Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Những Năm 30 Tuổi
Lê Mỹ Châu
 

Tặng H

 

 

Đă đủ chín mùi để nhận diện ra được mẫu người đàn ông của ḿnh, H 30 tuổi có quá nhiều nỗi khát khao của một mụ đàn bà. Một b́nh yên của mái ấm gia đ́nh, một khát khao thành công trong bước đường ḿnh chọn, có một tương lai vững chắc và một bến bờ b́nh yên…

H …30 tuổi vẫn đi về một ḿnh trong căn gác trống hoắt mặc chiều rơi loang lỗ trong từng góc nhỏ của tâm hồn. Đó là niềm đau, là nước mắt. H khóc …

 

Ngày 20 tuổi, đă  mấy bận yêu, đă có vạn lần cho những cuộc hẹn ḥ, cho những cái bắt tay và muôn triệu lời yêu thương có cánh. Sướng rân. Phúng phính, nhún nhảy trên thảm nhung, êm đềm, hưởng thụ những ngọn gió thổi của mùa hạ ái êm. Một ṿng tay ôm mang đầy khát vọng, thích .. thích lắm khi nụ hôn trao nơi khéo mắt, bờ môi. Nơi không thể trụi trần hơn thế nữa. Một bàn tay, nhè nhè, len lén lướt qua da thịt và ngừng lại nơi có thể cần ngừng. Hổn hển thốc vào nhau cho những đam mê, khoái lạc, cười, hạnh phúc, măn nguyện trong những cái gật đầu, thế đấy, 20 tuổi H hoang lạc lắm…

 

H có tất cả, có thể làm một người đàn bà từ mối t́nh đầu tiên, ở tuổi 20, H đẹp, nhan sắc và tuổi trẻ dường như là một. Khó có thể nh́n nhận đâu là một đứa trẻ, đâu là một người đàn bà trong H. Một kẻ đang yêu thường huyễn hoặc tất cả những ǵ đẹp đẽ nhất cho một gă đàn ông mà nào biết đó có thể là con dao kết liễu cuộc đời ḿnh ngay trong tức khắc. Hoặc có thể là một vết sẹo mà ngàn năm khó có thể phai mờ.

H ..30 tuổi, thảng thốt giật ḿnh khi nh́n lại nhan sắc trên chiếc gương soi. Màu mắt thâm quầng dù điểm tô gam màu sáng, nếp nhăn bắt đầu xuất hiện. Tóc rối, chưa có ai đan tay kéo từng sợi, từng sợi mà rối bời như một mớ hỗn độn. H đi đường thẳng, không quanh co, không nh́n ngang liếc dọc. Ai bảo 30 tuổi không có được những quyền đặc ân của ngày 20. Vẫn có đấy, có ở trong mơ và những mộng mị, có nguyên vẹn cả một kí ức và nhiều tiếc nuối. 20 tuổi chẳng biết đắng..cay.. chỉ biết hưởng thụ của trái mùa xuân chín nồng nàn.

          Đi qua t́nh yêu đầu tiên, nối tiếp mối t́nh thứ hai .. thứ 3 và… thứ n trong khoảng khắc chạm ngơ giao thừa năm cũ. Người ta bảo, mùa xuân mang hương hoa đến cho muôn loài, mang ngọt ngào đến cho yêu thương và tức khắc, H chấp nhận một mùi hương khác, một cái ṿng tay khác và một đôi môi nồng nàn hơn. Thử so sánh gă này với gă đó, giữa những điều được mất, H lắc đầu, đó là do con tim, rung cảm và đón nhận. Chứ so sánh, hoặc đem lên bàn cân th́ ví t́nh yêu như chiếc bánh ḿ cần thêm gia vị và thịt cá để đính kèm. Nhạt nhẽo. Chẳng biết có no say hay nồng nàn, một chiều bù loa bù la, H khóc như cơn mưa tháng 9 triền miên chảy không ngơi nghỉ. Ma lực của ái t́nh cuồn cuộn, sục sôi trong thân thể H, nó chạy rần rật khắp chốn và nhoi nhói khi ngừng lại góc tim chiều thứ bảy. Cái mà bọn bạn cứ ví von như khúc ruột mềm và thứ bảy không thể nào không có. C̣n ví như ai đó ở tuổi 20 chưa thể có một nụ hôn, chưa thể là đàn bà của một gă đàn ông th́ là dạt. Dạt theo kiểu mà người ta gọi thẳng thừng hơn : “hâm nặng, mọt sách, hoặc là lúa”. H nào biết, lúa có hương ngọt ngào của lúc, hâm có cái nồng thắm của hâm, mọt sách có những kiến thức đủ đầy, c̣n H, hiện đại đầy ngốc nghếch, H lại đi vô bệnh viện… để làm ǵ, ai mà biết.. khi đó, H 20 tuổi ..H  hoang lạc lắm…

          Nằm vắt vưởng trên chiếc vơng đong đưa, H an nghĩ giữa một trưa hè gió lộng. Nơi mảnh đất quê cỗi cằn khi đi xa và muốn quên lăng.  Xứ người, có người bạn hỏi H  : “ Quê bạn có ǵ??”. H bĩu môi, ngờ nghệch :” Chẳng có ǵ, toàn là muối, mặn chát, đắng cay, gió lào khắc nghiệt”. Nghe H kể, tôi muốn “oánh” cho nó một trận tơi bời, dù ǵ cũng quê hương, xứ sở, nơi nuôi H lớn. “Thịt da này thơm tho hiến dâng cho bao kẻ si t́nh cũng có nước, có mắm, có muối, có cơm, có gạo của xứ này đấy con khùng ạ. Mày làm ơn lớn khôn giùm tao cái, già đầu mà ngu như ǵ…”. Tôi chẳng biết là ǵ để so sánh với H. Tôi khác H nhiều thứ. Những thứ H có quá đủ đầy, c̣n tôi, thiếu nhiều. Nhiều thứ H quá thừa thăi c̣n tôi nghèo kiệt cùng.

          “ Mày khùng nặng hơn tao, lưa thưa, mít ướt, cứ rao bài trên wed hay ho cái nỗi ǵ? Ngốc ạ, 33 rồi đấy, thức giùm tui cái, mày đang mơ ah, con này khùng”. H ăn miếng trả miếng, H trả đắng cay vào tôi.

          Đọc sách người ta viết về người đàn bà 30, lứa tuổi của H bây giờ mà thấy phát thèm. Tác phẩm đầy nghệ thuật và đó cũng là sự thật đang hiện hữu trong H. Đàn bà 30 tuổi, cay nồng như ớt sim chín mộng, mà ở Miền Nam người ta gọi nhau là ớt hiểm. Tôi không hiểu v́ sao nó có tên này. Nhưng có lẽ, 30 tuổi đầy mặn nồng, người ta biết ḿnh cần ǵ nhiều hơn cho những cuộc t́nh.

          Tôi bảo : “ Tao 33 rồi, có sao đâu. Rảnh, muốn liếc ngang, liếc dọc ai mà chả được. Tao vẫn ḷng ṿng đấy chứ, vẫn quanh co, sửa soạn nhiều, cái tóc, cái tai, quần lụa áo là, có sao đâu mà mày cứ lo. Yên tâm đi, quyết chí kiếm một anh”. Tôi với H phát cười lên, buổi trưa tĩnh lặng vang dội.

          Tôi ngồi đây ghi lại cuộc đối thoại của tôi với H th́ chuyến phi cơ mang H về trời Âu xa lắc, cách nhau nữa ṿng trái đất. Sau những mối t́nh, những cơn mê t́nh ái, H hạnh phúc bên một bến bờ b́nh yên. Nơi đó, H bảo : “ Gă ấy đần nhưng đáng yêu mày ạ, cố gắng lên nha, năm sau tao về tao mong mày có tin vui”. Tôi không tiễn đưa H, bởi tôi ghét cái cảnh bịn rịn kẻ ở người đi. Biết đâu, một buổi chiều nào đó, H ngồi lại, ghé blog của tôi, điên lên và bảo : “ Ê! Cái con nhỏ khùng, xóa mau không? Tao giết mày”.

          Đành chịu thôi v́ tao biết mày không thể nào giết tao được, ngốc ạ. Tao yêu mày, tao mong mày b́nh yên ngốc nhé

 

P/s : tao với mày, chưa chắc ai khùng hơn ai đâu đó nhỏ

Love.

Bem  

 

 

 

Lê Thị M Châu

Ngày 13/09/2010

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com