Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


TA ĐĂ ĐƯỢC
HỌC RẰNG...

Lê Mỹ Châu
 

Kính tặng Thầy Thích Chỉnh Tánh

Tặng các cô chú trong đoàn viếng
chùa Hoàng Mai

Tặng Vân

Tặng cho tất cả những ai từng sinh hoạt tại gia đ́nh Phật tử Dục Mỹ cùng song thân
thầy Thích Chỉnh Tánh

 

 

 

Loay hoay với một mớ bồng bông công việc, học hành và hơn thế nữa những câu chuyện đau đầu không biết xuất hiện từ đâu. Tôi càng lúc càng cảm thấy cái ngao ngán cuộc sống giữa phố phường đông đúc, giữa những chuyện cơm áo, gạo tiền, giữa sự đắn đo đi hay ở, giữa muôn vạn lư do cho một sự gắn kết tiếp nối hay ra đi. Tôi mệt nḥa, muốn lăng quên đi tất cả  và mong t́m lại cho chính ḿnh những giây phút thảnh thơi nhất. Để lấy lại tinh thần và niềm khát khao tin yêu từ cuộc sống này, một kế hoạch cho cuộc hành tŕnh du hí cùng bạn bè đă vạch ra, tự do lựa chọn :  hoặc Đà Lạt để trốn tránh những cơn nóng điên người hay đi về phía biển Vũng Tàu để nằm nghe sóng vỗ ŕ rào của mỗi sớm mai…. Nhiều dự định trong một hành tŕnh đă liệt kê, bạn bè tán thành, háo hức đón đợi…

 

          Kế hoạch bị phá sản bởi một lời mời đầy thuyết phục từ một người đàn bà đẹp, có tấm ḷng v́ mọi người hơn cả bản thân cô. Cô Thủy bảo tôi : “ Đang có kế hoạch đi về Chùa Hoàng Mai – Long Khánh- Đồng Nai”. Không suy nghĩ, không đợi chờ, đắn đo. Tôi quyết định dừng lại tất cả, công việc, hẹn ḥ và mọi chuyện khác cũng mặc, tôi đi về phía ấy trong một niềm tin mănh liệt rằng :  “ Tôi đang đi đến bến b́nh yên mà không dễ ǵ tôi t́m được trong cuộc sống này..”

 

          Đoàn chúng tôi đi về “phía mặt trời”, tôi ví von như thế. Bởi đó là nơi thánh thiện nhất mà chúng ta có thể t́m về. Không sân si, tranh đua, không dục vọng, đố kị. Mọi con người đều giống nhau, không phân biệt chủng tộc, gia cấp. Trong đoàn, có 3 thế hệ nối tiếp, đa phần là bạn bè cô Thủy, những con người một thời đă, đang sống tại Dục Mỹ - Ninh Ḥa. Họ gặp lại nhau, nói cười rôm rả, như những nam thanh, nữ tú chứ không phải là các vị trung niên. Họ lại sống về kí ức, ngày họ cùng sinh hoạt trong gia đ́nh phật tử tại Dục Mỹ. Họ kể chuyện ngày xửa, ngày xưa ở cái tuổi dại khờ đầy ngây ngô. Tôi được học rằng : “ T́nh bạn vững bền và gắn kết không chỉ có thời gian và khoảng cách. Mà hơn thế nữa ta phải biết sống v́ cái chung nhất cho sự bền chặt của t́nh bạn, t́nh bạn không thể thiếu trong cuộc sống này”. Có một cụ đă hơn 80 nhưng vẫn cứng cáp và mạnh khỏe đi cùng và tiếp đến là tôi và Vân. Vân là con cô Liên ( em gái cô Thủy).

          Tạm thời chia tay thành phố, chia tay cái nắng bỏng rát và khói bụi mịt mờ, chia tay cảnh đông đúc, chật chội mỗi khi chạy lang thang ra ngoài phố kiếm một chút ít khí trời cho mát mẻ. Xe bon bon chạy trên xa lộ,  nh́n ngắm những gương mặt đầy rạng rỡ, hân hoan như sắp chuẩn bị gặp lại người tri kỉ mà bao năm chưa một lần gặp mặt. Mà cũng đúng thôi, bởi có một sự liên kết giữa thầy chủ tŕ chùa Hoàng Mai với Huynh trưởng của gia đ́nh Phật tử mà họ đă từng tham gia của những tháng năm nơi chốn quê nhà. Huynh trưởng đó là song thân của thầy chủ tŕ và người đă mất cách đây 3 năm rồi có lẽ ( dữ kiện này nhớ không rơ lắm nên không dám chắc thông tin này là đúng nhưng sự thật là người đă ra đi về cơi vĩnh hằng).

          Chúng tôi đến chùa khá trễ hơn so với dự định nhưng đúng bữa cơm trưa. Thấy tiếp đăi chúng tôi thật nồng hậu, thuộc hàng khách “Vip” như chúng tôi thường đùa. Mâm cỗ đă bày biện sẵn, trông hấp dẫn thật. Nào là bánh bèo, bánh đúc, cá thu kho cà, bún ḅ kho, đặt biệt là món hến mà đích thân thầy làm ngon tuyệt. Tôi ghé tai cô Thủy bảo : “ Cô ơi! Con ước ǵ có 2 cái bụng. Ngon cực ḱ”. Thật là sang trọng, hoàng tráng đến mức khó diễn tả nên lời. Thầy khiêm tốn bảo : “ Món ăn dân dă, đạm bạc mà thôi”. Nhưng tôi biết, để chuẩn bị một bàn ăn như thế này cho hơn 15 con người th́ thật là vất vả. Bữa ăn ấm cúng vô ngần, họ không quên nhắc về người quá cố, những câu chuyện ngày xưa như kí ức tuôn trào trong ḷng họ, măi măi sống như ḍng máu chảy măi trong người.

 

          Kết thúc bữa ăn trưa, là buổi sinh hoạt ôn lại kỉ niệm một thời mà có lúc họ đă không có những khoảng khắc hồi tưởng lại. Họ đàn hát say sưa, náo nhiệt ḥa vào không khí ngày họp mặt thật vui tươi. Họ gạt bỏ tất cả, cố giữ ǵn những khoảng khắc b́nh an trong ḷng. Chắc chắn một điều rằng họ sẽ nhớ măi chuyến đi sau bao nhiêu năm xa cách.

          Vị thế ngôi chùa tọa lạc trên một khoảng đất không rộng lắm nhưng sạch sẽ, tươm tất và g̣n gàng. Khung cảnh nơi đây thật vắng lặng, tôi cố t́m quanh vẩn đâu đây những bóng dáng người nhưng thưa thớt. Gió thổi thật mát, khác hẳn thành phố nơi tôi đang sống, không khí ôn ḥa nhưng buồn. Không biết có phải khí trời mây đang giăng vần vũ hay ḷng người vẫn chưa thoát khỏi cơi u mê??? Thầy sống một ḿnh, ngoài kinh kệ, tôi chưa có thông tin là thầy sẽ làm ǵ những thời gian rảnh. Bởi theo quan sát của tôi, khuôn viên chùa đất đai đă được xây cất hết. Không có một khoảng đất thừa để trồng trọt nhằm cải thiện đời sống của thầy. Tất cả mọi thứ đều phải mua hết, đệ tử thầy trong ngày chủ nhật tôi chẳng thấy ai ngoài 3 cô phụ giúp thầy cho cuộc viếng thăm của chúng tôi. Chốc lát, một đám em nhỏ  trong gia đ́nh phật tử tới sinh hoạt. Thầy sống đạm bạc, không cầu ḱ. Chỉ một tấm nệm mỏng trong căn pḥng, tự phục vụ, chăm sóc bản thân. Không ai ở cùng. Tôi lại tưởng tượng ra cảnh lúc trái gió, trở trời mà mùa mưa nơi này đang đến gần. Giữa những ngày băo dông đi qua. Không khỏi chạnh ḷng. Nhưng có lẽ khi thầy đă chọn con đường tu nghiệp th́ cũng sẽ hiểu hết những khó khăn, gian truân đi qua bên đời thầy.

          Thầy là người vóc thướt, gương mặt sáng, luôn nở nụ cười hiền ḥa và hài hước. Thầy khuyên chúng tôi nên niệm phật. Và cuộc đời này không có điều ǵ vĩnh hằng.

 

          Tôi bảo cô Thủy : “ Thầy làm ǵ có tiền mà sinh sống hả cô? Không có sự tái sinh cho nhu cầu cuộc sống, tất cả mọi thứ đều phải mua, điện nước và mọi sinh hoạt khác?”.

          Có lẽ tấm thân này như một thứ tầm gửi, gởi vào cuộc sống nhân loại. Sinh ra, tồn tại và rồi sẽ mất đi. Tôi nghĩ thế, cho nên thầy chẳng câu nệ cho cuộc sống của ḿnh như bao người khác. Nếu thầy có một khoảng vườn rộng, có thể thầy sẽ trồng trọt cho cuộc sống tái sinh.

 

          Cuối giờ chiều, chúng tôi chụp những tấm h́nh lưu niệm tại chùa. Chúng tôi cùng nhau hát bài hát : “ Dây thân ái” trong nụ cười rực rỡ dẫu ánh nắng chiều dần buồng khuất xa trên triền núi. “ Đường tuy xa nhưng t́nh bao la”. Uh! Đường nào xa chỉ có ḷng ḿnh xa mà thôi. Chia tay, trở về cuộc sống thường nhật sau một ngày viếng thăm chùa Hoàng Mai, ư thức trách nhiệm từ cuộc sống trong tôi thêm mănh liệt. Tôi đă học thêm bài học từ sự thản thiên đón nhận, cuộc sống ban tặng cho chúng ta những ǵ hăy sống trọn vẹn và b́nh yên như thế. Bởi ham muốn quá mức mà ḿnh có cũng chẳng mang lại lợi ích ǵ. Vật chất là phương tiện sống, tiền bạc là nền tảng vững bền hơn nhưng không để nó quyết định và ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống ḿnh. Phải biết ngẩng đầu lên và cũng nên cúi xuống để nh́n xem sự hỗn tạp và đa sắc màu trong nhân gian.

          Chúng tôi chia tay trong niềm nuối tiếc, sẽ hứa hẹn một chuyến trở về đây thú vị và đông vui hơn. Sẽ có nhiều gương mặt mới, những ai từng một thời sinh hoạt trong gia đ́nh phật tử với song thân của thầy, những ai là con cháu Ninh Ḥa, nếu có dịp th́ hăy một lần ghé thăm và chia sẽ với thầy những ǵ có thể. Một cái bắt tay, một cuộc viếng thăm cũng đủ ấm ḷng thầy khi tọa lạc nơi xa xôi này.

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

 Tp. Ngày 09/06/2010

 

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com