Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Một Hôm Rời Phố
Tôi Về

Lê M Châu
 

 

 

 

Những ngày ở phố chẳng biết làm ǵ khi chiều tà rơi xuống thấp. Những người khác, họ vội vă trở về nhà đoàn viên, c̣n tôi lại cứ bước. 9 bảo : “ Khi nào mệt mỏi về chùa với 9, ở đó em sẽ b́nh an hơn”. Ậm ừ măi cuối cùng cũng lặng im. 

 

          Phố ồn ào, náo nhiệt. Sắc hoa rực rỡ trong nắng vàng. Vậy mà, nỗi nhớ có bao giờ vơi cạn về chốn yên b́nh bé nhỏ trong tôi. Mặc phố có thể làm đam mê đôi mắt ướt, tôi vẫn thích vẽ một cánh đồng bát ngát gió và xanh mơ màng. Mọi thứ có thể cường điệu lên trong tưởng tượng thỏa thích mà nào ai bắt ḿnh giam cầm t́nh yêu thương.

 

          Ở phố, một ngày mưa rất nhớ, nhớ cái nắng tháng 3 gịn tan trên con đường làng. Những ngọn gió nồm thổi từ biển rộng mang đầy gió. Mùa những cánh diều tung tăng, bao kí ức trôi dài trên triền sóng vỗ, tôi nhận ra sóng mắt cay xè giữa phố. Ở phố ngày mưa, nhớ nhung những lối về xa khuất. Tháng 3, mùa yêu thương và nhớ. Cuộc sống rất mong manh và dễ vỡ vô cùng. Để rồi, một ngày chẳng chần chừ, day dứt, tôi đi t́m một chút tuổi thơ yên b́nh mang màu nắng yêu thương. Dẫu mùa Xuân đang trải rộng khắp trên mọi nẻo đường.

 

Lang thang trên con phố dài, bóng chiều in dấu chân ai ṃn lối. Muôn ngàn trùng câu hỏi cứ ẩn chứa cơi ḷng, mùa Xuân đă về c̣n chút ǵ ấm áp phía trời Đông???

 

          Ngoái đầu nh́n lại, những tháng ngày giữa phố Sài G̣n cô đơn trong rét mướt. Không có gió thổi, mưa to và những đám mây vần vũ. Không có những cơn mưa phùn như tiết trời Hà Nội. Không có cái rét căm căm thấm vào từng thớ thịt, làn da như xứ ḿnh. Sài G̣n mùa Xuân vùi trong nắng ấm để giúp ḷng người quên đi những nỗi buâng khuâng. Quên bẵng đi thời gian, lối ṃn không có nhiều thay đổi. Một buổi sáng đẹp trời, mở tung cánh cửa sổ trong nắng sớm, một chút hơi lạnh ngày mùa miên man len lỏi. Ở đó, ta như t́m thấy một chân trời bừng sắc mới chào Xuân.

 

          Sài G̣n ngày mới lành lạnh nhưng ấm áp bởi cái nắng vàng rực rỡ tung tăng trên dăi phố dài. Bao cô gái, chàng trai khoác lên ḿnh chiếc khăn len choàng cổ, đủ sắc màu óng ánh. Những cụ già khoan thai, chậm bước trong chiếc áo choàng, những em nhỏ chạy lăn tăn giữa phố, vui đùa với bướm, với hoa. Reo ca với chùm nắng mới. Bất chợt đâu đó quanh ḿnh, cất lên niềm vui sướng : “ Ngày mới, nắng lên rồi, vui say”.

 

          Sài G̣n! Giữa phố chiều nay thời gian trôi chậm lại như bước chân người. Thản nhiên và thảnh thơi đến lạ. Những vội vă, ồn ào ngủ yên trong cái lạnh, không đủ rét để tê cứng cơi ḷng như từng nhịp sống vội vă bao ngày. Không đủ lạnh để quên bẵng đi như phút giây thư thái bên tách café nóng hổi. Một buổi chiều mùa Xuân mới,  không có những cánh én chao lượn nghiêng cả bầu trời. Chỉ có con đường dài thẳng tắp, chật kín người du Xuân, những ngơ nhỏ quanh co cũng rộn ràng bắt nhịp.

 

          Mùa Xuân giữa ḷng thành phố tôi nhớ. Những tháng ngày lang thang một ḿnh, ḥa vào ḍng người đông đúc, cứ tưởng vui niềm vui chung cùng bao người. Vậy mà, ánh đèn hắt vào tôi, in bóng dài, giữa ḍng người đông đúc vui cười. Tôi! Một ḿnh ngồi lại bên chiếc ghế đă ướt đẫm sương đêm với những ray rứt khôn nguôi. Lang thang nơi xứ người cho cuộc mưu sinh và bao chông gai vấp ngă, nỗi cô đơn, lạc lơng, cái ấm áp và khung cảnh đoàn viên bao gia đ́nh cứ nhoi nhói đau cơi ḷng tôi.

 

          Ngày mùa Xuân, mặc nắng chiều ấm áp, gió thoang thoảng se sắc cơi ḷng. Nỗi chông chênh như muốn làm vỡ tan ḍng nước mắt. Nó rơi lặng lẽ và nấc lên từng hồi. Cố kéo chiếc áo choàng che kín cổ để làn gió khỏi lùa hơi sương, để ấm áp hơn trong đôi tay run rẩy. Thế mà, vẫn chảy một đôi lệ rơi. Đời là một chuyến hành tŕnh lặng lẽ cho những tâm hồn hoanh lạnh mặc phố chợ quanh ḿnh vẫn nhộn nhịp, reo vui.

 

          Dường như càng khát khao hạnh phúc th́ bóng dáng yên b́nh trốn biệt tận chân trời nào. Và khoảng rộng nối tiếp nhau âm thầm cứ lớn dần lên, xoay quanh những tháng năm tôi bước. Tôi cứ u mê  trong hoài niệm và than khóc số phận hẩm hiu. Dường như định mệnh đă đặt cho tôi những góc buồn riêng biệt, dù ở giữa phố phường nhộn nhịp hay mái ấm gia đ́nh, tôi chẳng bao giờ t́m thấy niềm thương yêu ở đó.

 

          Tôi quăng tháng năm vô bổ vào những lối đi không mục đích, cứ buông trôi thời gian như nhánh chiều dần mờ khuất núi. Dường như, có rất nhiều nhịp khắc mùa Xuân tôi đă từng đánh mất.

 

          Tôi có một mái nhà tan hoang khi lúc ba về trời. Nếp nhà dường như khác hẳn. Ở đó, tôi im lặng suốt năm canh, sự dồn nén đến chừng như vỡ tan tất cả. Và tôi đi. Chẳng bao giờ trí nhớ phản bội ḿnh nên tôi nhớ tất cả. Những niềm đau bao người từng gắn nó biến thành sẹo, không tan đi mà cũng chẳng phai mờ. Tôi không cố giữ ǵn hay cất giấu, vậy mà, nó cứ hiện hữu như ngày mới qua.  Người ta hay bảo tôi cố vui, mà chẳng ai bảo cho tôi biết rằng thiếu niềm thương yêu, những hơi ấm, một bàn tay chặt nắm th́ niềm vui có trọn vẹn bao giờ?

 

          Dường như khi người ta đau, cách khỏa lấp khoảng trống là vùi đầu vào công việc. Tôi mê say kiếm tiền, mê say như quên tháng ngày cận kề cái tết. Quên tôi, tiều tụy, hao ṃn. Khi đêm về, tôi một góc nơi căn pḥng bé tẹo teo, tôi khóc. Trong giấc ngủ của tôi có nhiều cơn ác mộng và tiếng nấc liên hồi cất lên.

 

          Rời phố tôi đi, cái thân rỗng trống giữa cơn đau kéo dài. Đáng lư, phải nằm im tĩnh dưỡng cho b́nh an hơn, tôi lại đi, đi để t́m kiếm chút yêu thương ấm áp, như cá gặp nước có thể tiếp thêm năng lượng để vẫy vùng. Như cánh diều gặp gió sẽ vút bay cao hơn. Và như tôi, chỉ cần được về chốn yêu thương yên b́nh ấy th́ trái tim trỗi dậy niềm tự hào.

Khi có dịp trở về, tôi thích hong ḿnh trong nắng sớm. Ở đó, giữa tiếng reo vui của gió, của chim, của biển bờ rộn ră gắn vào hồn người bao niềm say mê đến lạ. Ví như, dáng lững thững của chú nghé ngơ ngác đi những bước đầu tiên lạ lẫm, í ọ gọi mẹ nũng nịu, đợi chờ niềm yêu thương. Của đàn gà con lăn tăn sau vườn trong nắng. Có dăm chú giun đất cựa quậy thức giấc sau một trận mưa rào. Ở đó có ǵ nữa… hương hoa cau trắng ngần, những chiếc lá trầu xanh đang vui  cùng gió như chào đón tất cả bao người con xa quê vẫn mộng mơ những lối cũ trở về….

 

Làng tôi nhỏ, chừng dăm bước chân là hết một con đường. Bởi nó bé nên ấm áp t́nh thân. Vào ngơ có những mái nhà xiêu vẹo, có bao lớp người cứ nghèo triền miên trong nỗi nhớ. Những đứa trẻ lớn lên mang theo từng hơi thở lẫn những nhọc nhằn thấm đẫm mồ hôi của quê nghèo khắc nghiệt. Nên dù đi về đâu, ở một chân trời nào đó xa xôi vẫn nhớ nhung bổi hổi bồi hồi.

 

Tôi đi xa, gửi lại những giấc mơ ngày bé gói vào kí ức mà đôi khi giữa phố nhớ câu chuyện thời nhỏ, chợt mĩm cười một ḿnh. Thấy thương ngày cũ.

 

Quê có ǵ khác lạ mà mỗi khi trở về chẳng thể muốn rời xa. Mọi thứ nào có đổi thay nhiều mà những yêu thương sao dần vơi cạn.

 

 

 

Lê Thị M Châu

Tháng 3 – mùa yêu thương & nhớ

 

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com