Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

 

NHỮNG MẢNH VỠ & ƠN NGHĨA TRONG TÂM HỒN

 

Ba đi rồi, tôi không t́m thấy ở đâu những kỉ niệm ngọt ngào hơn thế nữa. Có lẽ chính v́ dành hết những nỗi niềm cho ba nên tôi chưa thể chứa thêm một bóng dáng, h́nh hài nào khác, của một ai đó, một cánh tay vững chắc, một bờ vai rộng và có thể măi măi là không chăng???

 

Sự thật vẫn măi măi là sự thật, không thể níu kéo hay cố t́nh xóa tan đi, cho dù hàn gắn măi vết thương cũng lành nhưng đầy sẹo. Mỗi khi nh́n thấy nó, hay cố t́nh chạm tới, tất cả đều vỡ ̣a ra của bao tháng ngày mà những mảnh vỡ trong tâm hồn tôi không thể nào b́nh yên.

 

Chuyện xưa rồi, cũ kĩ bỏ qua. Đôi khi, tôi không muốn nhắc tới nhưng h́nh như nó gắn chặt vào đời ḿnh quá nên vứt bỏ đi đâu cho đành. Và thế là tôi giữ măi bên ḿnh cho tới ngày nhắm mắt. Mặc ai bảo tôi điên khùng, dại dột th́ cứ kệ cho cuộc đời này trôi mặc về đâu.

 

Ba nghèo lắm, nghèo xơ xác, nghèo đến mức cả đời ba chưa bao giờ được hạnh phúc sau ngày độc lập. Ba trở về với bao bộn bề, chuyện cơm áo vợ con. Nối tiếp những tháng ngày kham khổ. Hạnh phúc của ba sao quá đỗi nghèo nàn, ba chưa bao giờ nhắc đến bà nội, chưa bao giờ nghĩ về những ước mơ và chưa bao giờ có những bộ đồ đẹp đúng nghĩa ba nhỉ. Chắc v́ ba như thế nên ba dồn tâm huyết cho những sinh linh của ba. Nhưng lại một lần nữa ba thất bại, chẳng có đứa con nào học hành nên tṛ nên trống và đời ba sau những gánh gồng, buồn man mác như tơ trời chiều giăng băo tố…

 

Cơn dông mang theo nỗi buồn tiếp nối, mưa đổ trút dội vào mái nhà nghèo ấy, ba nén tiếng thở dài nh́n bức tường trét vội sụp đỗ tan tành theo cơn mưa. Nhà cửa tan hoang, từng cơn gió rét mướt thổi áp vào, nó có lạnh lắm không và buốt giá đến chừng nào, có như ḷng ba đang ngổn ngang???

 

Chú Liên định cư tại Mỹ cho ba một số tiền để xây dựng lại ngôi nhà đổ nát. Vui mừng khôn xiết, ba không dám mơ đời ba cũng có ngày như thế. Và có thể tin nổi không, giữa những niềm vui chưa trọn vẹn th́ ba lâm bệnh. Căn nhà mới không có những tiếng cười, niềm vui mà có những nỗi trăn trở. Lao lực, buồn đau, ba ngă bệnh, sự sống ṭm tem trên tấm lịch và ngày tháng trôi nhanh như ánh nắng của trời chiều. Ba đi viện, người ta gieo cho ba niềm tin rằng ba sẽ khỏi, ba tự tin với sức khỏe cường tráng và lực lưỡng, người hùng của núi rừng Ḥn Hèo chưa có ngọn núi nào cao hơn mà ba không tới. Ba đi rồi lại về, thời gian 8 tháng sao quá ngắn ngủi cho cuộc đời ba, mỗi khi từ thành phố về, ba mua cho tôi và em những chiếc áo đẹp, ăn những bữa ăn ngon để bù lại những tháng ngày thiếu thốn của má, tôi, và em. Tất cả mọi chi phí sinh hoạt từ tiền thuốc thang, đi viện phần nhiều do bà 9 và chú Liên cho, phần c̣n lại do đồng nghiệp bạn bè, người thân hữu biếu, tặng.

 

 

Những ngày cuối cùng của ba, ba vẫn có niềm tin vào y học khi căn bệnh đă vào giai đoạn cuối. Ai viếng thăm cũng chỉ lắc đầu, ba im lặng từ đó, không nói năng, chỉ c̣n lại những âm thanh ú ớ phát ra từ những cơn đau của bệnh tật hành hạ. Anh 4, tôi,em, và má, cứ thức thay nhau xoa dịu trên cơ thể gầy g̣ c̣n sót lại của ba cho nhẹ bớt nhức nhối. Một ngày đẹp trời của buổi sáng mùa xuân muộn, cơn gió heo mây mang những cái giá lạnh rét mướt đi về, bầy chim én ngoài kia vẫn hót vang lừng của mỗi buổi sớm mai như vẫn thiết tha mong mùa xuân về lại. Ba lướt nhẹ nh́n tôi, nh́n anh 4 và chầm chậm ra đi….Gác lại những ước mơ, bao mộng mị của cuộc đời, ba đi về những lối có góc b́nh yên dành cho ba ở đó, có thảm cỏ xanh màu và một bàn tay với mang ba về b́nh an. Lá vàng rơi hoang mang trong trời biếc và ba đi biền biệt không về.

 

Chôn cất ba xong, tôi đi làm lại. Bạn bè, đồng nghiệp cố tránh nhắc về ba và tôi có một tâm trạng, cảm xúc khác hẳn. Không c̣n vui tươi và trong tôi đầy lo lắng, tôi không biết ḿnh sẽ đi về đâu hay cứ tiếp tục nối tiếp công việc của ḿnh đang dang dở. Chẳng có nhiều cơ hội cho một cuộc đời trong những chuyến đi và tôi lúc bấy giờ đành im lặng sống nốt với nó, đồng thời tôi bắt đầu trở lại con đường học vấn sau một thời gian dài vắng bóng trong chiếc ghế nhà trường. 7 năm rời xa trường lớp, 7 năm tôi học từ trường đời rất nhiều chuyện. 7 năm tôi đủ lớn khôn chưa cho những mất mát và tôi cần phải làm ǵ để tiếp tục bước đi. Tôi quá khờ khạo, cả tin và tôi lại phải học, học cách tàn nhẫn hơn cho mọi mối quan hệ và gian dối hơn như thể đă quá thật thà.

 

Ngày ba nằm viện, trong những lúc kẹt tiền chạy đôn đáo vay mượn. Tôi không biết vấn đề này, mọi việc anh 4 lo hết. Lúc ấy, chẳng hiểu sao tôi chưa h́nh dung ra mọi việc sẽ như thế nào nếu ba tôi mất, dẫu có buồn nhưng tôi chưa thể nghĩ ǵ được xa xôi hơn. Ngày bảo hiểm chồng tiền tử tuất của ba, tôi khóc rất nhiều. Tôi không dám sờ vào nó cho dù lúc đó tôi rất cần tiền. Nhưng đó là tiền có được từ cái chết của ba hay nói cách khác hơn là ba chết để có được nó chăng??? Một vài lời động viên, an ủi, một cái nắm tay, vỗ về. Tôi chỉ biết khóc, khóc thương cho ba, cho niềm đau quanh tôi. Tôi chẳng cất nên lời cảm ơn khi người ta chia sẻ, tôi lặng đi và cố dỗ dánh trái tim ḿnh phải biết cố gắng. Không thể thay đổi được mệnh trời th́ ḿnh nên chấp nhận. Tôi muốn đem số tiền đó đặt lên bàn thờ ba để ba thấy rằng ḿnh ra đi vẫn c̣n có chút ǵ để lại….

 

Nhưng không phải mọi việc trên cơi đời này chúng ta muốn là được. Tôi nhớ số tiền ấy khoảng 6 đến 7 triệu ǵ đó, những con số không rơ rệt đối với đầu óc tôi lúc này. Có người ngang nhiên thẳng thừng lấy tiền ấy trừ ngang cấn dọc v́ anh 4 mượn tiền đi chữa bệnh cho ba, khoảng 3 triệu. “Bây giờ không lấy th́ chừng nữa lấy ǵ tụi nó trả nổi”.3 triệu, nghèo nàn cho một kiếp người, cho những mối quan hệ t́nh thân là thế đấy. Họ đặt trước mặt tôi số tiền c̣n lại sau khi cấn trừ, tôi tỉnh hẳn, ngơ ngác nh́n quẩn quanh ḿnh. Họ tàn nhẫn đến thế này chăng??? Chúng tôi không trả nổi 3 triệu bạc??Tôi không khóc nữa, tôi như bừng tỉnh dậy và gạt nước mắt lẫn niềm đau.

 

Trong trái tim tôi, quá khứ và hiện tại đan xen, chan ḥa. Có ngày đă qua mới có ngày hôm nay và tương lai là cái ǵ đó quá xa xôi, vời vợi, tôi không dám nghĩ tới, không dám vẽ vời, h́nh dung ra viễn cảnh ấy. Trái tim tôi vụn vỡ nhiều hơn, nhiều đến mức tôi không dám tin rằng ḿnh có thể vượt qua và b́nh an đến vậy.

 

Không có ba khác hẳn, người ta có thể chê bai, bĩu môi, cười cợt. “ Rồi tụi nó sẽ hư hỏng cho mà xem”. Tôi giống một bản sao của ba  ngày nhỏ, tôi như hiểu ḷng ba trước những mất mát qua lớn lao. Không có ba, ngôi nhà dường như đang vỡ nát….

 

Tôi chưa làm được điều ǵ quá lớn lao và to tát, chỉ mong sao con đường tôi đi không sai và đừng lạc lối. Để tôi đủ tự hào tôi là con gái của ba, để minh chứng cho cuộc đời này là tôi có thể trả nổi 3 triệu ngày đó., tôi không hư hỏng và luôn cố gắng. Tôi tự hào với chính ḿnh, với con đường mà tôi đă chọn với không ít lần tôi đă dần mất đi niềm tin.

 

Giữa những quăng đường đi qua, tôi mang ơn cuộc sống này cho tôi c̣n có những người thân yêu khác. Họ đă giúp cho tôi có thêm niềm tin, ư chí và nghị lực bước qua nỗi buồn. Thành phố bây giờ mây giăng khắp lối, mưa trút xuống tả tơi trên mọi con đường. Tôi nhớ bà 9 tôi, tôi hàm ơn chú Liên. Muốn nói một lời cảm ơn sao mà khó khăn quá đỗi, liệu tôi c̣n có kịp không khi câu nói chưa cất nên lời. Rồi ngày mai, tôi có hối hận chăng, khi ai biết được ḿnh sẽ đi về với đất lúc nào.

 

Tôi muốn dần quên đi tất cả, chỉ đón những ánh nắng ban mai của một ngày mới, chỉ cười những nụ cười trong vắt và hồn nhiên. Để cố gắng bước qua những tháng ngày mà trong trái tim mang nhiều mảnh vỡ đang vụn nát theo thời gian.

 

Không có ba, cây vẫn xanh màu lá, và những ai đang tồn tại vẫn nối tiếp với sự sinh tồn. Và tôi, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa cho những niềm tin và phải chiến thắng mọi nghịch cảnh gai góc đang chờ đón ḿnh.

 

B́nh yên đi qua những tháng năm cũ, mảnh ghép trong tâm hồn dù là vỡ nát hay có vết rạn th́ tôi vẫn mang ơn cuộc đời này đă cho tôi sống và được tồn tại. Tôi hiên ngang bước qua trên những lối ṃn của con đường làng, nơi tôi đă từng sống và từng ước mơ. Nơi có những tấm ḷng mà trong trái tim tôi luôn trân trọng, khắc ghi. Nghe sao có quá sáo rỗng chăng khi tôi cứ măi miết bước đi về phía chân trời xa xôi vạn dặm, hiếu nghĩa chưa tṛn với cuộc đời này, với cả những con người mà tôi đă từng mang ơn.

 

Ngày mai, nắng sẽ lên và b́nh minh sẽ đến. Phía đằng đông của mặt trời là nơi mọi yêu thương gốc ngọn của tôi ở đó. Là cả những ước mơ cháy bỏng trong mộng mị của tôi cho những con người mà tôi yêu thương nhất. Là nơi khắc ghi mỗi khổ ải, vui, buồn. Là nơi b́nh an nhất trong trái tim tôi.

 

Nhớ nhung trong từng góc cạnh của tâm hồn, những mảnh vụn kí ức nuôi dưỡng trái tim tôi đầy khát khao cháy bỏng. Tôi sẽ đi về hướng mặt trời, tia nắng sẽ sưởi ấm ḷng tôi và xua tan những tảng băng trôi nổi vô bến bờ, ngổn ngang trong từng nhịp thở của khoảng khắc riêng tôi nơi xứ người.

Trong tâm hồn tôi, trái tim ḿnh chứa đầy những mảnh vỡ và nghĩa ơn của cuộc đời này.

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

18/07/2010

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com