời này. Nhưng tiếc thay, cuộc chơi chưa bắt đầu anh đă kết thúc rồi, đi b́nh an anh nhé”. Tôi bắt tay hắn và cười. Tôi vẫn thế, nghịch không chịu nỗi, luôn cười mà ai biết những góc tim tôi có khoảng trời nào được b́nh yên.

 

            Tôi trôi theo tháng năm, vương buồn trên từng khóe mắt. Có lúc mệt mỏi t́m về chút kí ức ngày xưa. Thấy sao mà ngây ngô, mà trong sáng. Phố lúc này u buồn và da diết, những cơn mưa giăng mắc, một mùa trôi biết buồn. Tôi nghĩ về hắn rất bất chợt. Thời trẻ, người ta yêu khác, có lắm mơ hồ và những mộng mị. Bây giờ, đàn ông yêu khác, tỉnh táo hơn, tính toán nhiều, cánh tay không c̣n vững vàng cho phụ nữ ghé tựa vai. Hắn bảo, hắn không khác, vai hắn vẫn thế, mặc tháng năm hắn cạn dần niềm tin vào đàn bà. Ngă vào không hắn cho dựa. Tôi chẳng thích dựa vào ai, tôi thích một ḿnh hiên ngang.

 

            Tôi thích những ngày tôi 20 tuổi, có nhiều kí ức vui và có hắn. Hắn hay hát cho tôi nghe những t́nh khúc của Trịnh giữa mùa trăng bên cánh đồng cỏ. Giữa bốn bề gió mát, giữa một đám bạn bè cười đùa. Sau những cuộc vui, hắn hay bảo : “ Anh trống lắm, cần một ai đó giữ chặt tim ḿnh”.

 

            Một ngày nào đó, không xa, tôi nhớ. Tôi như một cánh lục b́nh trôi lững lờ trên ḍng sông Dinh. Tôi đă khóc như tiếng nấc cất lên trong nghẹn ngào. Tôi không khóc cho chữ duyên, không trách than số phận. Tôi khóc những đơn côi trong ḷng bừng cháy. Rồi một ngày nào đó, mặc băo dông hay yên lặng, một ngày nào đó bỗng dưng bắt gặp những nỗi khát khao đời thường chạm ngơ. Bỗng dưng nhớ hắn, gặp rồi sao?

 

            Tháng năm là chốn b́nh yên cho kỉ niệm, là nơi giấu ḿnh an toàn với bao hoài ức. Không thể chôn cất, không thể xóa nḥa mà làm sao cho nó đừng lớn thêm hơn. Hắn bảo, hắn vô t́nh lạc mất tôi, ḷ ṃ măi không thể t́m thấy nhau. Hắn bảo, không thích đeo những gương mặt nạ, người ta cố vẽ vời vào đó những h́nh cười nhăn nhít, hắn không t́m thấy b́nh yên. Người đàn bà của hắn sau những say nồng đă vẫn tay chào ly biệt, hắn khóc không thành tiếng, chỉ nấc lên từng hồi đớn đau. Và thế là tan…

 

            Chẳng biết v́ sao tôi không yêu nổi hắn, tôi thích là một người bạn của hắn hơn một người yêu. Làm một người yêu của gă phong trần biết đâu sẽ nhói tim hơn nhiều. Hắn hay bảo : “ Giữa một người nam và một người nữ khó tồn tại một t́nh bạn thuần khiết”. Tôi lại thích chứng minh cho hắn thấy có thể làm được điều này. Tôi nói hắn cứ để mọi thứ tự nhiên trôi theo quy luật, những ǵ không thuộc về ḿnh cứ chèo kéo, giành giật măi làm ǵ? Những ǵ thuộc về ḿnh sẽ không tránh khỏi, c̣n không thuộc về ḿnh chẳng tồn tại, vững bền. Tôi không thể yêu hắn, bởi v́ hắn quá hiểu tôi và ngược lại. Tôi cần hơn một người như hắn, yêu một t́nh yêu bao dung và chân thành.

 

            Hắn hay đùa : “ Em không thể yêu anh một ngày để rồi anh sẽ ngủ vùi trong kí ức. Anh đi, mang theo em triền miên trên một chuyến hành tŕnh, khi nào mệt mỏi, em cho anh tựa vào không?”. Bạn bè bảo tôi : “ Mày có một gă si t́nh rất lạ, trong bao tháng năm mà vẫn nồng say”. Tôi trách hắn, thích đùa trong từng câu chuyện, để bảo bè bảo tôi quá ác, khi thả trôi cuộc đời của một gă lăng tử măi miết rong chơi như hắn. Tôi đếch thèm yêu, mặc hắn chết trong chiều giữa những cơn tuyết rơi nơi xứ người. mặc hắn bảo : “ Em ơi, anh lạnh”. Mặc hắn cứ gọi măi nheo nhéo bên tai. Mặc hắn, tôi vẫn cứ thế, măi măi là tôi, một người bạn chân thành.

            Ngày cưới, hắn gọi cho tôi hơn tiếng đồng hồ. Hắn bảo : “ Em giữ anh lại không? Hay thả trôi”. Tôi chẳng có quyền ǵ giữ hắn, hắn có cuộc đời của hắn, tôi riêng tôi. Bạn bè một thời măi măi là bạn, không vượt qua ranh giới nghĩa t́nh này…

 

            Hắn bảo : “ Có gă nào hôn và ôm em chưa, mọi thằng đàn ông bao giờ cũng thích thú mấy chuyện đó. Em cẩn thận, đừng tin ai, đừng để trái tim ḿnh chất chứa h́nh dáng những gă thích đùa. Em ạ, họ đểu”. Tôi bảo : “ Chẳng có gă nào, không ai dám yêu em, hôn em, đểu giống anh đến thế là cùng hen anh. Yên tâm đi, em già rồi không ai dụ em được, chỉ có em dụ người chứ người nào dụ nổi em”. Một khoảng thời gian sau hắn bảo :“ Có chồng đi em, đừng một ḿnh, ḷng anh đau?”. Tôi cáu : “ Đau chi, tôi có phận của tôi, nhiều chuyện quá, ghét…”. Tôi ghét cái kiểu quan tâm của hắn, như thể muốn ban phát cho đời tôi một chút ân t́nh. Lắm lúc điên khùng tôi quất thẳng vào hắn : “ Gă điên! Em có sao cũng chẳng bao giờ yêu anh, bởi em tỉnh để hiểu về anh, không muốn yêu một người như thế”.

 

            Hắn bây giờ một ḿnh, lang thang cả ngày mưa lẫn nắng, một ḿnh trong chiều vắng, qua những đêm đông. Hắn thích viết về những chuyến đi và bao trải nghiệm, hay trải ḷng với nhiều tiếc nuối trong nước mắt. Hắn muốn tôi có mặt trong từng trang viết, để giữ ǵn khoảng khắc b́nh yên. Tôi không thích tôi là nhân vật của hắn, tôi sợ hắn hóa trang ḿnh quá đẹp đẽ, quá xinh tươi, trong trắng mà đời tôi muôn lần lận đận th́ hồn tôi c̣n ǵ những trắng trong.

 

Tôi bảo : “ Bây giờ em khác lắm, chai ĺ và chua, anh yêu nổi một người chua như em không? Thiên hạ bảo em đắng ghét như café đen đá mà nhạt thếch ngay từ nước đầu, chẳng chút mặn nồng trong gia vị”. Hắn hay bảo tự dưng tôi cố tạo ra quanh ḿnh những bọc thép, đừng nghĩ tôi quá vững vàng sau vẻ bề ngoài cân cáo, ai chẳng biết tâm hồn tôi rỗng, chỉ cần lay nhẹ, khẽ khàng th́ tất cả mọi thứ vỡ tung hay sao? Hắn khuyên, tôi hăy là tôi của ngày nọ. Tôi nhớ đến lời nhận xét của một người bạn về tôi, tôi vui tính, đầy tâm trạng, phớt đời, bất cần nhưng tự tin.           

Email hắn viết, hắn vẫn thích nh́n tôi của những ngày cũ khi tàn đông, trong cái rét tôi nhỏ thó, run rẩy bên cổng trường, h́ hục đạp xe trong mưa gió. Giờ đây, ở một đất nước xa xôi, hắn tiếc những câu chuyện t́nh đi qua đời hắn không có tôi. Mọi thứ ngỡ có đó chợt rồi tan biến như bong bóng nước vỡ ̣a khi chạm vào ḷng đất. Tôi đă từng khóc nhiều, khóc không phải v́ hắn mà cho những mất mát, lúc ấy, bên kia xứ người hắn có nh́n thấy rơ một tôi nghiêng ngă trong cuộc đời này.

 

            Tôi bảo : “ Khi yêu,người ta hay cất lời có cánh làm say ḷng người. C̣n hắn, trụi trần quá nên khi mất mát, cả một bầu trời vụn vỡ ngay dưới chân hắn”. Có ǵ đâu giữa chừng điều được mất, hăy bắt trở lại khi ta c̣n rất trẻ, c̣n quá nồng nàn trong những giấc mơ.

 

            Hắn bảo : “ Có bao giờ người ta đang khóc mà mắt cứ ráo hảnh, cạn dần và gió đă hong khô”. Ḍng sông vẫn lững lờ trôi, và phía bên kia cuộc đời một ngày nào đó b́nh yên sẽ trở lại. Tôi lại dành cho hắn niềm tin, tôi tin một ngày hắn bật dậy, bước ra khung cửa sổ, đón tia nắng ấm đầu tiên, cười nụ cười hiền ḥa. Gió sẽ thổi từng cơn làm mát ḷng người đơn côi nơi viễn xứ. hắn bật dậy thật vững và b́nh yên đi qua những tháng năm vụn vỡ. Một ngày nào đó, hắn về, chở tôi lang thang qua những con phố cũ, ngắm trăng lên và những sắc màu yêu thương trong hắn sáng bừng. Tôi sẽ đứng lặng nơi cuối đường, nh́n thương yêu trong hắn trỗi dậy, một người con gái khác bước cùng hắn giữa mùa yêu thương. Tôi nguyện cầu thế. Bên kia niềm đau th́ hạnh phúc đang ẩn nấp ở một nơi nào đó, mà sẽ có một ngày chữ duyên gieo cho hắn một miền thương yêu đúng nghĩa.

 

            Giữa phố, một ngày mưa, tự nhiên tôi thấy nhớ người dưng. Câu đầu tiên trong email tôi viết. Hắn cười.

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Ngày 21/11/2010

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com