Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Nhan Sắc Tàn Phai
Lê Mỹ Châu
 

 

 

Khi yêu mọi người đàn bà đều đẹp, đều trong trẻo và thánh thót như nhau. Người ta thích làm t́nh bắt đầu từ chiếc gáy, những cái ôm và nồng nàn hơn nữa với nụ hôn nồng say. Anh không thế, anh bắt đầu từ những cái vuốt ve, mơn trớn nhẹ nhàng lươn lướt. Làm một người t́nh và con đĩ khác ǵ nhau? Cũng chỉ từng ấy thôi, mấy tṛ t́nh dục…

Biện minh cho một con đường hẹp, đủ muôn loại lư do trần t́nh. Với ai, hay giải thích ṿng vo. Nó chẳng bao giờ nói v́ sao nó lại đến con đường này. Những lối về mang đầy lá vàng mùa thu trải lối, ngày tàn đông cũng lắm chiếc rơi. Nó không thích thay đổi nơi chốn ở, nó thích con đường này, không quanh co, một lối rẽ, rất dễ dàng.

Gặp anh, ngày nó tṛn trăng, những ước hẹn mong manh không điểm tựa. Nó chỉ biết tin vào lời anh hứa và say nồng. Nó ngây thơ, trong trẻo. Những giấc mơ học tṛ và bao niềm mơ ước. Nó nuôi nấng hết. Nó thích những sắc màu cầu vồng sau mưa, những buổi chiều b́nh yên trên xóm nhỏ. Nó thích đôi guốc gỗ, mộc mạc, đơn sơ, lộc cộc gơ nhịp trên nền xi măng mới trán. Nó hay cười, nụ cười trong b́nh minh buổi sớm hay ngày tàn đông cũng rạng ngời hạnh phúc. Bởi nó có anh bên cạnh vững vàng.

Thường người ta bảo : “ No say trong men t́nh dễ làm con người ta chết đuối”. Nó mặc, lời dị nghị thường hay ác ư, mà biết đâu có ai đó ghen ghét hạnh phúc với nó, buồn cười. Từ ngày có anh, nó khác hẳn.

Mặn nồng khi yêu như tơ trời đủ sắc màu đan kéo. Nó dệt nên cho ḿnh những bức vẽ ái êm. Và bài thơ cuối cùng nó viết cho anh cũng say đắm nồng nàn, như khi ngọn đèn dầu trong căn pḥng đă tắt, mọi thứ triền miên trôi trên thân thể lơa lồ và ái t́nh say sưa. Trong nó, da vị c̣n tràn đầy, cụ thể hiện rơ ràng trên đôi mắt  đang chứa đựng đầy nỗi khát khao.

Lan alô cho nó : “ Nghe vụ ǵ chưa? Gă của mày mới cưới vợ, đang ở NT hưởng tuần trăng mật, tao mới gặp trong khác sạn A, tin không th́ vào đây đi, một ả rất đẹp và dịu dàng”.

Nó cười, nịnh nọt : “ Ôi! Em gái yêu, chị mày mới gặp nhau cách đấy một tuần, đủ rồi nha em, đừng giỡn ráng, xui xẻo lắm”.

Lan cáu : “ Kệ mày, có chết ráng chịu, đồ ngu, làm vậy ích ǵ tao, chẳng qua tao thấy th́ bảo. Say t́nh rồi hả con? Có chết tao cũng không dỗ nhé”.

Cúp máy, nó ngẩn ngơ, tiếng tút tút vang vọng lại làm nó giật ḿnh. Rồi bấm loạn, nó lục danh bạ với cái tên người yêu rực rỡ mặt cười. Nó gọi…ṭ tí te.. tí…ṭ…te…te…tí…ṭ Bấm loạn, hoang mang, nó chưa thể tin ḿnh bị phụ t́nh, nó chưa thể tin…

Chuyến xe đ̣ tốc hành chở một tâm trạng hỗn loạn đi về phố, ngừng lại nơi này, Lan bảo : “ Cứ đúng 9h sáng là bước ra ăn sáng tại sảnh kia, b́nh tĩnh đi, chuyện đâu c̣n đó, không ồn ào, chẳng ích ǵ”. Đáng lẽ, nó run lên, vậy mà dẫu tim đập mạnh đến dường nào nó vẫn ổn. Cái mà như Lan nói kiểu đi bắt ghen của người t́nh. Và người t́nh với vợ th́ khác nhau. Nhưng người t́nh với ả điếm có ǵ phân biệt, khác không???

Anh bước ra, tay choàng vai một người đàn bà đẹp. Nó công nhận rất đẹp và ngơ ngác nh́n theo bước chân cuối cùng đă khuất. Góc ngồi cũng khuất, nó ngă khụy vào Lan và mềm nhũng, nó không khóc được và chẳng nói nên lời.

“Cà phê bàn số 9, mày đi không, tao nhường?”.  Lan hỏi

Nó bật dậy như vô h́nh, chỉnh trang lại chút nhan sắc hao ṃn, nó tiến về bàn số 9, nơi anh đang say nồng nàn bên duyên t́nh. Nó bảo : “ Anh ơi! Cà phê anh này, như mọi bận em pha ít đường và nhiều sữa, anh uống ngoan nhé. Chúc anh chị hạnh phúc và cảm ơn đă đến nơi này”. Dứt lời, nó quanh đi thật nhanh trong khi anh há hốc mồm, vợ chẳng thủng thẳng cằn nhằn mà mọi thứ vỡ tan nhanh chóng, cái âm thanh chói tai làm nó thức tỉnh.. Nó làm từ đó, sau một cuộc t́nh chết, sau những đêm triền miên không ngủ, thân thể tụy tàn, nước mắt của người mẹ già nua cứ rơi lặng lẽ trong đêm, thương cho đời nó, bất hạnh trong mọi điều, từ tiền bạc, đến t́nh thương. Người mẹ nghèo không cho nó đủ, nó chẳng biết cha nó là ai. Nó chấp nhận cuộc sống phẳng như ḍng nước chiều trôi lửng lờ, vô định.

Có nhiều cách khác nhau khi bước trên một con đường, với nó lư do là khi chán đời nhất, nó làm việc ấy với những người đàn ông khác nhau không cảm xúc, nó làm bởi v́ tiền đủ t́m kiếm cho những cuộc chơi bài bạc, đề đốm, kiếm tiền không mệt nhọc, chẳng mồ hôi th́ bạc xài cũng sướng.

Sau ngày làm việc, sau những chuyến bay t́nh, nó về căn pḥng trọ sống đời non nghĩa vợ chồng với một gă khác, gă chẳng làm ǵ, cứ hít của thỏa thích, có nó, kiếm được tiền, thân xác này, nó bỏ hoang, mặc ai nghiền nát không chua sót. Nó chẳng thương mẹ già, nó bặt tin tức, thi thoảng gửi về vài ba trăm bạc đủ bà dùng cho những bữa cơm nghèo. Mẹ nó vẫn cất, có dùng chi tới thứ tiền này, đồng tiền xác thịt của nó, dơ bẩn hay sạch sẽ ǵ bà cũng cất. Nó biết, đó không phải là việc làm an toàn nhất, chẳng phải nghề đàng hoàng nên bị dè bĩu, chê cười th́ không tránh khỏi. Lúc đầu, nó cũng ngại ngần né tránh, riết rồi quen, người ta nói nhiều đâm ra chán, nó ngang nhiên công khai chẳng né tránh chi mệt . Tội nghiệp mẹ nó, những ngày băo dông và nắng hạn, cứ một ḿnh thui thủi trong mái nhà tranh, cô đơn và mong ngóng. Nó đi biệt, chẳng ai biết tin tức ǵ. Im lặng, ngay cả Lan cũng mù tịt.

Nó thường bảo đàn ông như con thú hoang, luôn đói khát dẫu có đủ đầy, no nê, chẳng cần chần chực tấm thân này trần truồng, cởi bỏ, những gă ấy cứ tḥng thọc thốc vào như một con trâu điên cho thơa. Khác ǵ những con thú hoang thèm ăn khi đói.

Đă là đàn bà th́ nó biết, không ngại ngần ǵ khi một gă nào đó rủ rê làm t́nh. Nếu hôm khỏe, nó đi mấy chuyến kiếm được bạc triệu ấy chứ, rồi đâu cũng vào đó, nó nướng sạch trên những chiếu bạc sau một đêm làm việc. Đánh bạc, bao giờ nó ăn, toàn thua, vậy mà nó vẫn thích những con bài xanh, đỏ, trắng, vàng. Những con bài nhỏ xíu nhưng nghe đâu đă từng phá tàn bao cơ ngơi của kẻ đam mê đỏ đen với máu huyết nóng.

Nó nhớ lần đầu tiên đi đêm, một gă béo ngậy, thịt mỡ dư thừa đè lên thân thể gầy g̣, môi cắn chặt, để khỏi bật thành tiếng nấc, đớn đau xác thân này. Nó hay cười, cái cười Lan vẫn gọi là đểu, khinh bỉ, chua chát phận người như những gă đàn ông qua đêm với nó. Lan hay bảo nó nên tu, bởi kiếp người ngắn ngủi và tàn nhanh. Nó thường ậm ự với Lan, những triết lư rỗng mà Lan hay bảo : “ Mày thấy không, tao từng khổ như mày nhưng tao vẫn cố gắng học hành, vẫn có công việc với mức sống bằng ḷng, sao mày không thể làm lại. Quay đầu làm lại là bờ. Ǵ đâu mà thất t́nh cứ buông xuôi trơn tuột, đáng ǵ một gă đàn ông mà làm hỏng ḿnh đến thế”. Nó cười, một buổi chiều trời nghiêng xuống thấp, nắng đi chạy trốn, c̣n lại những âm u của ngày đầu đông, trong cái se sắc lạnh, nó đi biệt.

Nó làm dăm năm, sau những đêm nó miệt mài ngủ, tiếng ngáy trở nên mệt nhọc và nặng nề. Đôi khi, nó không ngủ được, ngồi một góc nơi cuối căn pḥng, nh́n màn đêm, nh́n lại ḿnh, nó khóc và thương.

Nó bắt đầu t́m cho ḿnh một bến bờ b́nh lặng, đi đứng với một gă đă già lắm tiền và ngấu nghiến nó dai nhanh nhách, một ít hơi nhưng nhiều bận trong đêm, khi nào gă thấy thú, giục nó dậy với đôi mắt nhắm nghiền. Nó mặc, tự nhiên làm t́nh trong khi ngủ, nó cười giữa những cơn mơ, nó thấy ḿnh mặc áo cô dâu, hạnh phúc trong ngày cưới, rạng ngời trong nắng xuân. Nó khát khao cái cảnh ngày cưới, niềm hạnh phúc dâng trào ấy trong mơ, chứ không phải nụ cười cho những cơn khoái lạc..

Nó trở về lối xóm trong dáng vẻ giàu sang. Căn nhà đă sửa lại nhưng mẹ nó không vui. Từ lúc nó đi, bà ít cười, ít nói. Ít đi tới lui những nhà hàng xóm, chỉ lặng thầm. Nó tạt ngang rồi lại đi, gởi gắm bà lại cho cḥm xóm. Rồi lại đi…

Trời tháng 10 buồn như những cuộc chia ly, Lan gặp nó trong ngày trở về. Nó khác hẳn, xơ xác nhiều. Hốc hẳn. Nhan sắc một thời những ngày trẻ đă tàn phai. Nó mời Lan cà phê, chiều tháng 10 trời xà xuống thấp, thật gần. Nh́n nó không khỏi xót xa.

Nó thích Lan ở chỗ có thể giải bày mà không ai biết, mặc, biết cũng chẳng làm ǵ, mọi thứ đă phơi bày c̣n chi giấu. Điếu thuốc thứ ba, nó đưa lên miệng, hít một hơi thật dài và nhả khói theo cái kiểu mấy ả ăn sương thường diễn tṛ. Ṿng khói tṛn vo và tung bay mù mịt. Lan sặt sụa, hùng hục ho và bảo : “ Tao không chịu nổi mùi thuốc, mày tắt dùm”.

Nó bảo : “ Tao đang bị S, mày biết không, mới phát hiện sau một trận bệnh, tao phá thai, bởi gă không nuôi nổi và ép buộc, gă chạy rồi nhưng tao kịp gieo vào gă một thứ vi khuẩn chết người, S đấy, mày biết không?”. Nó chua chát nhắc đi, nhắc lại cái điệp khúc ấy như đay nghiến ḷng ḿnh, xót xa cho kiếp đời của những con người lạc lối.

Lan im lặng, chẳng biết bắt đầu mở lời như thế nào. Vốn là đứa đi xa, biết chút ít ngả nghiêng của đời. Vậy mà, trước nó, Lan im lặng. Cảm giác trong Lan thật hỗn tạp, vừa đau vừa chua xót, vừa khinh bỉ, vừa giễu cợt, đủ, chẳng biết làm sao diễn tả nổi.

Lan lên tiếng : “ Giờ mày tính sao, vào nơi tập trung đi, ở đó có người giúp mày và bạn bè cùng cảnh dễ chia sẻ nhau. Chứ tao giờ chẳng biết nói ǵ, tao đâu thể khuyên được ǵ đâu”.

Nó kể cho Lan tất, ngày bị đánh ghen của người đàn bà béo, nó trốn chạy, gă lục tung kiếm t́m, sao thoát nổi cái bọn ma cô. Nó kể về người cũ, mất năm trước quay lại, t́m kiếm trên những lối ṃn, nài nỉ nó tha thứ. Sống non nghĩa vợ chồng một thời gian, cũng đay nghiến, cũng thỏa măn những cơn ái dục. Rồi cũng ghen, trước mặt vợ phũ phàng như phủi một con kiến khi nó có thai lần đầu tiên. Gă bảo : “ Biết của ai mà đ̣i, cô trăm thằng biết có phải của tôi không?”. Nó khinh bỉ những gả đểu mà với nghề của nó, gă đàng hoàng nào đến nơi này.

Lan buồn bă nh́n trời, nh́n phận người mong manh như tơ liễu. Những mảnh đời hồng nhan bạc phần. Những lối đi sao đầy sỏi đá, chông gai. Phận đàn bà ở quê chừng ấy thôi, cam chịu và b́nh lặng như mẹ nó khi nghe hung tin. Bà chẳng bao giờ ngước mặt lên trời than ôi kiếp sống nhưng Lan biết bà rất đau. Bà hay bảo Lan : “ Âu cũng là cái số, có thể con mất mát nhiều nhưng con vững vàng bước qua, con tốt và biết suy nghĩ, c̣n nó, cô thấy mỗi bước đi cứ trượt dài không lối, chẳng biết dỗ dành thế nào”.

Nó bây giờ không khóc như ngày trước, nó chấp nhận ngày tàn tháng cận. Nó bảo : “Khi tao chết, bạn bè chẳng c̣n ai, chẳng biết có ai đưa tiễn, Những cuộc vui thưở ấy không có mày, giờ nỗi buồn trút lấy, mày buồn không?”. Tôi cười : “ Tao mong mày b́nh an, dù không thân cũng là lối xóm cùng làng, ai có phận người ấy, buồn ǵ mày”.

“ Làm bạn với một con đĩ mày không sợ à, mày sẽ bị nh́n với một con mắt khác. Bạn nó vậy, chắc nó cũng thế”. Nó bảo.

“Ôi! Trời”. Lan phá cười thật to, lấn át âm thanh của những tiếng nhạc. “Ừ! Cũng có thể nó đúng. Nhưng không sao. Mày yên tâm đi, tao không lo mày lo làm ǵ, tao sạch th́ sợ ǵ. Một ả gái điếm, một kẻ ăn mày, một người tu hành, một vị tướng chẳng khác nhau. Tất cả cũng là người, khi chết cũng về chung một chỗ. Ai cười mặc, tao hiên ngang”. Nói như ngoa, Lan khùng thật, tự dưng đi chơi chung với con đĩ. Nó cười, tự dưng Lan thấy nó đẹp thiệt, đẹp trong màn đêm, đẹp trong những góc khuất âm thầm, lặng lẽ mà chẳng phải ai cũng nh́n ra nó.

            Nó đi về dùng bữa cơm chiều với mẹ, Lan ngồi nán lại nghe nốt lời cuối cùng của Trịnh trong một bài hát. Nh́n nó đi, những bước chân xiêu vẹo, ngă nghiêng, kiếp người bọt bèo và ảo vọng. Tất cả là tạm bợ rồi cũng phải đi về nơi bắt đầu chúng ta đến. Lan đa mang hơn nhiều, như lúc này Lan, Lan cần tĩnh táo hơn để làm tiếp những kế hoạch mới, chứ không tắc lưỡi nuối tiếc ǵ. Âu cũng là cái số, nợ vay, vay trả cho một kiếp người đă được sinh ra. Nhan sắc và h́nh hài, danh vọng và địa vị cũng tàn theo mây theo khói, chẳng có c̣n ǵ để lại cho đời với một tấm ḷng ân nghĩa. “ Sống trong đời sống cần có một tấm ḷng.. để làm em có biết không..? Để gió cuốn đi…”. Uh! Gió sẽ cuốn đi những u buồn, những niềm đau mà nó đă mang trong ḿnh, nó sẽ sống những tháng ngày b́nh lặng trên quê ḿnh. Nó sẽ hạnh phúc hơn khi thương yêu của mẹ nó vẫn tràn đầy. Lan vẫy tay chào, chuyến xe đêm đi về phía phố. Lan ngoái đầu nh́n lại, bóng nó bé dần, nhỏ nhoi như một dấu chấm lặng nơi cuối con đường quê.

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Ngày 24/10/2010

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com