Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


TRI ÂN MỘT TẤM L̉NG
Lê Mỹ Châu
 

 

 

“ O tṛn như quả trứng gà

  Ô th́ đội mũ, ơ thời vểnh râu”….

 

Những câu thơ  đồng dao của bài học đầu tiên trên ghế nhà trường ươm mầm bao giấc mơ an b́nh và dịu êm, như cánh đồng cỏ mát xanh tươi, mượt mà, non nơn. Tháng năm học tṛ đi qua không ít lần chúng ta lăng quên đi cái nh́n sâu thẳm và nụ cười hiền ḥa của thầy, cô giáo dành cho học tṛ ḿnh. Mặc màu thời gian phủ mờ và rêu phong nỗi nhớ nhưng không một  ai có thể nào quên bảng đen, phấn trắng, con đường làng ngày ngày đến lớp. Những kỹ sư tâm hồn tháng năm đi qua bao nỗi nhọc nhằn bên trang giáo án, dạy cho chúng ta biết yêu thương những đồng dao trong từng lời ru, câu hát của bà và mẹ….

 

Kí ức nhuộm màu thời gian để mỗi khoảng khắc trở về nghẹn ngào trong nỗi nhớ thương. Bao thế hệ của những mái trường xưa cũ tại Ninh Ḥa, giờ đă là ông, là bà,  thầy, cô ngày ấy không c̣n son trẻ mà năm tháng xưa như kí ức đẹp không phai trong trái tim bao người khi đă lớn khôn. Hay bóng hoàng hôn đă ngă màu vàng úa, bao thế hệ học tṛ ngày xưa và hôm  nay mỗi khi tết đến, xuân về, nỗi ḷng người ngổn ngang với muôn nổi nhớ nhung, khắc khoải bóng dáng quê nhà, mái trường xưa và những tán lá vàng rơi nhẹ trong chiều thu, tím biêng biếc một góc phố bằng lăng như phôi pha trong nỗi nhớ ngập tràn của những ngày trời thu vươn nắng.

 

Ngôi nhà của chúng ta, tại đây web ninh-hoa.com này cũng có không ít thầy, cô giáo, đă và đang giảng dạy tại các trường từ mần non, tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông trên địa phận Ninh Ḥa. Dù bây giờ làm ǵ, ở đâu vẫn dơi theo từng bước, từng bước chân của bao thế hệ học tṛ ngày ấy. Những học tṛ năm xưa, trái tim bao con người xa xứ ngày cuối năm chạnh ḷng cho những kỉ niệm cũ. Thương một chút nắng mùa thu ngọt ngào như lời cô , thầy giảng, những chiếc áo dài phảng phất trong gió chiều làm man mác chút tơ vương.

 

Ai đă lớn lên không một lần đến trường, những góc đường đi qua sẽ lăng quên kí ức mùa đă cũ nhưng không thể nào quên những chiếc lá vàng mùa thu rơi, những năm tháng xa xôi của một thời đi học. Bao nỗi nhọc nhằn in đậm trên từng nếp nhăn, mái tóc bạc đếm màu thời gian chờ đợi, chúng ta đă đi qua rồi c̣n bao người ngoái lại và t́m về năm tháng học tṛ.

 

Xuân đang về ta quẳng gánh âu lo, t́m kiếm những nhớ thương dấu yêu thời cắp sách. Tri ân những tấm ḷng xây trong trái tim chúng ta từng viên gạch kiến thức để ngày hôm nay chúng ta đă đi đến những thành công nhất định.

 

Một mùa xuân ấm áp, mặc xứ người giá buốt trong  tuyết rơi. Vẫn lặng lẽ nơi phương trời xa xôi ấy, một chút tấm ḷng gởi lại và kính chúc thầy, cô đă, đang và sẽ đi tiếp tục  trên con đường tiếp sức ước mơ cho bao thế hệ kế cận tận hưởng một mùa xuân ấm áp, an lành và hạnh phúc luôn ngọt ngào như gió mùa thu, sáng trong như bụi phấn rơi lăng đăng bao nỗi niềm của những học tṛ xưa cũ xa quê.

 

“ Học tṛ ra đi thầy ở lại

Mặc con đường xa ngái nỗi gian truân”

 

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Đêm 24h30 ngày 02/02/2010

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com