Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

 

Một ngày mùa hạ, những chiếc lá reo vui khẽ lay những giọt sương mai. Mầm non vươn ḿnh đón làn nắng lá. Vũ điệu rộn ră của những chú ve ngân vang làm bừng thức giấc một góc phố vốn b́nh yên sau một trận mưa dài. Một ngày mới đánh thức tôi bằng những tia nắng ấm, tôi đứng trên ban-công của một ngôi nhà hộp, đó là cách tôi gọi khối bê-tông này mỗi khi Tuấn hỏi tôi đang làm ǵ trong mỗi sáng thứ 7, v́ nó chỉ có đôi ba ô cửa để đón đủ nắng và gió, không có lá cây, hoa cả xung quanh.

 

Con gái mà, cái tuổi 20 sao không miên man nhớ, những khoảnh khắc vô t́nh bất chợt vương vào ḷng. Tôi say sưa suy nghĩ, ngắm nắng ban mai trên cao giữa phố phường chật hẹp, không giống như biển quê nhà yên tĩnh và dịu hiền. Đang miên man, nỗi buồn chạm vai như gơ cửa :

 

" Này, đang miên man ǵ thế? nhớ ai nhỉ ?"

 

" Uh" . - Tôi cười nhếch cái miệng méo xẹo qua một bên, như vừa khinh bỉ vừa chua chát và bước vào đóng cửa nhưng nỗi buồn vẫn sánh bước đi cùng.

 

" Bồ bực ḿnh ah?"

 

" Ừa! V́ tôi ghét cậu" ...

 

" V́ sao"? ..

 

" Không sao cả, đơn giản là ghét".

 

Nỗi buồn trầm ngâm, trôi nhẹ và lang thang trong không gian chật hẹp để đi vào vùng biển trời lớn ngoài kia nhưng dường như vẫn chưa thỏa măn mang nỗi tức giận gắn vào tôi :

" Này! tớ nói cho cậu biết nhé, nếu không có tớ bên cạnh th́ lúc này cậu có mạnh mẽ hơn không ? Bước đi vững chắc hơn nhiều rồi và thỉnh thoảng tớ thấy cậu có nhiều niềm vui".

 

Trút tất cả, nỗi buồn quay đi thật nhanh, tôi cứ tưởng mọi điều phiền toái đă chấm dứt nhưng trong tôi nhạt tất cả. Với nghĩa đen và bóng, mọi thứ đều giống nhau, cảm giác tôi đang treo lơ lửng, bồng bềnh, không tên.

 

Kí ức tuổi thơ đă là một nỗi buồn triền miên với những thiếu thốn về tất cả, t́nh thân, tiền bạc, t́nh cảm thương yêu của gia đ́nh. Dường như đă biết được nguyên nhân tác động đến, tôi vẫn bắt đầu im lặng và khép kín ḿnh, ít bạn bè và giao du. Thế giới bó hẹp lại trong xó bếp với điều hạnh phúc quá lớn lao cho ngày ấy là những miếng cơm cháy c̣n lại lúc ba lên núi. Chúng tôi tranh nhau những miếng thật to và ngon với sự rạng rỡ sáng ngời của đôi mắt, nào hay vô t́nh đập vào mắt ba trong cái lặng lẽ lắc đầu. Chỉ có thế thôi nhưng đă là một kí ức muôn màu nuôi tôi lớn. Xa hơn một chút là ngày tôi đi học, bạn bè tôi bảo: " Nó học chẳng bao giờ phải đóng tiền". Tôi biết một chút ít nỗi buồn làm hành trang để ư thức được rằng tôi cần phải làm một điều ǵ đó, không cần lớn lao lắm, đủ tự hào với chính bản thân ḿnh. Lớp 9, học xong, ba bảo đi làm, tôi hăng hái giơ 2 tay 2 chân nhảy lên trong niềm vui sướng tột cùng là ḿnh sẽ làm có tiền, ăn những món ăn ḿnh thích và làm điều ḿnh muốn, nào ai biết, nước mắt lại rơi, nỗi buồn cạnh kề vây bủa.

 

Tôi ghét nỗi buồn v́ nỗi buồn luôn thường trực, ánh mắt tôi được buồn, hay xa xăm cả khi tôi hạnh phúc nhất, người ta bảo : " mày sẽ khổ con ạ với tính hay suy nghĩ".  Và bây giờ, tôi mới nghiệm ra rằng, đó là điều đúng.


Dường như tôi với nỗi buồn là một, là h́nh với bóng, là thịt với da...., một ngày không có bóng tôi th́ có lẽ vấn đề nghiêm trọng đă xảy ra có 2 lư do : 1 là tôi bệnh, 2 là tôi đang miên man như trong lúc này.

 

Dường như buồn càng nhiều, con người ta lại càng buồn hơn, cay cú lắm và khó tính. Tôi thường cười khi có ai bảo tôi thế. Mọi người nói với tôi rằng : " Em cười rất duyên, tại sao không tận dụng nó?".

 

Tôi ghét mọi lời lư giải, lư do, tại sao....và đại loại những ngôn ngữ mang tính chất bắt buộc. Sao người khác lại thích mang những chuyện buồn của bạn bè ra trêu chọc, cười hả hê....Đừng nên hỏi v́ sao? cái ǵ? bởi mọi thứ điều có lư giải riêng của nó cả.

 

Nỗi buồn hiên ngang, xâm nhập và vây kín khi t́nh yêu bắt đầu rộn ră một nỗi đau. Ba mất, đất trời như sập xuống, điếng lặng, trơ trọi và không ngôn từ diễn tả cảm giác cho rơ rệt.. Tôi bước đi chông chênh hơn và mọi thứ trong tôi thường dễ vỡ, mặc dù tôi đă trang bị rất nhiều vỏ bọc bằng cốt thép bên ngoài cái vẻ cứng rắn và vững vàng.

 

Tôi bước tiếp con đường học vấn với bao khó nhọc. Những lúc đạp xe trong đêm dưới ánh trăng thanh, gió mát, ḷng rộn ră vui sướng biết bao, được ngắm trăng, đón những ngọn gió trong lành mà không phải dễ ǵ lúc nào trong cuộc sống mỗi con người chúng ta đều có được những hạnh phúc ngắn ngủi vậy?  Đôi lúc, tôi tự hỏi : " Như vậy, ḿnh có phải là người hạnh phúc quá chăng?". Bạn bè, dăm ba đứa nh́n tôi ngao ngán, không ai tin rằng tôi có thể làm việc đó một cách tốt nhất với sức lực của tôi. Tôi đă tốt nghiệp THPT và bước tiếp con đường trung học. Mỗi người chúng ta, có những lối nhỏ để bước vào đời, nếu như chúng ta không có điều kiện bước đi trên một con đường lớn hơn. Tôi chọn phương án an toàn cho tương lai của tôi bằng cách cố gắng theo đuổi mọi ước mơ đến cùng.

 

10 năm sau ngày ba đi, tôi muốn tặng cho ba nhiều thứ, một bữa nhậu thật hoành tráng với sức của tôi có, những tấm bằng nho nhỏ, những bữa cơm ngon chạnh ḷng nghĩ đến ba....

Nỗi buồn luôn dành cho tôi một sự ưu ái quá mức đến lạ kỳ, tôi chạy trốn nỗi buồn rời xa quê đi về phố nhưng chạy trốn nơi này mang về thứ khác to lớn hơn, nặng nề hơn.. tưởng rằng mọi thứ đă b́nh yên, ai ngờ cơn gió nhẹ lay đổ thuyền.

 

Đi xa mang nỗi buồn xa xứ, cảm giác lênh đênh, bồng bềnh không điểm tựa, không một chút ǵ chắc chắn, lặng lẽ cùng nỗi buồn đi vào trong tim tôi. Như một bộ phận không thể thiếu trong cơ thể, có thể tôi nhịn ăn nhưng chưa một lần nỗi buồn rời tôi chạy trốn. " Ích kỷ thật - buồn ơi", tôi nói. Ước ǵ tôi có thể nói : " Buồn ơi! Ta xin chào mi".

 

Đi xa v́ anh trai và gặp nỗi buồn quá lớn.

 

Tôi thích cái khung cảnh ấp áp của một gia đ́nh, bữa cơm của những tiếng cười rộn ră, có ba mẹ, có anh chị em. Dường như từ ngày ư thức được cuộc sống, có nỗi buồn cận kề th́ h́nh ảnh ấy như một sự thôi thúc, ước ao ấy quá to lớn của riêng tôi. Quá lớn dù tôi có đánh đổi cuộc đời này tôi vẫn không có được. Đó chỉ là h́nh ảnh c̣n sót lại trong kí ức ngày thơ ấu của tôi.

 

Tôi im lặng, nỗi buồn cũng thế, im lặng đến nghẹn ḷng, lặng im đi về bên cạnh nếu tôi không có những nỗi buồn th́ tôi có mạnh mẽ như bây giờ hay không?

 

Bao lâu rồi tôi nhỉ? Tôi không thể nhớ, không thể đếm v́ ngần ấy thời gian nhưng cứ ước mơ, tôi cứ hi vọng và tôi tin rằng một ngày kia hạnh phúc sẽ đến và nỗi buồn xa đi xa.

 

Nếu có phím đàn, điểm xuất phát cất lên từ phím nào? Rộn ră, vui tươi hay trầm lắng?????

 

Gió phố phường vẫn thổi, mưa cứ măi mưa rơi, một ngày nắng cũng đến, riêng nỗi buồn cứ măi bên tôi.

 

Rồi lại hạ, xuân, đông, thu ấm... Những chiếc lá vàng rơi sắc thắm ngợp trời. Tôi và nỗi buồn chia cách đôi nơi, đó là ngày tôi hạnh phúc, ngày anh yêu tôi, như giấc mơ cổ tích, hoàng tử đón lọ lem và cổ tích hiện thực giữa cuộc đời này không phải chỉ có trong những giấc mơ từ câu chuyện cổ tích. Bởi v́, trăng vẫn sáng, mây vẫn bay và sao trời luôn lấp lánh. Tôi cảm nhận được hơi thở nồng nàn đang say và mỗi khắc thời gian qua đi không quay trở lại quanh ḿnh hai lần trong cuộc đời này. Anh đến, khi mùa thu ươm vàng màu lá, góp nhặt nỗi nhớ nhung điểm dệt nên bức tranh muôn màu nhưng duy nhất niềm hạnh phúc không pha trộn một chút buồn của tôi.... khoảnh khắc như mơ và nỗi buồn bây giờ bơ vơ.

 

Tôi say trong nắng, nghiêng ngă trong chiều và đầy rạo rực mặc cho hoàng hôn bắt đầu buông. Không gian tối mịch trôi nhanh và b́nh minh lại sáng như reo vui và rộn ră với sóng, tôi say như sóng trong chiều và dịu êm của mỗi sớm mai. Hạnh phúc không một nỗi buồn đọng lại và ngày hôm qua, tôi xếp lại vào ngăn tủ, khóa thật chặt và cố t́nh đánh rơi ch́a khóa vào ḷng đại dương sâu thẩm.

 

Tôi say như tiếng chim mỗi sớm mai gọi bầy, ríu ra ríu rít, khoảnh khắc thời gian hạnh phúc. Tôi say như tiếng tỏ t́nh của bếp lửa rực cháy của một ngày mùa đông, ấm áp và nồng nàn....

 

Rồi mùa đông ngự trị, anh vô t́nh ra đi, tôi nào biết, gió không thổi mạnh sao cay, mưa không rơi sao lạnh, miệng cười sao nước mắt rơi, bắt đầu từ mùa đông ấy, tôi xa người.

 

Nỗi buồn vẫn đứng bên tôi lặng lẽ ngắm nh́n và chiêm nghiệm, đă có lúc nỗi buồn nghĩ rằng : " Chú sơn ca ấy say sưa hát là tôi đang được hạnh phúc, nắng ấm ban mai sưởi ấm tim tôi và hoàng hôn ru giấc êm đềm hơn. Vậy mà...."

 

Nỗi buồn lại đến, sóng không c̣n dịu êm, và vô t́nh mang chiếc ch́a khóa kí ức lại trở về và vô t́nh tôi nhặt được và mở tung tất cả vùng kí ức tưởng rằng đă ngủ yên.

 

Tôi không say mà bước chân mệt mỏi, nặng trĩu tâm hồn và tôi đă khóc. Nỗi buồn không vỗ về, an ủi, cứ để tự nhiên trôi và không muốn điều ǵ c̣n tồn tại. Nỗi buồn là thế có vô t́nh hay không?

 

Trăng vẫn đẹp và gió vẫn thanh, con đường vẫn dài và rộng nhưng bước chân chông chênh không rộn ră tiếng cười.

 

Bỏ trốn, tôi chạy loay hoay trên mỗi nẻo đường vá vấp và thường gậm nhấm ngày trôi qua như một kí ức buồn cho những ngày 20 thật tuyệt đẹp.

 

Nỗi buồn vẫn ở lại và tôi vẫn tồn tại nối tiếp. Không thể kết thúc mọi điều dù nỗi buồn cứ ngự trị nơi đây.

 

Lặng im không có nghĩa là b́nh yên, sóng luôn nổi dưới ḷng biển sâu và hạnh phúc như phép mầu mà tôi luôn mong có.

 

Bật nhạc, nghe lặng lẽ : " Buồn ơi - ta xin chào mi" mà lệ nḥa nước mắt, nghẹn ngào bật khóc không thành tiếng khi : " Buồn ơi! ta xin chào mi"

Telephone rung lên, vừa mừng vừa lo. Không biết tin nhà vui hay buồn, chần chừ mở máy, cảm giác chần chừ này bắt đầu từ đâu??? Từ lúc ba đi hay từ khi... "Chị khóc nức nở, mọi việc vỡ tan hết rồi em ạ". Tôi chỉ cất lên 1 tiếng : " V́ sao" ? và im lặng… là anh, rồi đến chị, những tiếng thở dài nặng trĩu ḷng tôi.

 

Tôi vẫn đi, vẫn đứng, vẫn cười nói cùng mọi người nhưng sâu thẳm trong ḷng, nỗi buồn che kín những ước mong.

 

Mong một ngày nắng ấm, mong một ngày mưa thôi rơi. Hạnh phúc là những ǵ b́nh dị và đơn giản biết mấy. Ví như, đi trên đường vô t́nh bắt gặp những tán là vàng rơi nhẹ nhàng, thanh thản. Ví như câu chuyện phiếm của T, ví như một tin nhắn ấm áp : " em ăn ǵ chiều nay?", và ví như một ngày em lại có anh.

 

Ví như em được sống thật đúng bản năng của ḿnh, ví như em không diễn xuất nữa trước bao người và ví như tim em thôi réo gọi tên anh...

 

 

 

Lê Thị M Châu
Một ngày đông Sài G̣n năm 2009

    

         

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com