Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

 

Viếng tặng linh hồn ba nhân ngày giỗ

 

 

B́nh yên trong ta là ǵ? Là một ngày nắng ấm, được nghỉ ngơi hay lang thang đâu đó. Cùng đón ánh nắng đầu tiên trên biển Dốc Lếch đầy cát và gió. Hay là ǵ??? Có những khoảng thời gian khác nhau trong một đời người mà mấy ai được có những hạnh phúc như ư nguyện. Với ta, b́nh yên lớn nhất trong ḿnh  là ba.

 

B́nh yên rất lạ, nó nhẹ nhàng, êm ái bởi sau những mệt nhọc với những sự lo toan, bộn bề và hối hả của guồng quay mưu sinh. Đôi khi, ta chợt nhận ra ḿnh thiếu thốn quá nhiều thứ. Đó không phải là sự thành đạt, mối quan hệ, tiền bạc, địa vị….mà đó là một cái nh́n ấm áp của ba, một sự quan tâm nhắc nhở, những định hướng cho một tương lai tốt hơn… nhiều và nhiều hơn thế nữa. Có những lúc chạnh ḷng và buồn vương mang v́ những chuyện ǵ đó, ta hay nghĩ về ba, về những ngày xưa xa lắc để thấy ḷng ḿnh b́nh yên hơn.

 

Mỗi khi nghĩ về ba, ḷng ta đau quặn thắt. H́nh ảnh của một người đàn ông lam lũ với những mưu sinh, chuyện cơm áo, gạo tiền, tương lai của bọn nhóc đă lấy đi hết của ba nụ cười, niềm tin và sự hi vọng. Đâu đó vẫn lẫn khuất trong cái nh́n đăm chiêu ấy là cả một nỗi niềm đau đáu không nguôi.Ba đi, vương vấn nợ trần của nhiều điều chưa nói hết…

 

Lại một năm ngày giỗ ba, ta nghe tiếng ḷng ḿnh đau nhói. Chưa viết nổi một điều ǵ đó cho riêng ba mặc những cảm xúc tuôn trào lai láng. Dường như ta quá vô t́nh hay chăng???

 

Ta không có nhiều kí ức tuổi thơ, không có những khoảng vườn rộng rộn vang tiếng cười. Chỉ có những nỗi niềm ngày khó nhọc, có những ước mong chỉ là mong ước. Kí ức nghèo nàn như những cơn mưa mùa đông khắc nghiệt. Ba về thiên đàng rồi, 13 năm ta sống trong niềm hối tiếc với nỗi buồn và niềm đau thầm kín rất riêng tư. Nhớ ba trên khoảng vườn rộng, giữa cái nắng chan chan của những ngày hè. Nhớ chiếc áo sờn vai và mái tóc bạc màu như những nỗi nhọc nhằn mà ba đă mang. Một kí ức thật buồn và đượm màu nhớ nhung liên tiếp hiện hữu. Hăy để kí ức chôn chặt tận đáy ḷng ḿnh.

 

Ba đi rồi mấy ai c̣n nhớ kí ức về ba? Thành phố chiều buông rồi ba ạ, những ánh đèn trên phố soi rọi rơ mọi ngơ ngách trong tâm hồn ḿnh, ta t́m thấy đâu đó có dánh ba đang phảng phất.

 

Ta vẫn nhớ như in cái ngày ba đi, tiết trời trong xanh và nắng rất đẹp. Cái nắng đang bừng lên trong những ngày tiết trời u ám bởi con rét ngày mùa kéo dài. Cái nắng sưởi ấm tâm hồn ta bởi sự hiện hữu của ba. Ba khẽ nh́n rồi nhẹ nhàng đi mất, nhanh như những khoảng khắc bất chợt kéo qua trong đời ta mà cảm xúc nhói đau trong tim này không bao giờ ta muốn có.

 

Ba đi trong sự tiếc nuối của bao người. Khoảng trống trong hồn ta đă rộng càng rộng gấp bội phần. Ta đă khóc với muôn nỗi uất ức của cuộc đời và thầm trách cơ duyên đời ba quá ngắn ngủi. Mỗi khi trở về, đâu đó những kỉ niệm cũ cố giấu vào ḷng bỗng dưng bừng tỉnh dậy. Nấm mộ buồn như đời ba cứ lặng lẽ trôi theo  tháng ngày qua, ta đă lớn đi xa hơn với những ước mong càng hiểu rơ tận cùng của niềm đau với cội nguồn, gốc rễ. Đủ để hiểu ba thêm và mặc những nhọc nhằn vây bủa.

 

Thiên đàng thế nào? Nơi ba ở?Người ta nói có một người ra đi th́ trên bầu trời kia sẽ có một ngôi sao sáng đang hiện hữu. Ta cố t́m ra ba để nói những điều mà ta chưa kịp nói dẫu một lần nhưng tất cả điều là vô vọng. V́ ba đâu cần có những ước mong cho riêng ḿnh, ba chỉ cần bọn nhóc ngày xưa bé nhỏ, dại khờ, hăy vững vàng và sống như ba đă từng sống…

 

Nhớ ba rất nhiều, một trái tim buốt với những niềm đau luôn vây bủa. Thiên đàng ba sống thật tốt ba nhé và mọi ước mong với lời nguyện cầu tâm hồn ba b́nh an.

 

Mỗi khi gặp những khó khăn trong cuộc sống, ta yếu đuối vô ngần. Ta không cho phép ḿnh đầu hàng và bằng mọi cách vượt lên nghịch cảnh. Để ba từ trên thiên đàng nh́n xuống ta tưởng tượng ra ba đang cười và hạnh phúc khi con gái ba đă vững tin bước qua những vấp váp ấy. Ta không cho phép ḿnh được khóc vậy mà nước mắt cứ rơi. Có ai đó bên ḿnh vỗ vai nhè nhẹ vỗ về trong một căn pḥng trống ngắt. Có ai đó mang từng cơn gió thoảng đến lau khô những giọt nước mặt đang rơi. Mắt vẫn sưng đấy chứ nhưng khô ráo để đánh lừa mọi thứ xung quanh. Đó có phải là ba, là niềm tin mănh liệt trong ta luôn tồn tại.

 

Ngày giỗ ba, giữa cái thành phố rộng lớn này ta dường như đang lạc lơng, mặc bên ta có bạn bè, có những dự định và kế hoạch để làm. Nhưng ta đi lang thang như kẻ vô hồn và chẳng t́m thấy một chút niềm vui riêng khi nỗi buồn kia quá lớn lao trong ḿnh.

 

Rồi b́nh yên dần sẽ trôi qua. 

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

02h Ngày 27/03/2010

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com