Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 


QUÀ THÁNG 4
Viết tặng Bạn

 

 

Thoảng khi bạn gởi cho tôi một vài câu nhắn từ messenger, từ facebook rằng viết, viết đi, viết ǵ đó đi, viết chút nhẹ nhàng của gió, viết ít lăng du mây trời, gởi mùi hương biển thổi đến đây đi, một ít nắng vàng…. Bớt bưng bê thân phận của những người đàn bà đớn đau, khát khao hạnh phúc….để mỗi khi bạn đọc, bạn không thấy đau nhiều hơn, y như nỗi đau của chính ḿnh. Ám ảnh bao góc tối quanh xóm từ nhỏ…nỗi ám ảnh ấy xin đừng thức dậy…

Đọc, ngẫm nghĩ…., tôi như kẻ tội đồ đi bêu rêu đủ thứ xấu. Tưởng tượng ra khi bạn một ḿnh cau có mà viết mấy ḍng như thế tôi bật cười sảng khoái. Ít nhất, cũng có bạn hiểu rằng tôi bưng bê từ cuộc sống, hoặc giả định nếu chính cuộc đời này dành tặng tôi số phận ấy cũng cảm đảm đón nhận.

Điệp khúc cũ ngàn đời mỗi khi chúng tôi bắt chuyện nhau trên mạng :“Ơ chừng nào xuất giá”. Tôi vẫn thế, hay đùa với bạn : “Để đủ lớn đi xuất gia chứ không xuất giá, đi một đời thong dong không ràng buộc thế thích hơn”. Tháng tư, Sài G̣n vẫn thế, vẫn rực rỡ nắng, thoang thoáng hương hoa và ngập tràn nhộn nhịp của ḍng người. Nhớ bữa cuối cùng bạn đi, chúng tôi ngồi góc hẻm nhỏ nhâm nhi ly café vỉa hè. Hai đứa ước ao nhiều thứ, mộng mị ở trần đời nhiều huyễn hoặc. Biết thế. Nhưng mơ có đánh thuế bao giờ, chẳng tốn đồng xu, cắc lẻ nào hết, vậy cứ ước đi cho thỏa nguyện. Bạn cười bảo thế.

Tháng tư rồi đấy, thoáng chốc mùa lại sang, ngày đi vội vă có đợi chờ một ai. Bạn bận rộn hơn với cuộc sống mới, với ước mơ chẳng biết đă thành hiện thực mấy phần, chỉ có điều thấy bạn vẫn như xưa, trẻ, đẹp, vô tư và hào phóng. Biết chắc, cuộc sống viên măn.

Vài lần bạn gởi cho tôi những khúc t́nh ca, “nghe đi cho đời ấm lại”. Để mùi hương cuộc sống vẫn lan tỏa ngọt ngào đâu đó. Ước mong bạn ḿnh có chốn b́nh yên đi về, dù là một góc nhỏ, lặng lẽ thôi cũng được. Lạ! Cảm giác ngơ ngác khi nhận cái mess này. Biết chừng bạn có nghe chút tin tức ǵ từ ai đó? Trả lời và đợi chờ không thấy tin nhắn hồi âm, điện thoại ṭ tí te, ṭ te …mặc mặt cười cứ nhún nhảy trên mess đă viết.

Một ngày…một tuần….rồi tháng … rồi năm. Rồi mùa đi, lại đến. Xuân, hạ, thu, đông, bạn bặt tăm. Tôi cũng cuốn theo giữa xô bồ huyên náo….

Cuộc đời gắn mỗi phận người một chữ duyên khó mà lư giải nỗi. Chữ duyên trong t́nh bạn của chúng tôi cũng thế. Chúng tôi sinh ra tại đó, một miền quê yên b́nh đầy nắng, gió và mưa dông. Chúng tôi hồn nhiên lớn lên, trưởng thành và ra đi. Ít ai cố gắng ǵn giữ nghĩa t́nh xưa cũ, biết chừng tôi cũng thế, cũng chỉ ḷng chưa đủ rộng, yêu thương chưa nhiều nên cứ nghĩ rằng “ thân ai nấy lo, lo việc nhà chưa xong sao lo chuyện người, không khéo thiên hạ bảo ḿnh nhiều chuyện”.

Đôi khi nhắc lại quá khứ để nhớ rằng mọi thứ rồi như thế, như tuổi thơ ngày nhỏ, như mười tám, đôi mươi, như ngày cắp sách đến trường. Ngày bạn nhận được một bức thư đầu tiên, nói là thư nghe lăng mạn xíu đỉnh, để thấy hạnh phúc nó long lanh, lấp lánh của những trái ḷng đương thổn thức. Chứ thực chỉ có nửa tờ giấy học tṛ viết vẻn vẹn vài câu ngắn ngủn của H. Chấm phẩy vài cái rồi kết câu : “ H thích P”. Có ba chữ ấy thôi mà cả đêm bạn thức trắng. Chả hiểu lúc đó mới 16, đương c̣n là học tṛ lớp 9. Sáng ra, H tỉnh bơ như chưa có chuyện ǵ, bạn rụt rè, bẽ lẽn, càng che giấu càng lộ diện rơ mặt thẹn thùng. Đám con trai xúm xít trêu ghẹo sự thục hiền bất ngờ của bạn, không ai hiểu chỉ có ba người hiểu là được rồi….

Chẳng biết t́nh cảm của H & bạn tiến triển tới đâu, mặn nồng, ấm áp thế nào. Từ lúc ấy dường như bạn bịu bận nhiều hơn., có lẽ v́ lo học thi tốt nghiệp hay chăm chỉ viết thư t́nh… mà bạn dường như mất hút, đến nỗi những ngày hè bạn cũng chẳng có mặt nơi rọoc để chơi tṛ chơi. H́nh như, “khi yêu người ta bắt đầu nói dối”…..,.

Thi xong, chúng tôi ngồi cạnh nhau giữa sân trường vắng lặng, chỉ c̣n thưa thớt ít bóng người. Tôi chẳng nói ǵ, bạn cũng thế. Rồi hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp mà về. Ngày đi qua nhanh chóng, thoáng là đêm buông màn. Hên, tối hôm ấy, một buổi tối rực ánh trăng vàng. Ba đứa ngồi với nhau nơi bậc thềm nhà bạn với mớ khoai lang ngào đường, cái bánh khoai nướng, ít củ lang luộc. Những điều đơn giản đó bây giờ t́m ở đâu???

Bạn hỏi tôi có học tiếp tục không? Hay phải nghỉ như kế hoạch, tôi buồn bă lắc đầu, ừ chắc nghỉ. Nhẹ tênh và trống rỗng. Bạn th́ khăn gói vào Nam để học trường tốt hơn rồi cùng gia đ́nh rồi định cư ở một nước khác. Kế hoạch đă sắp xếp sẳn, H lặng im. Sau này mới biết, khi nghe tin ấy, tối về cả đêm không thể nào ngủ được dù cố dỗ dành.

H đi, bạn cũng đi, c̣n tôi ở lại. Quẩn quanh với biết bao kỉ niệm. Thi thoảng nhận thư H với nỗi buồn, sự nhớ thương cho mối t́nh học tṛ, t́nh yêu ấy như một chút mưa qua đời chưa kịp ướt đất đă khô. Rồi ai cũng lớn, qua tháng năm những nỗi nhớ âm thầm lăng quên. Đến lúc này, mọi người đă đi được nữa đoạn đời.

Lâu rồi không nghe tin tức ǵ về H nên khi bạn hỏi tôi lắc đầu. Tôi vẫn thế, cũ mèm. Biết chừng như thế lại hay. Thi thoảng vẫn thích sống những ngày như thuở ấy, giản đơn và lắng nghe ḿnh. Thư bạn gởi không nhiều, chừng vài lá rồi mất hút như hố thẳm sâu không biết lối t́m phương. Chục năm gần có lẽ, v́ có internet, có cái computer, tôi cũng biết tập ṭ viết email và chat. Cũng nhờ tiện nghi ấy mà biết về H, về bạn nhiều hơn. Rồi cái facebook kết nối cả thế giới này. H cũng đi xa, cũng loay hoay, trăn trở. Facebook không kết nối nhau như câu duyên nợ hẹn ḥ bỏ lỡ ngày xưa.

Sài G̣n có ǵ mới không? Bạn hỏi. Thú thật, câu hỏi đó hơi khó với tôi. Đứa mà bạn hay bảo bạn đang tưởng tượng cái mùi nhà quê đậm chất trong ḿnh. Tóc th́ không c̣n cháy nắng, da mơn mởn hồng hào, có điều cái đặc sệt nhà quê không thay đổi th́ bạn đừng hỏi sự đổi thay của nơi này. Tôi vẫn hàng ngày đi qua bao con phố, vẫn hít thở và sống giữa nhịp đập muôn trùng. Thi thoảng vẫn ngồi ở Chiêu nhâm nhi café một ḿnh, nghe những bài nhạc tôi thích như ngày xưa có bạn. Ngồi một ḿnh lúc đầu cũng lạ lắm, riết rồi quen không c̣n mắc cỡ nữa. Chừng đợi bạn trở về cùng đi qua bao con phố, chắc lúc ấy già khụ mất rồi.

Tháng tư về rồi, mùa của gió mới, của hương hoa ngập tràn khắp phố. Mùa đến với những hoạch định cho ngày mới trỗi dậy trong bao người.. Tôi nghĩ thế, bởi cái vội vă, lo toan in hằng trong từng gương mặt bao người ở ngă tư mỗi ngày đứng đợi đèn xanh, đỏ. Kịp ngắm họ tất bật để nh́n lại ḿnh. Phải chăng, im lặng lại là một âm thanh. Hay trong im lặng người ta lắng nghe nhiều hơn. Nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, nghe tiếng gió qua ngàn thông . Hay nghe tiếng của chính ḿnh. Cũng có thể chẳng nghe được ǵ bên ngoài bởi bận với những suy nghĩ riêng tư. Tôi chọn một cái ghế trống có ai ngồi để nghe! Hay chính v́ không ai, nên mới có thể nghe được! Café bạn nhé, đương nghe khúc ca Đóa Hoa Vô Thường và viết cho bạn món quà. Quà tháng tư, cho bạn những suy tư………

Tháng tư rồi……….Mau về bạn nhé…..

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

4-2013

    

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com