Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


THỜI TÔI ĐI HỌC
Lê Mỹ Châu
 

Viết về những tháng ngày học
tại TTGDTX Ninh Ḥa từ năm 1999 – 2002

 

 

 

Đi học, điệp từ ấy quá rộng với một đứa như tôi. Rộng đến mức vượt xa trí tưởng tượng. Dù có mơ, tôi cũng không nghĩ giấc mơ nhiệm mầu đến thế. Hay là tôi nguyện cầu thành tâm nên ước nguyện được đáp ứng…Mà là ǵ đi chăng nữa, tôi vẫn tự hào về những tháng ngày đi học của tôi.

 

Tôi nghỉ học tại Trường Trần Quư Cáp năm 1992 sau khi vừa tốt nghiệp lớp 9, tôi khóc như mưa. Tôi buồn khi nh́n lũ bạn ríu ra ríu rít như đám chim non vui hót của mỗi buổi b́nh minh sớm. Tôi chưa một lần khoác chiếc áo dài trắng thư sinh của tuổi học tṛ cho thỏa niềm ước mơ. Bởi những dại khờ quá nông cạn, bởi tôi quá bé bỏng để kịp nghĩ suy mọi điều cho lớn lao hơn. Dại dột của tôi bởi những lời giải thích không thuyết phục : “ tôi mặc cảm gia đ́nh ḿnh nghèo, đi học luôn không có tiền đóng bị thầy cô nhắc nhở hoài nên từ đó chây lười”. Đến khi ba bảo : “ Nghỉ học đi làm” là tôi mừng quưnh như trút một gánh nặng ngàn cân.

 

May mắn thay, môi trường đầu tiên của tôi làm việc là một trường tiểu học của xă Ninh Thủy. Dường như, môi trường làm việc rất quan trọng làm thay đổi suy nghĩ và quyết định tương lai của một con người. Tôi được một chân văn thư trong trường sau những bôn ba và tháng ngày lang thang không bờ không bến. Không ước nguyện, không mục đích phấn đấu. Và càng buồn hơn, khi tôi an phận và chấp nhận của cuộc đời đối với tôi như vậy là đủ.

 

Công việc vẫn b́nh yên chảy mặc dù cuộc sống bấp bênh quá nhiều. So với bạn bè cùng trang lứa th́ tôi không phải là một con người hoạt bát, lanh lẹ, sống khép kín, ít giao du. Nói chung, một từ hơi khó nghe một tí là quá ngốc ở tuổi 15.

 

Bảy năm sau, ba tôi mất. Cây đại cổ thụ trong ḷng tôi đă đổ. Và từ đây, bước chân tôi đi chông chênh và dễ vỡ vô ngần. Ḷng tôi là giấy nên dễ ḥa tan trong nước, tôi bắt đầu co cúm lại. Thế giới của tôi là những mảnh ước mơ tan vỡ, là những chiều buồn tang tóc đau thương. Là một tâm hồn rỗng tuếch với mọi nỗi đau và h́nh như, khi người ta quá đau th́ mọi cảm giác đớn đau không c̣n tồn tại.

 

Ba mất, anh Tư mua cho tôi một chiếc xe đạp mới. Đó là thứ xa xỉ với tôi lúc bấy giờ, tôi cũng không ngờ ḿnh có một món quà quư giá từ ba mang lại. Đó là vào tháng 3 năm 1998. Và tôi quyết định đi học lại với một ư nghĩ : “ Cuộc sống này như một ḍng sông cuộn chảy, tôi đang trôi giữa ḍng đời mênh mông và vô tận. Nếu bản thân tôi không có gắng vượt qua mỗi khổ ải bi thương th́ tôi không vượt qua nổi cái bóng sầu thảm và tôi sẽ tự nhấn ch́m tôi. Tôi quyết định hết hè là tôi đi học”.

 

Ninh Ḥa thời ấy với tôi là một thị trấn rất đẹp v́ chưa bao giờ tôi đi xa như lần đầu tiên tôi đến trường sau 7 năm dài nghỉ học. Không ai nghĩ rằng tôi sẽ hoàn thành kế hoạch học tập của ḿnh với bao vất vả như thế.

 

Ngày 5 tháng 9 năm 1999 là cái ngày mà tôi nhớ nhất, cái cảm giác hồi hộp pha trộn. Cái tên A5 đi theo tôi suốt ba năm cấp 3 tại TTGDTX Huyện Ninh Ḥa, từ đây mọi mối quan hệ phát sinh, tôi có thêm nhiều bạn mới, những niềm vui mới và ư thức rơ ràng hơn về những ước mơ mà tôi luôn mong đợi.

 

Chiếc xe đạp là người bạn đồng hành trên 30 cây số vừa đi vừa về. Khi tiếng trống tan trường reo lên tại cơ quan tôi làm việc th́ cuộc kiếm t́m kiến thức của tôi bắt đầu. Từ Ninh Thủy, tôi thong dong trên chiếc xe đạp đến trường với những niềm vui không ngôn từ nào diễn tả nổi. Tan học là lúc 21h30, có khi 21h45. Tôi lại một ḿnh h́ hục đạp về. Đói, mệt ră rời nhưng cũng có nhiều thú vui. Những ngày có trăng, cuộc đời này đẹp biết bao. Được đi dưới ánh trăng thanh, gió mát, c̣n ǵ hạnh phúc hơn thế nữa. Nhưng tôi tự hào dù xa xôi cách trở như thế nhưng chưa có một lần nào tôi nghỉ học.

 

Cực nhọc, đôi khi chán nản, tôi muốn gác bỏ lại niềm mơ ước của riêng ḿnh khi một sự cố xảy ra trên đường đi học về. Thường th́ người tốt trên đời không nhiều như kẻ xấu. Và xui cho tôi, hôm ấy gặp một người xấu quá mức tưởng tượng của tôi. Tôi ức ử, đạp về và nói với anh Tư rằng : “ Em không đi học nữa bởi v́ những chuyện ABCD nào đó”. Anh tôi im lặng trong nghẹn ngào.

 

Anh chạy tiền, kiếm mua cho tôi một chiếc xe máy nhưng không được. (Tôi không nhớ rơ anh có bao nhiêu nhưng anh đang mượn thêm của mọi người khác). Trong công việc cũng không trách khỏi những việc ABCDEF… nào đó nên chí quyết tâm của tôi càng cao. Tôi lại tiếp tục cuộc hành tŕnh của ḿnh. Trong lớp, tôi học không đến nỗi tệ. Bài văn của tôi bao giờ cũng điểm cao nhất lớp nên ước ao sau này tôi là một người viết lách. Nhưng bao nhiêu đó chưa đủ cho một cuộc hành tŕnh đi t́m ước mơ, c̣n rất nhiều điều cần phải cộng hưởng lại mới xây nên mà bản thân tôi là một kẻ vô sản ( trong tất cả các nghĩa).

 

Tôi vẫn nhớ như in những ngày bụng meo móc đói đến trường mà không có nổi 500 đồng trong túi. Đạp xe lên đèo bánh ít, nh́n những hàng quán bên cạnh đường bán nước mía, lại ước ao chi ḿnh có được tiền ghé vào uống một ly nước và ăn cho cạn đá để thỏa cơn khát. Nh́n rồi lặng lẽ đạp đi, đến trường, tôi uống một lúc hai ca nước lạnh thật to. Ôi! Chu cha ôi, thật là đă.

 

Thời tôi đi học gắn biết bao nhọc nhằn trên vai. Đôi khi nh́n lại, tôi chẳng hiểu nổi v́ đâu tôi có một sức mạnh bền vững đến ngần ấy??? Tôi không lư giải được chuyện này, chỉ biết rằng ḿnh phải cố gắng rất nhiều và tự lực cánh sinh.

 

Tôi thường ăn cơm ké (nói một cách cho sang trọng hơn là ăn chực) nhà má sáu (tôi gọi như thế v́ bà là mẹ của một người bạn tôi). Hay bên nhà chị Sang. Sau này, anh tôi có vợ tại B́nh Thành – Ninh B́nh th́ tôi ghé đó ăn cơm. Những con người không quen không biết có một tấm ḷng bao dung với tôi. Nghĩa nặng, ân t́nh bao giờ tôi trả nổi. Có khi, chiếc xe đạp tôi bị xẹp lốp mà chẳng có đồng nào đi vá, tôi phải gởi nhà chị Sang vài ngày rồi xin tiền lên vá mà mang về. Những ngày đó, tôi đi cùng Gia Minh ( bạn học cùng lớp và ngồi cạnh tôi), nhà ở Chính Thanh thuộc xă Ninh Thọ. Chúng tôi đèo nhau đi về mặc cho chúng bạn trêu chọc, ghép đôi. Về tới nhà Gia Minh, tôi lấy xe đạp của Gia Minh và ngày mai đi làm luôn. Chiếc xe đạp đó chẳng có ǵ mới mẻ, nếu không nói là xấu thậm tệ nhưng bạn tôi th́ nghĩa t́nh đong đầy. Trong khi đó, bao người khác đi xe máy chẳng dám giúp và đèo tôi về.

 

          Năm tháng trôi qua ngày nối tiếp, mùa xuân năm 2001, một người chú họ của tôi đinh cư ở Mỹ về nghe chuyện của tôi và tặng cho tôi một chiếc xe máy hiệu Angel ( loại xịn đấy) và cho tôi tiền để chi trả học phí. Tôi mừng đến phát khóc. Không ngờ mọi sự nỗ lực của tôi cũng có lúc được đền đáp xứng đáng. Tôi mang ơn chú, mang ơn bà 9 của tôi, mang ơn tất cả mọi người đă từng giúp tôi. Gánh nặng ân t́nh này muôn đời tôi không trả nổi.

 

          3 năm, những khó nhọc nào tôi cũng đă trải qua, bao buồn vui và cay đắng, bao nhiêu nước mắt lặng thầm tôi đă rơi. Ở tận chân trời xa xôi nào đó, tôi chắc rằng ba tôi sẽ mỉm cười.

         

          Học xong cấp 3, tôi vẫn tiếp tục vừa làm vừa học trung học kinh tế tại Ninh Ḥa. V́ tôi không có điều kiện thẳng tiến như bao người, tôi chọn một con đường rất dài để đi. Tôi học tại chức. Và nhọc nhằn nào cũng qua hết, nếu chúng ta biết ước mơ và hi vọng.

         

          Năm 2006, tôi cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp trung cấp kinh tế. Lúc đó, tôi buồn lắm v́ cứ nghĩ măi về ba. Nếu ba tôi c̣n sống, chắc tôi không vất vả đến như thế này, nếu ba tôi c̣n sống, ba sẽ mừng cho tôi khi có ngày hôm nay…

 

          Tôi khăn gói vào Sài G̣n khi vừa tốt nghiệp. Thành phố quá xa lạ đối với tôi trong tất cả mọi chuyện. Từ cách đi đứng, ăn uống và không khí quá ngột ngạt. Tôi th́ đầy vẻ quê mùa hiện thị trên gương mặt. Lần đầu tiên tôi đi làm gặp những chuyện buồn, tôi mới phát hiện ra rằng nơi đây không phù hợp với tôi. Tôi trở lại quê nhà trong tâm trạng buồn năo nề.

 

          Quyết tâm, tôi quay lại với phố, một ḿnh bon chen nơi đất khách quê người. Tôi đă từng khổ th́ chẳng có ǵ phải ngại cả. Và tôi rất tự hào về những ǵ tôi có được của ngày hôm nay. Dù biết rằng, tôi không hơn ai, nhưng so với xuất phát điểm của tôi, tôi tạm bằng ḷng với tất cả. Nhưng chỉ tạm bằng ḷng thôi tôi nhé, nếu có cơ hội và điều kiện, tôi vẫn muốn vươn ḿnh ra chân trời mới xa hơn.

 

          Tôi ơn nghĩa nặng cả ḷng nhưng tôi chưa bao giờ nói nên một lời cảm ơn đến chú cùng gia đ́nh của chú. Chú đang định cự tại Mỹ, tôi không biết chú có đọc những ḍng này của tôi hay không? Nhưng tôi vẫn muốn nói với chú một lời cảm ơn chân thành nhất từ tấm ḷng của tôi. Ơn nghĩa ấy, tôi khắc măi trong tim. Nếu không có chú cùng bao người thân yêu khác dành t́nh cảm cho chúng tôi, không biết bây giờ tôi sẽ như thế nào?

 

          Một câu chuyện buồn tôi viết, một trái tim buồn tôi mang, một khoảnh khắc lắng ḷng để nghe tiếng gọi khát khao của niềm đam mê. Tôi cảm ơn cuộc sống này đă cho tôi có những phút giây bày tỏ.

 

 

Sài G̣n! 16/12/2009

Viết riêng cho kỉ niệm một thời cắp sách

Lê Thị M Châu
 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com