Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Những Ǵ Đă Cũ
Lê Mỹ Châu
 

Cho những bộn bề của một năm cũ

 

 

 

        Loay  hoay măi trên những lối đi gập ghềnh, cố t́m cho ḿnh một điểm tựa b́nh yên mà trong nó vẫn chông chênh. Nó ngồi nh́n những giọt cà phê rơi tí tách trong cơn mưa cuối mùa nơi phố xá. Lắng nghe những nốt trầm trong t́nh ca của Trịnh Công Sơn, nó thấy ḷng vương mang bao nhiêu điều đă cũ.

 

        Thi thoảng, nó vẫn gọi cho Tuấn vào ngày cuối tuần. Hai con người bước qua tuổi 30 mà chưa bao giờ đủ chín chắn. Những câu chuyện xuất phát từ điểm nào không rơ, không đầu, không cuối, toàn chuyện trăng, sao và mây gió, chuyện trên trời, dưới đất, miên man...

 

        Không c̣n nhiều thời gian cho những hoài niệm bởi ngày mùa đang lan tỏa khắp nơi. Sao người ta vẫn hay cứ bồi hồi bởi hoài niệm. Phải chăng, hoài niệm luôn đẹp nên là những kí ức khó phai mờ.

 

        Nó viết ra giấy những ước mơ, những điều đă làm được và chưa rồi ngắm nghía. Ngày đă qua sẽ là những ǵ rất cũ. Mặc cho mùa thu đến rồi đi, cũng lá vàng trải lối, cũng liễu ru buồn xơa vai gầy trên sông trôi.

 

        Mặc cho khắc nghiệt của cuộc đời, nó dọn dẹp những nỗi nhớ nhung làm nó đau ḷng. Cuốn lại, quẳng đi khi Tuấn hỏi: " Gom tất cả để làm ǵ, sao không thả trôi cho nhẹ ḷng, Phương Nam có nắng ấm chưa hay rét mùa đông vẫn c̣n dài, có cần gởi cho một chút nắng để ấm ḷng không em?".

 

        Trời lại mưa, mưa da diết đến nao ḷng. Nếu có Tuấn ở đây, thế nào nó cũng bắt Tuấn dầm mưa cho thỏa thích. Lang thang trong mưa để nghe tiếng ḷng réo gọi, t́m kiếm thổn thức đang cạn dần và gần như sắp chết lặng. Nó cảm thấy ḿnh trơ trọi, lẻ loi và con đường vẫn rộng gấp bội lần dẫu mỗi ngày nó vẫn bước chân đi qua.

 

        Nhớ nhung để nuôi con người ta không lớn? Hay giết chết tâm hồn. Nó không lư giải được điều này nhưng có một điều nó biết được là khi trái tim bị tổn thương th́ mọi vách ngăn là những vạch chắn chắc nhất để bảo vệ nó. Nó co cúm lại, khép kín, nó không thích giao du, không thích bạn bè, ngày cuối tuần dường như quên lăng, nhạt nhẽo trong nó... Cạn, cạn dần những suy nghĩ tích cực, mần móng tiêu cực đang phát tán khắp nên trong con người nó. Nó sống bằng hoài niệm, bằng những đau thương mà nó từng có. Mặc trái tim đang chết dần v́ như thế đối với nó b́nh yên hơn.

 

        Mưa bắt đầu nhỏ hạt, rơi loăng trong chiều một cơn gió thoảng nhẹ lướt qua. Nó rùng ḿnh bởi cái lạnh buốt giá. Nó ước ǵ lúc này, nó có thể  ngủ vùi trong chăn ấm, ăn khoai lang nướng giữa mùa đông. Và nó cần một bàn tay mạnh mẽ, vững chắc, to lớn áp vào má để xoa đi những giá rét trong tâm hồn của ngày mùa đang tới.

 

        Nó nhớ anh, nhớ đến quặn ḷng. Một t́nh yêu đầu ra đi khi nó chưa h́nh dung ra nỗi đau sẽ hiện hữu. Khi mọi giấc mơ vẫn c̣n nồng nàn, khi nụ hôn của ngày hôm qua anh đă tặng cho nó chỉ mới bắt đầu len lỏi vào tim. Nó im lặng với mọi lời giải thích, nó tê tái mặc mưa vội vă rơi. Nó đi, đi như chạy trốn, mặc khuất lắp trong tim nó vẫn trống hoắc.Lần đầu tiên trong đời, nó biết đến những giây phút giấc mơ hạnh phúc. Một vườn hoa mộng mị, một chiều thu lang thang trên khắp cánh đồng cỏ dịu êm. 

 

        Quán vắng du dương những khúc t́nh ca đẫm lệ, nó đă khóc cho những tháng ngày trôi. Một lần, một lần nữa trong đời, nó cho phép ḿnh sống thật đúng bản năng của ḿnh, những yếu mềm vương văi, những u hoài c̣n măi. Rồi ngày mai, nó rời xa đi hoài niệm. Nó bắt đầu sống khác, bước về một chân trời xa hơn và những giây phút lắng ḷng được b́nh yên ru ngủ.

 

        Khoác chiếc áo cho kín bờ vai, nó uống cạn ly cà phê nóng. Ấm áp đến lạ. Cảm giác một ḿnh với những kỉ niệm không chỉ có buồn đến nao ḷng. Nó tự an ủi ḿnh như thế. Rồi bước đi, nó đă đi qua bao con đường ngập lá vàng rơi, những khoảng trống trong ḷng nó khi nào được lấp đầy. T́nh yêu của nó chưa đủ lớn để kịp giữ anh lại trước khi anh ra đi. Ngoảnh mặt lại, nh́n con đường cuốn hút về nơi xa xăm. Nó lại trở về điểm xuất phát ban đầu và tiếp tục cuộc hành tŕnh cho những giấc mơ.

 

        Nó trở lại nơi góc phố mà ở đó kỉ niệm ùa vào và lan tỏa trong tim. Buốt, đau, nó cảm nhận rơ rệt mọi thứ âm thanh của cảm xúc đang réo gọi trong ḷng nó.

        Bây giờ, nó ngồi đây, Tuấn khuất xa từ nẻo chân mây nào. Nếu có Tuấn, Tuấn sẽ nhấn ch́m mọi suy nghĩ điên rồ trong nó. Kéo nó đi xa hơn, rời khỏi những kí ức buồn mà những ngày xưa cũ nó cố t́nh nuôi nấng. Tuấn cũng thế, xa thẳm trên mỗi con đường dài để trở về với những niềm vui hơn nỗi buồn mà Tuấn đă vương mang.

 

        Phố vẫn thế, có khác ǵ ngày xưa, ngày của những vụng về, nông nổi. Ngày đếm lá vàng rơi, có khác chăng, anh đă đi rồi.

 

        Nó sẽ về, về ngắm niềm vui tới và nỗi buồn trôi, để những ǵ đă cũ nằm lại trên con đường mênh mông. Để gió cuốn đi trôi xa vào vô tận mặc kỉ niệm dẫu có ngọt ngào.

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

14h45 - Ngày 27/12/2009

Ngày mùa trong kí ức

 

         

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com