Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Tôi, Hiên, Và Những Ngày Ḥ Hẹn
Lê Mỹ Châu
 

 

         Với tôi, Hiên là một người con gái đẹp, học giỏi, dễ ḥa đồng. Bất cứ ai một lần tiếp xúc với Hiên đều có cảm giác đó không riêng ǵ tôi. V́ Hiên đẹp nên bọn con trai cùng khóa cứ khích tôi mà tán được Hiên th́ bọn nó bao cho tôi một chầu. Tôi lưỡng lự, không biết làm thế có quá ác không với một người như Hiên...

 

         Tôi nhận lời thách đố bởi cái tính hiếu thắng của một gă con trai mới lớn. Phương án tác chiến cho một cuộc hành tŕnh chinh phục bắt đầu. Tôi phải thức dậy thật sớm, sớm đến mức ngạc nhiên trong suy nghĩ của bố. Bố bảo : Con trai là phải thế, dậy sớm tập thể dục mới ra dáng vẻ của một gă đàn ông, mới là điểm tựa vững chắc cho một ai đó chứ. Nhà Hiên cách nhà tôi không xa lắm, b́nh thương th́ tôi chạy ṿng qua nhà thằng Phố đón nó đi học cùng cho vui. Giờ đây, tôi tạm biệt Phố, tôi phải đi cùng Hiên tới lớp. Thằng bạn mắng chí chóe v́ bị trễ học do đợi tôi nhưng nó nào biết nếu trễ học một chút cũng không sao, hết sức bị đứng lên trụ cờ vào sáng thứ hai khoảng mười lăm phút có ǵ đâu. C̣n tôi, với sứ mệnh cao cả của bọn nó trao mà tôi không hoàn thành th́ chắc chết.

 

         Tôi cười x̣a khi gặp Phố trên ban công sau giờ chuyển tiết, nó giận dữ. Tôi làm ḥa bằng cách xoa cái bụng bự quá mức so với tuổi của nó. Chỉ cần thế thôi nó sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm không đáng có của tôi. Tôi cũng chưa nói với nó về kế hoạch bất khả kháng mà tôi vừa nhận được.

 

         Ngày đầu tiên của một năm học mới, ngày tựu trường của những cánh chim thiên thần trong tà áo trắng. Ngày của những ước vọng vào một tương lai tươi sáng hơn. Hương mùa thu thơm nồng nàn mùi hoa sữa, những chiếc là vàng rơi nhè nhẹ trong khoảng không gian tĩnh lặng. Hiên đón tay, cố nắm một chiếc lá vàng rơi bên khung cửa sổ. Tôi ngơ ngẩn nh́n Hiên sau cánh cửa sổ bên cạnh. V́ lớp tôi đối diện với lớp Hiên nên mỗi động tĩnh không rơi khỏi tầm mắt của tôi.

 

          Nói đón và chờ Hiên đi cùng nhưng thực ra tôi nào dám, tôi đứng từ xa nh́n Hiên chạy một đoạn rồi mới h́ hục đạp theo, cố đạp thật nhanh nhưng vẫn không kịp cùng Hiên vào băi gửi xe. Hiên vẫn thế, cứ hồn nhiên nói cười mà nào biết ruột gan tôi hồi hộp và đầy lo lắng đến sốt ruột.

 

          Thường buổi chiều, tôi chạy một mạch ra biển. Những tháng ngày mùa thu biển trời trong xanh vời vợi. Biển đông đúc người, dân địa phương có, khách văng lai đến tham quan và du lịch những ngày cuối tuần đông hơn. Hiên cũng đến biển tắm, lúc đầu khoảng cách của tôi và Hiên khá xa nhau. Nhưng dần rút ngắn lại bởi cái cười thân thiện của tôi, tôi huyên thuyên với Hiên đủ thứ trên đời. Nào những bài toán khó, nào ước mơ bay bổng và mộng mị con đường đại học vời xa trong một khung trời mới.

 

          Ngày mùa thu, những vầng trăng soi rọi rơ ràng trong từng nấc suy nghĩ của một thằng con trai mới lớn. Tôi mạnh dạn hơn khi gặp Hiên và bắt đầu ḥ hẹn. Hiên hay cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ấm áp. Đôi khi, len lén nh́n Hiên, tôi bắt gặp đôi mắt đâm chiêu hướng về phía ḿnh làm tôi lúng túng.

 

          Lần đầu tiên hẹn ḥ với Hiên, tôi chuẩn bị bộ y phục mới nhất mà mẹ mua chiều hôm qua. Ủi lán cón, mọi nếp gấp thẳng tít và mái tóc bồng bềnh bởi một ít keo xịt thơm phức. Tôi đón Hiên tại góc cua cạnh nhà, Hiên mặc một cánh đầm trắng trong giống như thiên thần trong cổ tích mà tôi là hoàng tử.

 

          Tôi chở Hiên đi trên một chiếc xe đạp mới của Phố. Sáng nay, tôi mượn, nó động viên một câu đầy chân t́nh : Cố lên nha mày, hăy hôn nàng một nụ hôn mê say và nồng ấm vào nhé, tao chờ tin vui nhưng nhớ cẩn thận chiếc xe tao. Phố là thế, vội vă và hấp tấp, tôi dại ǵ nghe theo lời nó, lỡ như Hiên giận th́ tôi làm ǵ có cơ hội mà giành chiếc thắng vinh quang trong một chầu của bọn nó chứ. Tôi dại ǵ. Chỉ được nghĩ trong cái bụng thôi, chứ nói ra thế nào Phố cũng bảo tôi : Đồ con trai mà nhát như thỏ đế vậy làm sao bảo vệ được nàng cho mà xem.

 

          Trời về đêm mùa thu càng lúc càng ấm áp hơn, gió thổi nhè nhẹ và trên suốt con đường hương hoa sữa thơm nồng nàn, phảng phất. Đôi khi, một cơn gió vô t́nh thổi mạnh, làm tóc Hiên bay ngang bờ vai tôi. Thơm, lạ và nồng nàn. Gă con trai mới lớn như tôi như đang sưa say trong mùi hương quyến rũ, lặng im không nói nổi một tiếng ǵ v́ tôi không muốn phá vỡ khoảng khắc mong manh này nếu như không có sự đánh thức của Hiên th́ tôi không biết ḿnh đang mơ hay tỉnh.

          Hiên bảo: Sao anh im lặng vậy? Anh ngại đi với Hiên à?

          À! Không, anh đang suy nghĩ về những ngày sắp tới, không biết lúc nào Hiên có thể rảnh để chúng ta...”.

          Tôi ngập ngùng, ấp a ấp úng chẳng nói nên lời khi đi bên Hiên. Vậy mà, hồi chiều tôi mạnh miệng bảo với bọn nó rằng: Tao sẽ nắm tay nàng, một cái nắm tay thật chặt. Thế mà, giờ tôi giống như một con gà mắc đẻ, cục ta cục tác cũng chẳng nên lời. Mọi ngôn từ chạy trốn đi về phương nào trong một chân trời chỉ có tôi và Hiên.

 

          Đến dốc, tôi cố gắng đưa Hiên lên nhưng bị Hiên từ chối. Chúng tôi lững thững đi bên nhau về hướng biển. Ở đây, ngoài biển và những quán cà phê không c̣n nơi nào mà có thể đến được. Hiên không muốn ăn kem, cũng không thích nghe nhạc. Hiên thích ngắm trăng trên biển và thế là tôi quyết định đưa Hiên tới đây. Biển về đêm thật đẹp, cũng giống như Hiên, dưới ánh sáng của trăng mùa thu, Hiên lạ lẫm và thánh thót biết dường nào.

 

          Chọn một chổ ngồi bằng phẳng, Hiên an tọa, tôi chạy quanh mua những ly nước và cùng Hiên ngồi ngắm biển trong đêm. Sóng vỗ nhẹ nhàng, ôm ấp bờ như ru nỗi ḷng của người ở lại đón người đi xa trở về.

 

          Chúng tôi không nói ǵ với nhau nhiều, thi thoảng Hiên giơ bàn tay bé xíu về phía xa kia và th́ thầm : Anh ơi! Đoàn tàu đánh cá kia, điện sáng bừng trong thật huyền ảo và lung linh.

 

          Ngồi một lúc, gió bắt đầu thổi mạnh. Hiên rùng vai. Tôi ga lăng cởi chiếc áo khoác cho Hiên mặc thân ḿnh cũng run lẩy bẩy v́ gió lạnh tím da. Lần đầu tiên tay tôi chạm vào da thịt của Hiên như có một luồng điện chạy vào khắp thân thể làm tay chân run lên lật bật. Tôi nghe trái tim ḿnh có những nhịp đập rộn ràng và rơ rệt, khác hẳn cảm xúc của một gă hiếu thắng nhưng đó là ǵ tôi chưa nhận rơ ràng để có một cái tên.

 

          Tôi đưa Hiên về, Hiên đi vào nhà, khóa cửa lại rồi bước vào trong mà tôi vẫn c̣n tần ngần trước cửa. Khi ánh điện bật sáng lên rồi tắt xuống mà tôi c̣n lơ ngơ mặc đêm thanh vắng đă bắt đầu tràn về. Khoảng khắc im ắng đến mức tôi nghe rơ ràng từng tiếng lắc cách của chiếc đồng hồ nhà Hiên khua. Tôi về, cùng vầng trăng lặng lẽ trôi.

          Sau buổi hẹn ḥ đầu tiên ấy, Hiên với tôi bận bịu cho những bài thi và chương tŕnh học. Đôi lúc, trong giờ chuyển tiết. Tôi chạy vào thăm Hiên, nói dăm câu chuyện phím rồi trở về nhưng trong ḷng càng nhem nhóm một t́nh cảm hiện hữu dành cho Hiên.

 

          Tôi bảo với Phố : Tao không chơi tṛ chơi này nữa, h́nh như tao đă...”. Phốù hét toáng lên trên mặt tôi: Mày yêu Hiên hả?.Thằng này độc mồm mà nhanh nhảy, nhanh đến mức tôi không trở tay kịp bịt miệng nó lại trong khi Hiên đang lững thững bước lên từ cầu thang để vào lớp. Tôi ra dấu có Hiên, nó im bặt và chào Hiên. Hiên cười vẫn nụ cười đó, ấp áp và êm đềm.

 

            Khoảng khắc của mọi thời gian không đợi chờ một điều ǵ cả. Tôi cũng chẳng đợi chờ ǵ thêm nữa khi đă hiểu rơ ḷng ḿnh. Với lại, thằng Phố cứ thúc giục tôi phải nói với Hiên tất cả nên tôi quyết định gặp Hiên sau giờ tan học của tiết học ngoại khóa. Tôi đón và đèo Hiên đi về hướng biển, lần này không phải là chiếc xe đạp của thằng Phố mà là chiếc 71 của ba. Nó đi nhanh hơn và gió thổi mạnh nên tóc của Hiên cứ bám chặt vào bờ vai tôi nhiều hơn lúc đi xe đạp.

 

          Hiên im lặng, tôi thôi nói. Những ǵ trong tṛ chơi quái ác này của bọn tôi bày ra, tôi đành nhận lỗi với Hiên. Nhưng thực tâm, tôi không mong Hiên tha thứ với tṛ nghịch ngợm ấy. Tôi nghĩ, chắc Hiên trách và giận tôi lắm. Hiên đứng lên và bảo : Thôi chúng ḿnh về đi, mai c̣n buổi thi cuối cùng, anh cố gắng lên nhé. Hiên nhẹ nhàng đặt tay vào bàn tay tôi, như động viên và không trách cứ. Tôi cảm thấy nhẹ nhơm và thầm cảm ơn Hiên đă không giận....

 

          H́nh như, mẫu số chung của những mối t́nh đầu là chia tay. Và t́nh cảm tôi dành cho Hiên cũng thế. Tan vỡ khi Hiên ra đi, Hiên không kịp nói một lời để tạm biệt biển khi về bên kia phố. Hiên gửi lại tôi một bức tâm thư và ra đi không một lời từ biệt. Hiên không trách tôi, Hiên mong tôi học hành giỏi giang và b́nh yên hơn. Hiên cảm ơn tôi về những ngày hẹn ḥ rất mộng mị và đẹp. Hiên sẽ nhớ măi cái nắm tay thật chặt và đầy ấm áp của tôi...

 

          Tôi xếp bức thư lại đưa cho Phố, tôi uống nhiều để ḿnh thật say khước. Nhưng ḱ lạ, càng uống tôi càng tỉnh và h́nh bóng Hiên in rơ ràng nơi trái tim tôi. Tôi là kẻ thất bại chứ vinh quang ǵ mà bọn nó tung hô. Có ai biết được trong trái tim tôi có những góc tim âm thầm vỡ vụn khi Hiên ra đi.

 

          Tôi tạm biệt biển, tạm biệt Phố và kí ức cho những ngày hẹn ḥ của tôi và Hiên. Tôi vào phố, đi xa như để t́m thấy ḷng ḿnh b́nh yên hơn và không khỏi chạnh ḷng khi kí ức trở về. Đó là kỉ niệm ngày tôi 20 tuổi, một t́nh yêu chưa rơ rệt tôi dành cho Hiên, cho những con đường nồng nàn hương hoa sữa, và tím ngát một rừng trời bằng lăng. Cho một thời áo trắng, cho mộng mị đầu đời, cho người con gái tôi yêu.

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Sài G̣n- trưa rực nắng

14h5, ngày 07/01/2009

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com