Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

 

 

NỘI ƠI!!!

 

          Khi sinh ra, tôi không được bà nội ru hời như những bạn bè cùng trang lứa. Bởi bà không tồn tại trên đời này khi ba được 4 tuổi. Tôi chỉ biết được tất cả mọi điều qua những câu chuyện kể của bao người cùng trang lứa của bà. Mà đặc biệt nhất là bà nội 9- em gái ruột của nội năm nay đă hơn 80 tuổi rồi.

 

           Có một sự hi hữu giữa tôi với bà, đôi khi tôi thắc mắc về một sự tâm linh huyền bí nào đó đang tồn tại??? Tôi không thể giải thích được điều này. Bà sinh năm Mậu Ngọ và 60 năm sau tôi cũng chào đời. Năm bà mất ở cái tuổi bằng tôi bây giờ, cái tuổi c̣n rất trẻ và nhiều ước vọng. Dạo này, không hiểu sao tôi muốn viết  nhiều về bà, cầu nguyện cho linh hồn bà và luôn có những giấc mơ rất trọn vẹn nữa. Tôi cố h́nh dung ra bà theo từng câu chuyện, tôi thấy thương bà quá đỗi.

 

          Nếu bà c̣n sống, ba chắc không vất vả nhiều và sẽ hạnh phúc hơn. Cuộc đời ba không thẳm trôi vào chuỗi ngày buồn vô tận. Bà 9 bảo : “ Có năm bà bệnh, bà 9 vừa phải cơng bà đi vệ sinh th́ ba cũng nhỏ xíu lẽo đẽo chạy theo sau.” Tôi nghe mà nghẹn cơi ḷng. Tôi mong có bà, có những giấc mơ và nhiều kí ức hơn nữa về một gia đ́nh đầy đủ tất cả mọi thế hệ. Và nếu có bà, chắc ba không rời khỏi trái đất này, đi về bên kia thế giới, một thế giới bí ẩn khác mà không thể ai cũng có khả năng chạm ngơ bước vào, ba không thể đi sớm để chưa kịp nh́n thấy ngày mai và tương lai của chúng tôi hiện tại đang có…Những khoảng trống trong ḷng tôi quá rộng mà ước mong nhiều cũng chỉ là ước mong để rồi tôi măi măi khát khao về những điều b́nh dị ấy. Tưởng rằng thật nhỏ nhoi và đơn giản, vậy mà cả cuộc đời này trong tôi không có những giây phút ấy một lần trong đời cho đến khi lẫn khuất vào mây trôi.

         

          Nếu bà c̣n sống, tôi sẽ có những giấc mơ của thời niên thiếu chắc nồng nàn hơn. Có những giấc ngủ ngon lành trong lời ru, câu hát của bà. Những ngày bà chạy chợ chắc cũng phải có món quà, cái bánh cho tôi. Tôi nghĩ thế. Tôi sẽ có rất nhiều, rất nhiều câu chuyện kể từ bà, tôi đă có lúc từng ước ao rất nhiều, tôi ước ǵ tôi được gọi những tiếng gọi thân thương như chúng bạn : “ bà nội ơi!!”. Và đó là ước mong thời thơ bé, tôi vẫn có thể gọi bà trong những mộng mị của riêng tôi, bà cũng thường về với tôi trong cơn mơ của bao ngày buồn trên xứ người.

 

          Bà rất đẹp nhưng đa đoan, cuộc đời thật bạc bẽo cho những con người như bà. Bà kết hôn và chưa hạnh phúc được bao lâu th́ bà mất. Người ta bảo những người tuổi Mậu Ngọ thường có một số phận hẩm hiu về duyên t́nh. Duyên nợ cuộc đời đă đưa bà đến với ông, nhưng cũng chính mối lương duyên này lấy mất bà của tôi trên đời này. Từ đó, ba thành kẻ mồ côi mẹ. Người đời bảo : “Con mất cha ăn cơm với cá, con mất mẹ lốt lá mà nằm”.

 

          Ngày bà c̣n trẻ, có nhiều anh trai làng thưở ấy thường đến nhà nói cố cưới gả. Nhưng không hiểu sao bà lại chọn ông. Bà buôn bán rất giỏi, lanh lợi nên được nhiều người quư mến. Bà thường ra biển mua cá hay những thứ ǵ bán được để đi chợ Dinh rồi đổi gạo gánh gồng về bán lại. Tôi không biết diễn tả như thế nào nhưng nhiều người bảo : “ Bà nội mày ngày xưa rất xinh”.

 

          Những năm tháng đi xa bởi cuộc mưu sinh, tôi không thể về giỗ bà. Cứ đêm đến, tôi thường mơ thấy một người đàn bà hiện ra trong giấc mơ của tôi bảo rằng :“ Sao con không về giỗ nội”. Cứ như thế lập đi lặp lại cho đến đúng ngày giỗ của bà th́ không c̣n nữa. Cứ hẹn măi cái điệp khúc cũ rích : “ Uh! Năm nay thể nào cũng về đám giỗ nội”. Nhưng tôi lại một lần nữa thất hứa và giấc mơ có một người đàn bà cứ hiện măi trong tôi… Năm nay, là năm thứ mấy tôi lỗi hẹn với lời hứa của chính ḿnh rồi ta????

 

          Ước mong măi rồi tôi cũng được toại nguyện, tôi cố sắp xếp về đám giỗ nội, may mắn hơn trúng vào dịp 30/4 nên tôi có nhiều thời gian rănh rỗi. Tôi tự tay sắp xếp mọi thứ, từ hoa quả, bánh trái. Năm nào cũng thế, khi c̣n ở nhà là tôi lo mọi thứ cho ngày giỗ của nội từ những chiếc áo quần hàng mă, tiền bạc và những vật dụng cần thiết cho người đă khuất. Tôi thường thức dậy sớm để đi viếng mộ và tranh thủ đi chợ. Đêm! Tôi nghe rơ những tiếng cười vui mừng vang vọng lại từ một nơi xa xôi nào đó, tôi được nh́n thấy nội cười trong giấc mơ của tôi. Và tôi cảm thấy vui biết bao khi được trở về mặc kí ức về nội tôi thật nghèo nàn đến kiệt cùng.

 

          Nội đi, ba đi, lần lượt những người thân yêu nhất của tôi đi qua mệnh số. Trong cuộc đời này,, mỗi số phận rồi cũng sẽ trở về nơi bắt đầu chúng ta sinh ra và gởi vào mây, gió, hồn phiêu du về cơi vĩnh hằng. Sự sống vẫn tiếp nối, nảy nở sinh sôi, bộn bề vẫn cuốn trôi những đam mê vào ước vọng. Nhưng trong cơi ḷng tôi, nội, ba và những niềm đau vẫn c̣n âm ỉ măi biết đến bao giờ tan thành mây khói lăng du trôi???

         

          Phải chăng mất mát quá nhiều nên ḷng người khôn lớn hơn??? Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng mọi nỗi đau qua đi hay mất mát và không tồn tại th́ kí ức luôn là niềm đau cứ ngự trị măi măi trong ḷng bao người ở lại…. Người ra đi th́ đă đi quá xa rồi, c̣n bao người ở lại cứ ngóng trông hoài theo nhịp gơ thời gian và tiếc nuối khôn nguôi.

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

18/07/2010

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com