Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Tháng 3 -
Mùa Gió Nồm Đang Thổi
Lê Thị Mỹ Châu
 

 

 

Tháng 3 nơi này rực rỡ nắng vàng, nắng len lỏi tận cùng con phố nhỏ, đan xen nhau chằng chịt như đang dạo chơi giữa phố. Thi thoảng trời nổi giông gió đổ những trận mưa, ào ào đến rồi tan nhanh. Thế đấy, tháng 3 về khiến ḷng bỗng lạnh theo mưa.

 

       Ḥn Khói, tháng 3 cũng đầy nắng. Những cánh đồng muối cứ nhấp nhô nhịp bước quân hành, tất bật trong mưu sinh của bao diêm dân nơi sở tại. Mọi con đường dường thưa vắng, êm ả. Đứng bóng, những ngọn gió mang từ biển cả, nhẹ nhàng hào phóng xua tan đi oi nồng. Tháng 3 về - mùa gió nồm đang thổi, vui thay.

 

       Cái oi nồng của nắng dường như dịu lại bởi gió nồm. Nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, gió về làng tỏa hương mát khắp cả không gian. Đến xế, bọn con nít trong làng tụm năm tụ bảy chạy ào xuống rọoc, khoảng đất trống khi người ta vừa thu hoạch xong một vụ khoai. Những luống khoai ba trồng thẳng tắp, củ nhiều, lá xanh um. Người ta bảo : “ Ba mày năm nào trồng cũng thế, đạt năng suất cao”. Bọn con gái th́ chơi u mọi, năm mười, bọn con trai thả diều bay lơ lững giữa bầu trời xanh. Có đứa đi móc khoai trộm từ những đám kế cận, đem về đào một cái hố to chôn xuống. Tối nhốm lửa, lùi khoai, bùi bùi, thơm thơm lùa vào trong gió, trong sương. Ngọt ngào và thương quá đỗi những tháng 3 trong lành ở măi nơi kí ức.

       Gió nồm về gặp ngày trăng sáng, mọi con đường, lối xóm rộn ră tiếng cười đùa, trẻ em vui chơi, những người già như ba bầu bạn bên chén trà với làn gió mát rười rượi cộng với nồi khoai nóng hổi, đám trai gái ḥ hẹn ngắm trăng khiến quê vốn dĩ yên b́nh bỗng trở nên nhộn nhịp. Gió nồm về gieo vào ḷng những niềm vui thư thái, khiến ḷng người chẳng chút buâng khuâng ái ngại đánh bao giấc say nồng.

 

Tháng 3 về - Ḥn Khói bỗng dưng đẹp lạ, muôn hương sắc hoa nở rộ trên giàn bầu bí, mướp lá. Cây trái trong vườn của ba xum xuê không thể nào tả nổi. Hồi nhỏ, cứ thích ngắm những cánh bướm khoe màu trong nắng. Vườn của ba ngào ngạt hương và thơm lừng mùi trái chín. Vẫn thích nhất những ngày êm ả ở biển, được tung tăng bơi lội giữa ḍng biển mát. Được dang cánh tay rộng ôm ấp biển thỏa ḷng, được vùi ḿnh vào cát, được nghe biển hát những t́nh ca. Biển tháng 3 – hiền ḥa như thiếu phụ, lộng lẫy như cô gái trẻ 20 căng tṛn ngực dưới trăng.

 

       Gió nồm về không chỉ mang hơi thở từ biển đến từng nhà, từng người mà c̣n mang cá đầy thuyền. Mùa của những người dân chài lưới, cá nục, cá ngừ đầy ấp. Ngày nào cũng có cá ồ ồ, nhiều đến nỗi không chỉ người ta bán ở ngoài chợ, cứ tầm khoảng ba giờ chiều, trên vai kẽo kẹt, các bà, các mẹ, các chị vai gánh trũi nặng đi khắp cả xóm làng. Mùa của những con cá đôi mắt xanh, tươi rói, mùa của những hủ mắn ruột quẹt cùng bánh tráng nướng lúc xế chiều.

 

       Thích thú món cá ồ ồ đem đi hấp cuốn bánh tráng, hoặc chiên hoặc kho mẳm ăn với dưa hấu xắt nhỏ. Ba khoái món luộc hơn. Những ngọn rau thơm, xà lách, ng̣, hành thơm lừng và lộng lẫy sắc màu xanh mát rượi. Ai về Ḥn Khói tháng 3, không chỉ có dưa muối, mắm cà nghèo nàn như người ta thường nói mà muôn trùng là cá. Người dân ăn riết mà chẳng thể nào ngao ngán.

 

       Người ta lại nói xứ biển mặn đắng, mặn v́ vị nước biển, mặn từng giọt mồ hôi, mặn v́ cả đời người khốn khó. Mà lạ chăng, món nào xứ biển cũng ngọt ngào da vị, hương nồng. Người đi xa nhớ mong ngày trở về mang trong ḷng nhiều nỗi niềm. Có ai đó đang thổn thức mùi vị quê nhà bỗng ̣a khóc giữa chốn phố xa? C̣n tôi, tháng 3 về giữa mùa gió nồm đang thổi, cây mùa đương thay lá, thay sắc màu, nắng sưởi ấm cái giá băng của giêng, hai c̣n lại. Tôi nhớ ba, nhớ những tháng năm lặng lẽ thi thoảng nhói đau. Ba đi, tháng 3 ngày ấy vẫn khoe sắc nắng, biển của những buổi chiều bỗng xa vắng trong tôi.

 

       Rất nhiều mùa tháng 3 sau đó, tôi lang thang giữa phố, nghèo nàn trong ước mơ. Cứ lăn tăn vẽ vời kí ức. Chục năm trước, Ḥn Khói vẫn c̣n là một “ốc đảo” nhỏ trong giấc mơ của tôi. Khôi nguyên, trong lành. Bây giờ lên phố, lên phường, Ḥn Khói là một bức tranh rực rỡ cho sự phát triển. Nhiều mái nhà cao sừng sững, dày đặc, đất bỗng trở nên chật chội hơn, người đông hơn, rọoc không c̣n nữa, nó biến thành những không bê tông vô cảm, c̣n cảm xúc mỗi mùa lại dần vơi cạn. Có nhiều thứ thiếu giữa phố phường hiện đại từ một góc quê như tháng 3 – mùa gió nồm. Khó cảm nhận và biết được mùa đi và đến bao giờ. Nếu không vô t́nh bắt gặp làn gió thổi hiếm hoi giữa phố, nếu không có ngày tưởng nhớ ba đi chắc ǵ bắt gặp những cảm giác chết veo, đông đặc, khô cứng nơi hồn tôi. Và khi tôi đọc ḍng thơ “Lâu lắm tôi chưa về Ḥn Khói” của bác Nguyễn Thanh Ty trên ninh-hoa.com, tôi viết vội nên tháng 3 – mùa gió nồm đang thổi. Và tôi sẽ về để hưởng mùa gió nồm trọn vẹn nơi quê nhà.

 

 Tháng 3 trôi và gió nồm thổi măi mà ba đi không trở lại bao giờ, dù chỉ là một lần trong giấc mơ tôi.

 

Tháng 3 – mùa gió nồm đang thổi

 

 

Tháng 3 - Mùa Gió Nồm Đang Thổi
L
ê Thị M Châu

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com