Thơ & Truyện: L Thị Mỹ Chu             |                 www.ninh-hoa.com

 L Thị M Chu

* Qu Qun :
 Ph Thọ 2 Ninh Dim Ninh Ha

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Qu Cp -
Ninh Dim - Ninh Ha

* Tnh trạng hn nhn :
Độc thn (chưa kết hn)



Hiện sinh sống v lm việc
tại Si Gn, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Một Cht Lng Gửi Qu
L Mỹ Chu
 

        Ai cũng c một chỗ yn bnh, một nơi nui dưỡng những kỉ niệm ấu thơ, một chốn đi về sau bao vấp ng. Ấy l qu, ngy mưa cũng như nắng. Ngy vắng cũng chẳng khc đm đng. Ma xun cũng như hạ, thu vng vọt nỗi nhớ nhung, đng tn phai mu ho a những chiếc l vng rơi. Tơ trời khoe sắc bốn ma khng ha trộn lẫn vo đu. Nt qu che dấu nơi no, cố đậy đựng cho kn bao nhiu cũng c lc vỡ a trụi trần đng yu khng thể no đnh mất.

        Lng ti, một gc nhỏ bnh yn, người lớn tuổi đi xa hay nhớ về ci từ Hn Khi. N bao gồm cả cc x, những thn lin cận. Cn lng ti, khng nhiều ng nhỏ quanh co, khng ngoằn ngho, khc khuỷu, khng gềnh đ ghồ ghề. Mỗi năm, cứ ma đng về, vẫn hoang mang, lo sợ. Biển o ạt sng vỗ bờ, xoy theo từng cơn lốc, gi thổi ng nghing cy v tốc hết mi mấy ngi nh khng kin cố, vững chải. Mưa cứ triền min rơi v buốt lạnh. Ci lạnh rt thấu thịt da, n len lỏi trong từng thớ thịt chẳng c chăn no, o bng no chịu nổi. Vậy m, riết rồi dần quen da quen thịt, thời tiết khắc nghiệt đến đu cũng vẫn bm đất trụ lng.

        Ai đi xa, mỗi khi nghe cơn bo độ bộ vo qu mnh sao khng thấp thỏm lo u. Khng biết đồng bo mnh sẽ c mấy ai vượt qua từng cơn lốc xoy, từng ngy mưa đi rt run người. Nh mnh bnh yn cũng cn c lối ng, xm giềng. Lc ấy, sao tnh thương của người chn qu ấm p thế. Những cu chuyện cỏn con bn nh lửa hồng cứ hồ hởi say sưa. Những giấc mơ gnh gồng ci mộng chưa đnh tan nỗi m ảnh của ma đng. Vẫn biết, quy luật của đất trời, c mưa, c nắng. C sinh ly, tử biệt, vậy m, giữa những ma ging gi, ngy sang đng cũng lm nao lng người xa xứ.

        Cứ mỗi buổi tối, khi chăn ấm m, khi mọi thứ đ nồng say cho giấc mộng trn canh. Bỗng đi khi giật mnh thảng thốt bởi tiếng mưa giữa phố, nghe ci lng nặng trũi hơn v mọi kỉ niệm của ngy ma đng năm cũ cứ bừng sng dậy, chy mi nơi ci lng mnh.

        Lng ma đng, ngơ ngc những gương mặt ho a, bao mong ngng đợi chờ của mẹ, niềm khắc khoải trong cha, tiếng thở di no nề trong mưa rơi nao buồn đến đau lng. Những ngy mưa thưở ấy, mi nh tranh khng sưởi ấm nỗi lng người. Những bữa cơm thiếu mi gia vị, c bt cơm nng đ đủ ấm lng. Ma đng, những năm thng c ba khng thiếu nh lửa bập bng trong đm. Mặc tiếng sấm st đ đng vẫn an lnh ngon giấc. Mặc mưa to, bo nổi cũng vững vng rong chơi trong lối xm. Thiếu chiếc o ấm cũng khng thấy lng lạnh, chiếc chăn cũ nhu đắp cũng thấy thơm tho. Mọi thứ c ba dường như vẹn ton, ngay cả hơi thở cũng thơm tho, ước nguyện v những giấc mơ cũng trọn vẹn, nồng nn trong mưa bo. Những ngy mưa, ba đi đnh c khi trời mưa vừa ngớt. Bữa đ, c c phi nướng dầm mắm hnh ng, đơn sơ, giản dị m thơm vang lừng. Khng cầu k, sang trọng, chỉ đơn giản rau ngoi vườn, c dưới đầm thi m nhưng như những mn ngon thịnh soạn.

        Những ngy c ba, khng rt mướt như by giờ. C một tnh thương yu da diết đủ để sưởi ấm lng. C vng tay rộng đủ để m ấp, chở che, c một đi vai vững bền gnh vc mun nỗi nhọc nhằn th dẫu phong ba, mưa bo ma đng th c thấm g. Ngy ấy, giấc mơ bao giờ cũng tm thấy một mu trời bnh yn trong đm tối, trong lốc xoy, mưa tun. Nơi ny, những buổi chiều mưa rơi nghe lng thật trống vắng, những nỗi niềm cứ cất hết vo lng để lắng nghe tim mnh bnh yn hơn. Khi ba mất, mọi thứ như vỡ tan v lạnh lẽo. By chừ, c o ấm, nệm m, ma đng c đủ những nồi thịt kho thơm lừng, khng thiếu thốn như xưa cũ. Vậy m, trong đm đng gi buốt, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, chẳng lẽ no xứ người ta khc một mnh trong bo dng của ci lng mnh?

        Lng, bo về nước nổi. Nhớ ngy xưa như thế, chạy quẩn quanh giữa dng nước, n đa, tung hứng dưới cơn mưa. Tm da, tm thịt, rt căm căm m nụ cười cũng vang thanh vọng lại. Ngy xưa, tuổi thơ ngy v những tr chơi tạt nước, đ vo nhau ướt sũng o những quần. Đứa no tạt nhanh, mạnh th thắng. Lựa chỗ no c dng nước chảy mạnh, ngậm mnh vo đ m cười hả h, no biết tai ương c thể xảy ra bất ngờ. Tuổi thơ tri nhanh v thời gian ngoảnh đầu nhn lại, tri đi khuất nẻo nơi no để tm bng dng qu ngy đng cũ. Lng, ngy đng, bọn trẻ đến trường cũng khc. Đ c đủ o đi mưa, c bố mẹ ẳm bồng, đưa đn. Khng chơi tr chơi con nt, con ni như mnh. Chỉ c những g rất thực tế trong ci vội v c nhiều toan tnh. Tưởng rằng mọi thứ đ đổi thay khi x hội pht triển, vậy m, vẫn thấy đu đ hnh ảnh của mnh ngy xa xưa, rất cũ, nghe nhi cả lng.

        C người mất trong bo dng, cuộc chay đua vội v giữa dng nước lũ. Họ một thn, một mnh, chẳng kịp vớt vt chi, khng một tấm chăn ấm, chỉ độc nhất một bộ quần o trn người. Bao cụ gi, những em trẻ v trong ci nhn của họ sao khng khỏi bi ngi, xt xa. Năm no cũng thế, sau bo lũ thường tan hoang v đi km. Mỗi năm, sau những trận mưa dồn trt đổ từ trời, bnh minh ln, những giọt nắng yếu ớt mang cht tia hi vọng ấm p, một cht niềm tin trong ging gi giữa lc khốn cng.

        Mấy năm rồi, giữa ngy mưa bo, ti đi xa, trnh n ci rt mướt từng cơn, từng cơn theo ln gi xoy. Trnh những ci run bần bật trong đm lang thang trn đường đi học về, trnh những ngy mưa khng một lần chứng kiến. Gi mưa đi khi lm tan bao mộng ước, cứ đắp xy, nung nấu v hnh thnh rồi gi mưa xa nha tất cả tan vo dng nước mnh mang. Bao cnh đồng muối lnh lng nước, những thửa ruộng vừa mới ươm mạ non cũng chẳng thấy một mu xanh dịu mt chốn no. Tất cả tri tan hoang trong lũ, may cn mạng người sống st, đứng lặng thầm nhn dng nước cuốn tri đi trong nhiều tiếc nuối. Đ c lc, ti tự hỏi rằng, những vng đất ấy, năm no cũng thiệt hại do mưa lũ, tại sao người ta khng di dời đến một nơi khc, cao ro hơn, bnh an hơn v sự sống vươn mnh, bay xa hơn. Rồi ti lại nghĩ, đ l qu cha đất tổ, l nơi chn rau, cắt rốn của mỗi con người. Con đường lại mỗi ngy in dấu chn qua, chứa đựng vo đ những nước mắt, mồ hi thấm đẫm. Cứ sống mỗi ngy th biết bao kỉ niệm ăn su vo tiềm thức, nơi đu bnh yn hơn v bo dng bằng qu mnh?

        Đ c lc, ti đi như trốn chạy, qun thng ngy, rồi một buổi chiều ngồi lại nhn mưa bay cuối phố. Bỗng dưng cồn co nhớ qu. Nhớ từng gương mặt thương yu, nhớ bao lớp người một thời b bạn. Nhớ những con người lối xm cng lng, chn chất. Chia sẻ cho nhau hạt muối, cục đường. Qu l thế, bnh yn, trong sng v hồn nhin. Ngy bo nổi triền min, nghe st xa v nn nao qu đỗi. Ti ước mơ nhiều thứ, ước g by giờ ở qu để đn nhận những khắc nghiệt của đất của trời. Biết bao giờ ti c đủ tất cả, để chung một bn tay cho ấm p nghĩa tnh, chung một sức mạnh để vượt qua bo dng, chung một lối đi để người dn qu mnh bnh an vượt qua cơn lũ. Ai ơi! Ở khắp bốn phương trời, năm chu trn nhiều xứ sở, ngy nhn về qu mnh, bao phận người trăn trở với bo dng.

        Một cht lng ti gửi, chỉ c tnh yu qu v những nồng say trong từng kỉ niệm. Ti khc thương qu mnh cuộn trn trong dng nước. Bao kiếp người cứ sinh ra, lớn ln rồi ra đi m những ngy mưa gi chẳng đổi thay, ti ước g mưa gi ơi, bo dng ơi, đừng về qu ti nữa. Cho mặt đất bnh yn, cho bầu trời một mu qung đng để em thơ ngy mai đến lớp, ht vang mi bi ca đi học thật nồng nn.

Bạn b ơi, những người dn qu ti, gia đnh yu dấu hỡi, hy vững tin vo niềm tin đang vẫy gọi. Vo nh mặt trời chi lọi trong bnh minh. Đm đng khng cn di nữa, triệu tri tim v bao con người qu mnh đang sinh sống trn khắp năm chu, bốn bể sẽ đi về, gh lại, viếng thăm v tiếp sức cho chng ta thm nhiều sức mạnh từ tinh thần cho đến vật chất. Họ sẽ khc với những giọt nước mắt yu thương trong niềm hạnh phc bởi những may mắn, bao đổi thay cho cuộc đời ny. Rồi nắng sẽ gh lại v hoa sẽ nồng nn hương. Ngy mới, bao em thơ đến trường trong tiếng i, tờ rộn rng như tiếng ht của bầy chim sẻ vo mỗi buồi sớm mai. Bo đi, ging gi tan hoang, một bầu trời mới v những ngy tươi đẹp cho qu mnh bnh yn sẽ đến.  

  

       

 

L Thị M Chu

Ngy 03-11-2010 lc 19h

         

 


 

Thơ & Truyện: L Thị Mỹ Chu                 |                           www.ninh-hoa.com