Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Những Câu Chuyện
BÊN ĐƯỜNG...

Lê Mỹ Châu
 

 

I. Giữa phố một ngày lang thang

 

Sài G̣n tháng 4, cái nóng bưng bức trở nên ngột ngạt vô cùng. Tôi không khoái cho những buổi đi dạo một ḿnh, thường cuối tuần rảnh ranh giữa phố, tôi hay ở lại chốn “thiên đường” để nghỉ ngơi và đọc sách. Tôi gọi căn pḥng bé tẻo tèo teo này là “thiên đường” bởi tôi thích sự yên tĩnh của ngày cuối tuần. Chỉ có một ḿnh tôi và khoảng không vắng lặng, bọn trẻ tung tăng đi t́m thiên đường t́nh yêu, c̣n tôi, thích những buổi chiều như thế trên ban công nhỏ này.

 

Sở thích nào rồi cũng đổi thay, tôi quyết định rời “dinh” đi về phía phố. Nơi chốn cũ, những ngày chập chững mới vào tôi thường hay ghé đến để nghỉ ngơi. Công viên  buổi chiều rất nhộn nhịp bóng người. Lắm bạn trẻ có những góc riêng tâm sự, và những cô, chú tập thể dục lẫn các em nhỏ được bố mẹ đưa đi chơi. Không khí dần trôi mang đến những làn gió mát. Thỏa mái thật, có đi ra khỏi chốn “thiên đàng” mới biết được thế giới xung quanh c̣n muôn vàn điều ư nghĩa cho cuộc sống.

 

Giữa ḍng người nhộn nhịp bước đi, giữa muôn tiếng nói cười rộn ră. Nơi góc cây to, có dáng người bé nhỏ, lui cui bên cái sọt rác cố nhặt nhạnh những ǵ có thể được cho một cuộc mưu sinh. Người ta hay gọi nó là thằng nhặt rác, có tiếng chửi bới vang vọng lại: “Ê, thằng kia, mày bới tung lên rồi đổ bừa băi ra đó là chết tao nhen”. Tôi chú ư nó từ khi mới bước chân công viên. Tôi chọn một chỗ ngồi đối diện với dáng người khiêm tốn như nó. Nó đen nhẻn nhưng tôi hồi c̣n ở quê. Tôi ngoắc tay gọi nó : “ Ê! Nhỏ, chị nói nè”. Tôi giơ cao chai nhựa nước vừa uống xong, nó chạy lại. Tôi nh́n thấy nó rơ ràng từng nét một. Gương mặt khá xinh, một thằng con trai 13 tuổi. Nó lấy chai nhựa, rồi cảm ơn.

 Tôi hỏi : “ Em ăn ǵ chưa?”. Nó cười, lắc đầu, từ sáng giờ có ǵ đâu chị.

            Tôi bảo : “ Em ăn bánh ḿ không? Chị mua cho, ngồi chơi tí đi rồi làm tiếp, chứ sáng giờ em không ăn sao chịu nổi”? Nó bảo, em quen rồi chị, bữa đói no cứ thế lần hồi tái hiện trong cuộc sống của nó. Tôi bảo, nó đợi, chạy ù ra góc bên kia đường, tôi mua 2 ổ bánh ḿ tặng nó. Với cái chân “què”, tôi bảo : “ Em ăn đi, để đói”.

             Nó nh́n tôi như “người từ hành tinh lạ” xuất hiện, ánh mắt nó quá đỗi ngạc nhiên và nghi ngờ sự tốt bụng vô cớ của tôi. Tôi hiểu nó, giữa cái đói cần có một tấm ḷng mà ờ phố th́ hiếm hoi lắm sao? Tôi vẫn thấy ḷng tốt của con người ta bày biện ở nhiều nơi mà phận người nhỏ nhoi như nó khó gặp gỡ người tốt bụng hay chăng?

            Trong lúc nó ăn, tôi bắt chuyện, hỏi tứ tung về nó, về gia đ́nh….Đại loại những câu cần hỏi. Nó ngần ngại một chút rồi kể cho tôi nghe.

            Nó sinh ra từ một vùng quê miền Tây xa lắc xa lơ, ở đó có những bữa đói và trận đ̣n từ người cha nát rượu. Nó đi học lớp 5 rồi trả chữ lại cho thầy theo mẹ lên phố. Mẹ nó cũng làm ve chai, kiếm mỗi ngày vài chục, hôm trúng mánh cũng kiếm trăm là mừng. Mẹ nó đi suốt từ mặt trời ló dạng cho đến khuya lơ lắt mới về. Mỗi sáng, mẹ cho nó năm ngàn để mưu sinh một ngày. Nó bảo thường ăn xôi cho no bụng, trưa nó ngủ trên ghế đá công viên rồi thức giấc lúc nào đi làm lúc đó. Thường nó về nhà lúc 8 giờ tối, rồi lăn đùng ra ngủ với cái bụng móc meo đói. Đôi khi, cái bụng kêu “gột gột” chị ạ, nhưng không sao?. Nói tới đấy, nó cười, nhe hàng răng sún trơn trội ra, gương mặt rạng rỡ chất chứa niềm hạnh phúc.

            Tôi hỏi nó : Em thường về thăm cha không? Nó lắc đầu, cha nó có vợ mới rồi, từ khi mẹ con nó tay dắt, tay bồng ra đi. Nhiều khi em nhớ cha lắm, nhưng biết làm sao được. Gồi mai mốt thế nào em cũng về thăm cha, khi em lớn làm nhiều tiền và em sẽ cho cha tiền. Tôi hỏi : “ Em không giận cha khi bị đánh sao?”. “ Không sao chị ạ, đó là cha ḿnh”. Tôi nói vui : “ Bữa nào em thấy đói, chạy thẳng dô chùa, ở đó có Quư Thầy, Quư Cô tốt bụng lắm. Em có đến chùa không?”. “ Ôi! Nhà chùa hả chị, ḿnh dzầy dzô chùa chi?”. Nó vừa nói, vừa đưa tấm áo rách trên bụng ngửi ngửi. “Mẹ em bảo đi chùa là tốt nhưng ở chùa có nhiều người bất hạnh hơn ḿnh nên thôi em hỏng tới”. Đôi khi, tôi lại nghĩ thằng bé này khéo mồm miệng hơn một đứa 13 tuổi ở quê. Hay chăng, cuộc sống khắc nghiệt đă tạo nên cái suy nghĩ rất cằn trong đầu non của nó??

            Một đứa trẻ 13 tuổi đă cho tôi học một bài học quư giá về niềm lạc quan trong cuộc sống. “ Gồi mai mốt…”. Tôi không biết tương lai nó như thế nào trong ngày mai, nhưng tôi tin và hi vọng rằng mọi sự nỗ lực sẽ được đền đáp.

            “ Ước mơ em ngày mai là ǵ?”. Trầm ngâm chút, nó bảo : “ Em gáng làm kiếm tiền để về quê sửa nhà, mẹ em bảo ở đây khó sống cho những người dân quê. Ở quê sướng lắm chị ạ”. Một ước mơ nhỏ nhoi, b́nh dị mà với phận người như nó biết đến bao giờ giấc mơ giữa phố mang cho nó niềm vui?

            Uhm, ở quê sướng lắm em ạ, dù người ta rất nghèo. Tôi nhủ thầm trong bụng, ở phố sức người cạn dần và niềm tin tan biến mất.

            Một đứa nữa í ới gọi nó đi, có một món hàng mới từ bên kia góc đường. Chủ nhà vừa bỏ ra rất nhiều chai nhựa và thùng giấy. Nó chạy vụt mất, tôi chưa kịp hỏi nó tên ǵ? Ở đâu giữa phố. Nh́n trong ánh nắng chiều, dáng nó nhỏ, đôi chân khẳng khiu mà chạnh ḷng thương cho phận người mỏng manh quá đỗi.

            Cuộc sống vẫn nối tiếp, ḍng người cứ ngược xuôi đi về vội vă. Ngày đă tắt, nắng trôi theo triền núi khuất dần ánh sáng. Phố đă lên đèn, tôi trở về căn gác nhỏ, nhớ hoài về nó với nỗi niềm rất riêng. Không biết một ngày nào đó tôi trở lại, có gặp nó giữa nơi chốn cũ. Hay nó đi dạo quanh ở mọi con đường, góc phố cho một cuộc mưu sinh nối tiếp riêng ḿnh? Phố không phải là giấc mơ như ai đă từng nghĩ, nhưng phố có thể mang đến cho người ta niềm hi vọng, dẫu biết rằng nó quá mong manh?

           

            Đêm, giữa căn gác nhỏ, tôi cố h́nh dung ra bước chân của nó đang đi trên những nẻo đường quen. Bất chợt, lúc nào đó ngồi nghỉ lại một nơi, nó sẽ gặp ai đó hơn tôi, giúp cho nó có lối về nhiều ấm áp mà con đường nó đi thênh thang quá biết lối nào b́nh yên???

 

  II. Nơi bệnh viện

           

            Cái chân “què” báo hại đời, tôi than thở với Hiếu như thế. Như oan gia và cái nghiệp phải trả. Nó chẳng lành lặn hẳn, lắm lúc tấy sưng lên do di chuyển nhiều. Bác sĩ trẻ tuổi bảo : “ Em giữ lại được ngón chân là mừng rồi, hăy cố gắng tịnh dưỡng cho nó lành”. Nụ cười của gă làm tôi an tâm phần nào, có nghĩa là đă ổn. Đôi khi, tôi nói chuyện với ngón chân đó : “ Oan thù, oán trả, nợ nần xong th́ thôi anh bạn nhé, tôi không khoái cái cảnh cà nhắc lắm, nếu có thương tôi, làm ơn mau lành lại.

            Mới đó đă tṛn hai tháng, tôi gặp lại bác sĩ hôm nọ, bác sĩ yêu cầu chụp X- quang. Trong lúc đợi chờ tên ḿnh, tôi gặp một người phụ nữ với cái chân găm đầy những thanh Inox. Lân la hỏi mới hay chị bị tai nạn, một thằng thanh niên ở những năm 30 tuổi, lêu lỏng, thân h́nh đầy vết xăm, say xỉn, đi ngược chiều tông vào hai mẹ con chị. Cuối cùng, chị là người nặng nhất và phải đến 6 tháng sau mới tháo ốc vít từ chân chị ra.

            Chị quê ở Củ Chi, có chồng về Phú Giáo. Nhà cũng nghèo nên suốt ngày bán lưng cho đất, bán mặt cho trời. Chị có hai thằng con trai, một thằng lớn đi vào quân đội, c̣n thằng nhỏ đang học tại một trường phổ thông. Chồng chị là một người đàn ông quê mùa, chất phác. Lúc tôi hỏi chuyện, anh bảo : “ Đôi khi cũng là cái số, không ai biết được, cái nghiệp đến th́ đành phải chịu, chứ chẳng ai muốn. Tiếc cho thằng ấy, nếu nó biết ăn năn hổi cải, thường xuyên viếng thăm th́ chắc anh chị cũng băi nại. Gia đ́nh anh nghèo, nó c̣n nghèo hơi, chẳng chịu làm ăn, cứ lêu lỏng hoài. Như nó, có ở tù cũng chẳng tiếc”.

            Chị kể cho nghe hành tŕnh từ Phú Giáo về Củ Chi thăm mẹ chị, thế đùng cái, hắn say, đi ngược chiều và tông vào. Từ hôm mùng 7 tết đến giờ, cả nhà chị chạy vạy khắp chốn. Tiền nhà th́ đủ để dành cho chạy chữa, c̣n tiền ăn là do bà con hàng xóm thăm nom, biếu xén. Chứ hơn 50 triệu đồng mà chắc ǵ được bồi thường đồng nào. Nó cũng nghèo, bất quá th́ đi tù vài tháng thế là xong. Bệnh tật ḿnh chịu. Chị bị thương khá nặng. găy chân và bở quai hàm bên má phải. Trán th́ có vết thương rất sâu khi đầu đập mạnh vào một vật cứng. Mắt bên phải bị tổn thương khá nặng, nó tím bầm, may mà c̣n nh́n thấy ánh sáng…

            Nh́n chị, tôi xót xa quá đỗi. Than thở ǵ cái ngón chân bé xíu x́u xiu. Khi chị hỏi cái chân tôi, tôi bảo : “ Nó nhẹ hơn vạn lần chân chị, không sao cả chị à”. Chị hỏi về tôi, quê ở đâu, những câu hỏi nghề nghiệp và cách mưu sinh. Sự chân chất của chị cũng làm tôi vui lây giữa phố xá này. Tôi là một đứa xa quê nên tôi hiểu t́nh người giữa phố thế nào là vui là buồn.

            Chồng chị bảo : “ Xa xứ vậy chắc cũng khó khăn phải không em? Anh thấy mấy đứa làm công nhân may, tụi nó nghèo quá đỗi”. “Uhm, cũng thật khó khăn anh à, nhưng nếu ḿnh biết vun xén th́ có lẽ sẽ đỡ hơn. Với lại, em cũng biết tính toán, khéo co th́ no lâu mà anh”. Rồi tôi hỏi chị về sự sinh hoạt của ḿnh sau tai nạn. Chị bảo : Chị ăn không được cơm, cố nuốt như một đứa trẻ. Thức ăn phải xay thật nhuyễn và đút từng miếng một. Quai hàm bên phải chị không thể nhai, c̣n bên trái th́ nhai nhẹ nhẹ thôi, không thể nhanh được. Chị bảo, khổ lắm em à. Chị nói mà nước mắt lưng tṛng. Hôm thằng lớn về, nó hỏi mẹ chừng nào tháo ốc vít, chị nói sáu tháng sau, chỉ có thể mà hai mẹ con ôm nhau khóc ngất. Cũng may cho chị, nhờ mấy đứa em và mẹ chị nên chị bớt phần vất vả trong miếng ăn. Chị bảo, nhà chị ai cũng nghèo nên được cái yêu thương và đùm bọc nhau lắm.

            Câu chuyện của chị làm chạnh ḷng bao người quanh đó. Chị xanh xao và gầy g̣ quá đỗi, thi thoảng, tôi thấy chị cúi xuống bàn chân, xoa xoa cho bớt ngứa rồi kể cho tôi nghe những tháng ngày vất vả nơi bệnh viện.

            “Ở trong bệnh viện, ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh. Ḿnh giữ lại được mạng sống là điều tốt”. Tôi nói chị như thế. Chị hăy cố gắng lên và chị sẽ b́nh an. Chị kể cho tôi nghe một phận người khác nữa, đang bị K và cũng nghèo như chị. Đi bệnh viện riết rồi thân, họ thường thăm hỏi nhau mỗi khi rời bệnh viện.

            Câu chuyện giữa tôi và chị đứt quăng khi đến tên ḿnh chụp X – quang. Bác sĩ bảo, xương ngón chân đă bị găy nát. Đợi cho ổn định th́ mạch máu từ từ ḅ qua nuôi ngón chân th́ sẽ đi  được b́nh thường. Có thể là 1 năm không thể sớm hơn được. Khỏi cần phải tái khám lại, nếu sưng quá th́ ghé lại đây.

            Nghe bác sĩ phán vậy, tôi cũng an tâm hơn. Tôi rời pḥng khám mà tâm trạng mừng thay cho những tháng ngày lo âu vô ích. Cứ suy nghĩ lung tung và cáu gắt. Tôi chào chị, kịp nhét vào bàn tay ốm yếu một chút quà, chị cảm ơn rối riết và bảo : “ Chị với em là xa lạ mà em giúp chị thế này, chị cảm ơn”. Tôi bảo chị : “ Chẳng đáng bao nhiêu chị đừng lo, chỉ đủ để chị đi một chuyến taxi từ Quận 10 về Củ Chi mà thôi. Gặp nhau đă là một cái duyên, em mong chị b́nh an”. Chị hỏi tôi tên ǵ, ở đâu khi có dịp lành bệnh chị sẽ ghé thăm và cảm ơn. Tôi bảo không cần thiết như thế, cứ mong sao cho chị b́nh an là em mừng lắm rồi.
        Ngày tháng lại trôi, mỗi chúng ta một phận người cứ song hành nối tiếp cuộc sống. Qua họ, tôi hiểu thêm hơn về giá trị của t́nh thương yêu, sức mạnh của sự sẻ chia. Nhớ có lần đồng chí bảo tôi : “Bên cạnh cuộc sống ḿnh c̣n có rất nhiều những mảnh đời bất hạnh lắm”.

Giờ đây, sau rất nhiều biến cố, tôi mới hiểu những cuộc vui trước đây rất vô bổ. Sau những cơn say, no nê và phung phí, mọi người cười vui bên nhau th́ đâu đó bên cạnh ḿnh c̣n đó những phận người như thế. Đó là cuộc sống, gam màu của nó đầy hỗn tạp chứ không chỉ đơn thuần là đen hoặc trắng, tinh khiết lẫn bùn nhơ luôn ḥa trộn vào nhau.

           

III. Tại nơi làm việc

 

Món yêu thích và hợp túi tiền của tôi là món hủ tiếu lề đường. Mới đầu tôi ăn nó chỉ có 10.000 đồng, rồi 12.000 đồng, 13.000 đồng giờ đă lên đỉnh điểm là 15.000 đồng. Chị hủ tiếu bảo vật giá cái ǵ cũng lên nên chị cũng tăng giá.

Ăn từ rất lâu, khi tôi mới bước chân vào công ty, mới đó đă gần 4 năm. Như một khách hàng quen thuộc, chỉ cần tôi ngồi xuống là chị biết cần làm cho tôi món ǵ. Ở đó, đa phần chị bán cho những người dân lao động nên sự lư giải của chị cũng đúng với thời điểm thị trường hiện nay.

Tôi lại thích quan sát, tôi để ư tất cả mọi người vào quán chị toàn là người quen. Cũng từng ấy người thôi, thi thoảng lại có dăm ba khách đi đường ghé ngang một vài lần. Rồi cũng toàn khách cũ. Có một bác lớn tuổi mà tôi rất chú ư, bởi cái chân của bác khập khểnh và một tập vé số trên tay. Bác không mua hủ tiếu, mà chỉ yêu cầu chị bán những miếng thịt vụn, hoặc tỉ xương. Có khi bác ấy mời tôi mua tấm vé số, thi thoảng tôi cũng ủng hộ bác. Người già vẫn cực nhọc lao động th́ đă biết cuộc sống vốn khốn khó như thế nào.

Tôi lân la hỏi chị bán hủ tiếu về cách thức mua của bác, chị bảo tôi rằng nhà bác ấy rất nghèo, có một vợ và một đứa con nuôi. Nhưng người con nuôi ấy cũng quá nghèo nên không chăm vợ chồng bác ấy được. Vợ bác ấy bị tai biến mạch máu năo đă hơn 10 năm, giờ quanh quẩn trong nhà. Từ đó, mỗi ngày tôi ăn hủ tiếu là kèm theo một tấm vé số mua từ bác. Tôi biết không mong mỏi ǵ trong chuyện may rủi nên sau này tôi không mua vé số của bác nữa. Bởi 1 tờ vé số bác chỉ được bao nhiêu phần trăm thôi, chứ nào được hưởng trọn vẹn.

Có lần, tôi hỏi chị hủ tiếu nhà bác đâu, chị dẫn tôi vào và mới thấy hết những cực nhọc ấy. Bác trai cười, nụ cười khá hiền hậu. Tôi hỏi : “ Mỗi ngày bán vé số bác kiếm được bao nhiêu?”. “ Khoảng 40.000 đến 50.000 đồng đó cô”. Bác gái với cái miệng lệch cố nói chậm cho tôi nghe : “Cực lắm cô à, hai vợ chồng già không con, bác th́ bệnh tật chỉ mỗi ḿnh ông làm. Ăn cơm th́ nấu thật nhăo nhẹt như cháo, chỉ mấp mấp rồi nuốt chứ biết ngon dở ǵ. Mỗi tháng hai vợ chồng ăn 10kg không hết”.

Tôi nh́n bác trai, tôi nhớ ba rất nhiều. Bác cũng cao to như ba, làn da cũng rám nắng. Bác trai có một đôi mắt đẹp và khá buồn. Nghe đâu, hồi trẻ, bác cũng làm ǵ đó lớn trong quân dịch. Rồi giải phóng, bác bắt đầu những tháng ngày khốn khó giống ba.

Thường gặp những người đàn ông trạc tuổi ba tôi hay liên tưởng và so sánh. Càng cực nhọc, tôi càng yêu  quư hơn. Bởi dường như tôi sống quá nhiều kí ức của ngày qua. V́ thế, ngay từ buổi nh́n bác trai đầu tiên. Tôi thấy chạnh ḷng.

Có lần, tôi kể hoàn cảnh bác cho Đại Ca Ca Mafia của tôi nghe. Đại Ca Ca bảo tôi rằng: “ Đó là những hoàn cảnh thiết thực, nếu giúp được ai điều ǵ th́ tôi nên làm, bởi đó là điều ư nghĩa nhất”.

    Tôi được sự động viên ấy, không ngần ngại cái chi, quyết đi trở về và có một hành động thiết thực. Tôi mua gạo, nhờ chị hủ tiếu dẫn đường tôi đi một lần nữa. Bác gái đă khóc và cảm ơn rối riết. Bác trai ngồi lặng lẽ bên góc thềm, thi thoảng nở nụ cười rất hiền.  

    Sau tết, tôi bị tai nạn, nằm ́ một chỗ, thi thoảng hỏi thăm bác qua điện thoại từ chị bán hủ tiếu. Nghe đâu bác trai dạo này cũng yếu nên đi bán không nhiều. Tôi đi lại khó khăn, cũng chỉ kịp gởi quà cho chị gửi bác giùm. Đời người hữu hạn vô thường, ai biết trước ngày mai sẽ ra sao khi thời gian c̣n rất ngắn?

   Tôi biết tôi là ai giữa thành phố rộng lớn này, tôi biết cánh tay tôi không dài để vươn cao hơn những ước mơ tôi mong. Nhưng có niềm vui nho nhỏ trong tôi mỗi khi ngoái đầu nh́n lại. Hạnh phúc vô ngần khi gặp nụ cười rạng rỡ trên đôi môi của bao người. Những người rất lạ với tôi.

 Có lắm cuộc đời buồn lặng lẽ đi qua, có những giọt nước mắt không thể xóa nḥa đi tất cả. Sự trống rỗng của cơi ḷng khiến người ta vụn vỡ mọi niềm tin. Cứ đi rồi sẽ đến, bến bờ nào cũng có nơi dừng chân, mà tôi là khách bộ hành lang thang măi, bởi tôi chỉ là hạt bụi nhỏ ở cơi trần gian này. Mừng thay, tôi được sống để đi và biết thêm giá trị của sự sống, niềm tin yêu quư giá biết chừng nào.

 

 

 

 

 

 Lê Thị M Châu

Chủ nhật, một ngày lang thang giữa phố

    10/04/2011

       

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |                           www.ninh-hoa.com