Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 


TÔI VIẾT CHO RIÊNG M̀NH...
Lê Mỹ Châu

 

 

Thi thoảng lại thèm cảm giác một ḿnh như thuở nọ, thời blog 360, thích những entry đầy tiếng cười của bè bạn trêu nhau. Thích ngồi một ḿnh nơi góc nào đó tĩnh lặng để viết tâm sựï cho riêng ḿnh rồi khóa mọi thứ lại.

 

Một thời nghiện internet v́ mê tản văn hay, mê lối hành văn dí dỏm của Nguyễn Nhật Ánh. Thèm phiêu lưu nơi xa hun hút ở nẻo chân trời trong cánh đồng cỏ, tự dưng bước vào thế giới đó, thế giới màu xanh non nỏn của cây cỏ, của chim muông, của tiếng lá rơi nhè nhẹ, róc rách suối reo...bỗng dưng thấy ḷng đầy mộng mơ & xao xuyến.

 

Thời ấy, không có những điệu buồn dù xa quê có nhiều thiếu thốn & khó khăn. Mọi nhất cử, nhất động phải toan tính kĩ càng. Nhớ hồi nớ, entry đầu tiên tôi viết về một t́nh yêu, ấy là kỉ niệm tưởng tượng. Vậy mà, H bảo sao không đi học ǵ liên quan đến văn mà chọn những con số. Lúc đi học, mê tít lít ṭ ḷ môn Văn, vậy mà cuối cùng ngành lại chọn ḿnh không giống như mơ ước.

 

Nhiều kỉ niệm thời blog cứ in dấu trong tim này, thi thoảng mông lung & hoang mang muốn t́m lại chút b́nh an nơi đó. Kỉ niệm là ǵ? Với bạn? Có người nói kỉ niệm là một sự kiện, là dấu mốc...là phần nhỏ của quá khứ chứa đựng những ǵ đă qua mà ta luôn nhớ măi...Tương tự giống như t́nh yêu....

 

Hồi blog 360, tôi hay chảnh chẹ bảo mọi người rằng, t́nh yêu là điều thật là xa xỉ với tôi. Mọi thách thức nào tôi cũng có thể vượt qua nổi nhưng chỉ có một thứ chẳng thế nào bước qua nó một cách nhẹ nhàng được. Ấy là t́nh yêu...

 

Tôi kể cho mọi người về một t́nh yêu lớn, t́nh yêu vĩ đại nhất trong tôi không thể nào phai mờ. Khó có gă nào khỏa lấp khoảng trống mênh mông ấy nơi cơi ḷng tôi, từ trong sâu thẳm...tôi tin thế... Bằng chứng, tôi ít cho dịp thả ḿnh trôi vào mớ hỗn độn những lời tỏ t́nh từ bất cứ ai. Tôi thích một ḿnh, thi thoảng nghe cô đơn ră rịu ḷng nhưng t́m mọi cách vượt qua tốt hơn để ai đó cứa vào tôi những vết sẹo. Ai cũng thắc mắc, ṭ ṃ đưa ra những luận điểm về người đàn ông ấy, có kẻ c̣n bạo gan đón ṃ khi tôi 18, 20 nên t́nh yêu khó phai nhạt...Đọc nhiều comment trên blog ấy, cười ngất ngây.. độ khoảng chừng 100 comment nhỉ...Không thể nào nhớ nổi...Người ta thích ngóng kết quả của một sự ṭ ṃ...tuy nhiên, H lại đón đúng, một câu giản đơn duy nhất trong entry khiến H lật tẩy tôi. " Chẳng có ǵ vững vàng như nói Thái Sơn & t́nh yêu cũng thế "....

 

T́nh yêu, kỉ niệm nó cũng là căn bệnh ung thư, càng ngắm nghía, rờ rẫm sẽ càng lây lang nhiều vi khuẩn độc hại. Tôi từng khuyên bạn ḿnh rằng, yêu một nửa, c̣n một nửa để làm của hồi môn....Và rồi, triết gia rỏm là tôi một ngày xa xôi nh́n lại thấy một ḿnh lang thang...

 

Khi người ta một ḿnh...người ta thích nghĩ vẩn vơ lắm. Mà ít ai biết rằng, sự sống như gió thoảng mây bay, mọi thứ đến như là duyên phận. Có bao mùa đă qua rồi, mùa của thương nhớ, mùa của t́nh yêu, mùa đi, người đi. Ấy chẳng phải không có điều vĩnh cửu?

 

Thích khi tôi một ḿnh, bởi chán chường cái bạt bẽo của cuộc đời, chán cả cái rôm rả nói cười của đám đông mà ḷng ḿnh thinh lặng, hoang phí t́nh, tiền. Thích một ḿnh để tung tẩy với mớ cảm xúc hỗn độn đang trào dâng.

 

Thích khi tôi một ḿnh, lật từng số trong danh bạ điện thoại để ngắm những con số, t́m một người tỉ tê tṛ chuyện. Ḱ thật đến lạ lùng, danh bạ dài nhằng mà chẳng muốn gọi cho một người nào đó, ngẫm nghĩ cũng buồn cười. Này là bạn, đồng, nghiệp, t́nh thân.. Đời rơ nhạt, nhạt như nước ốc... Vậy mà, khi ấy vẫn thấy nụ cười tươi bông như hoa...

 

Cuộc sống chẳng bao giờ trơn tru với tôi, nhưng khi tôi ngă bàn tay ai giang rộng nâng tôi đứng lên. Khi đớn đau, tôi thèm được khóc, cũng thích có ai đó vỗ về ..Thi thoảng trái tim lại gơ sai nhịp đập, lại réo rắt tên ai đó..th́ ra tôi vẫn c̣n biết nhớ, biết cảm giác yêu một người là như thế nào. Ừ! Đôi lúc chán đó, nhưng đời tôi cũng c̣n nhiều dư vị lắm mà....

 

Thích khi tôi một ḿnh ngồi thưởng thức tách cafe nóng hổi, viết loay hoay vào nhật kư những xúc cảm hiện tại  để quên đi mọi thứ của ngày hôm qua, dù buồn hay vui. Bỗng dưng nhớ lời dặn của H, có những mối quan hệ trong đời, đôi khi khiến tôi lần tưởng trong ngọt ngào rằng đó sẽ là t́nh yêu. Thật ra là không phải, chỉ là đôi lúc quá mệt mỏi mà dựa dẫm, mà thèm khát một hơi ấm của ai đó.

 

Đừng đùa rằng tôi đang tiếc nuối, bởi kỉ niệm nào rồi cũng phai tàn & úa màu theo thời gian. Rồi mọi thứ cũng sẽ rong rêu mỗi khi cơn mưa chiều đổ xuống, phai tàn đón nắng mới của ngày mai. Đừng phân vân mà tự hỏi rằng, tôi đang làm ǵ đấy. Lượm lặt từng mảng kí ức, đi t́m những mảnh ghép của bức tranh đă vỡ tan....Tất cả..tôi viết cho riêng ḿnh....

 

Nơi này mưa âm u lắm.... 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Viết 17h40s, ngày 18/11/2013

 

    

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com