Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.

 

 

 

 

 

NHẬT KƯ NGÀY LÊNH ĐÊNH

MỸ CHÂU
 

   

 

Thành phố những ngày này vui hay buồn? Tôi không biết thế giới bên ngoài & ḷng người vui hay buồn. Chỉ biết tôi rất trống trải & lặng im.

 

Đi qua ngày tháng với những điều tẻ nhạt, công việc, cà phê & thi thoảng tới pḥng trà nghe nhạc một ḿnh. Một ḿnh, có những điều vui riêng, có những khoảng buồn lặng lẽ. Cảm giác rất đỗi chông chênh. Có ai đó từng nói với tôi rằng, một ḿnh phải biết tự chăm sóc ḿnh, tôi xem câu nói ấy như sự dặn ḍ, niềm an ủi v́ cũng có người quan tâm.

 

Rất lâu rồi, bao lâu tôi không nhớ, tôi không cười cũng không khóc được. Tôi thích ḿnh là một đứa trẻ, đói th́ ăn, buồn th́ khóc, vô tư, không nghĩ ngợi ǵ nhiêu. Nhưng giờ, tôi lại có một thói quen luôn nhếch môi cười kể cả khi tôi buồn nhất. Thật ngạo nghễ.

 

Tôi từng hỏi, tôi đang sống hay đă chết. Mục tiêu, sự phấn đấu đi qua những ngày tháng mục rỗng như thế này cuối cùng sẽ dừng lại nơi đâu? Hay lênh đênh vô định & không phương hướng. Tôi khó xác định được điểm đến cuối cùng rồi cứ để mọi thứ nhạt nhẽo trôi qua.

 

Nếu như có sự tái sinh nào đó cho ḿnh ở tương lai, tôi mong ḿnh hóa thành loài cỏ dại, dù ở đâu cỏ dại vẫn vươn ḿnh.

Thành phố những ngày này đang buồn hay vui, tôi không biết. Tôi chỉ biết ḷng ḿnh trôi lặng lẽ. Một ḿnh, có thể làm ǵ ḿnh thích. Hết giờ làm về nhà nấu ăn, nghe nhạc, dù lặng lẽ nhưng b́nh an. Tôi mâu thuẫn lắm, hoảng sợ sự tổn thương, mong cầu sự phiền toái…nhưng không dám bước một bước để tiến tới thế giới hai người. Tôi không có niềm tin ở thế giới đó cũng như từng chứng kiến những nỗi đau, sự vụn vỡ, tan hoang nơi ḷng của những người đàn bà khác.

 

Thế giới hai người đầy sắc lạ, nó bao trùm sự chiếm hữu, vị kỷ chứ nào có bao dung, thương yêu và trách nhiệm. Có lẽ gắn vào nhau bởi một chữ t́nh là nặng nợ trong kiếp nhân sinh này.

 

Tôi từ bỏ và làm người ta buồn, nhưng khi mất mát rồi tôi mới hiểu tôi cần ǵ trong một mối quan hệ đó. Từ bỏ thật dễ dàng, nhưng đi cùng nhau, xây dựng cùng nhau, hướng về nhau th́ cực kỳ khó khăn trong cách nh́n, suy nghĩ và quan điểm.

 

Sống càng tối giản, càng nhẹ nhàng tâm tư, chỉ cần một căn pḥng nhỏ, chút tiền để dành pḥng thân và một người bạn, một tri kỷ….Nhưng ai ai cũng phải có riêng cho ḿnh niềm vui, hạnh phúc chứ ai măi ở một chốn mà nơi đó không dành cho riêng ḿnh.

 

Tôi từ bỏ và đến bây giờ không biết ḿnh lựa chọn đúng hay sai. Kể cả hỏi thăm nhau một lời cũng chẳng buồn nhắn tin cho nhau. Vậy đó, chúng tôi chọn lặng im để trở về cuộc sống vốn dĩ chưa từng là ǵ của nhau, chưa từng có nhau trong đợi.

Lâu rồi, tôi không biết khóc, nỗi đau cứ ứ nghẹn. Cả khi người ta nói với tôi rằng họ nghĩ tôi là người rất chai sạn cảm xúc. Tôi cười thôi, chỉ có tôi hiểu rất rơ ḷng ḿnh. Tôi không cần biện minh cho ai cả. V́ tôi là tôi, bất ḱ ai, điều ǵ cũng bất khả xâm phạm.

 

Tôi có may mắn, tôi có nỗi buồn, tôi có niềm vui….Tôi có cả nỗi đau mà không ai thấu được. Thôi th́, giữa bao la muôn trùng điều xơ xác trong cơn đại dịch, tôi có công việc ổn định, thu nhập ổn định, tựa lấy đó là niềm vui. Tôi có miếng cơm ngon mỗi ngày, được nghe những t́nh ca riêng biệt đó là niềm vui.

 

Tôi tự an ủi ḿnh, buồn cũng trôi qua một ngày, vui cũng trôi qua một ngày. Vậy lựa chọn vui hay buồn là sự quyết định của chính ḿnh. Những mối quan hệ trong nhân sinh thật là lạ lùng. Thuận duyên bao nhiêu yêu thương cứ ồ ạt đến….hết duyên con người ta trở mặt thực sự quá phũ phàng…..Đời người vinh hiển cũng trong chốc lát, lụi tàn cũng như cơn lốc cuốn trôi.

 

Người ta hỏi thành phố những ngày này vui hay buồn? Tôi không biết trả lời nó vui hay buồn, chỉ mess một tin nhắn: “ Buồn ngủ” và say goodbye. Thực sự nhẹ trong ḷng hay không? Nhưng tôi biết rằng, kết thúc như vậy sẽ tốt hơn cho tất cả. Ai rồi cũng sẽ b́nh yên, ai rồi cũng sẽ có những niềm vui, nỗi buồn mà không có nhau bên cạnh. Mọi nhân duyên trong đời đều có một ư nghĩa riêng biệt của nó. Mang đến cho nhau nụ cười một quăng đoạn nào đó cũng là một nhân duyên lành.

 

Rồi người biết không? Tôi vẫn chọn một ḿnh dẫu những ngày tháng lênh đênh nơi phố đầy tẻ nhạt. Rồi người biết không? Thật khó để tôi bắt đầu một nụ cười khi có ai đó nhắc về người.

 

Tôi, những ngày lênh đênh ở phố, đi vô định về chốn đông mà ḷng rất buồn.

 

 

 

Giáng sinh 2021

Phố những ngày thật buồn

Lê Thị M Châu

 

 

    

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com