Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


MẶT NGƯỜI
Muôn Lối
Lê Mỹ Châu
 

Viết về những ǵ đă trải qua,
chiêm nghiệm và gặp gỡ

 

 

 

        Khi chúng ta sinh ra, được b́nh an và lành lặn đó là một nổ lực lớn của ba mẹ. Niềm hạnh phúc lớn lao ấy với muôn nỗi nhọc nhằn đi cùng bao năm tháng, chúng ta lớn khôn mỗi ngày. Công lao dưỡng dục đó to lớn biết dường nào khi mỗi bước chân đi xa luôn hoài vọng lại những kí ức ngày nào.

 

        Mỗi gia đ́nh có một nếp sống khác biệt nhau, không ai giống ai cả nhưng bậc làm cha mẹ luôn hướng con ḿnh đi đến những con đường tốt đẹp, Nhưng không phải người con nào cũng hiểu hết được tâm tư, ước nguyện của cha mẹ ḿnh.

 

        Rồi lớn lên, đi ra ngoài xă hội. Vấp váp để lớn khôn, để biết nhận định rơ ràng hơn giá trị nhân văn sâu sắc của t́nh người với nhau. Thường ḷng tốt của con người và những ǵ thẳng thắn cùng với sự thật ít được người đời tán thành. Lời xu nịnh bao giờ cũng là kẻ khôn ngoan trong cuộc sống. Người đời thường nói đến sự thật và ḷng bao dung nhưng cuộc sống này không có, kẻ mạnh th́ thắng, yếu th́ thua. Đó như một quy luật mà bản chất của cuộc sống luôn tồn tại.

 

        Mọi mối quan hệ hiện tại sao mà nhạt nhẽo, những ǵ bên ngoài chỉ là phép lịch sự tối thiểu c̣n sót lại để xă giao cho một mối quan hệ mới. Chứ không đơn thuần người ta muốn mối quan hệ này bền chặt ở bất kỳ một góc độ nào. Ai hót hay, nói lời có cánh bay bổng th́ dễ tồn tại. Ai thẳng thắn, không nịnh bợ, không biết hót th́ đành chấp nhận một kết cục bi thảm : có thể mất việc làm, bị đ́, không tăng lương hoặc đại loại những chuyện ABDCEF… nào đó. Nó giống như một tâm hồn rỗng, trống hoắc và lạc lơng. Bởi khi chúng ta sống thật, đúng bản năng của trái tim ḿnh, đúng với những ǵ chúng ta nghĩ th́ chắc chắn một điều khó tồn tại trong một thế giới như vậy. Và thế là tuyệt vọng, thiếu tự tin, lăng tránh, đến, đi một ḿnh. Bạn bè một thuở tưởng rằng có thể chia ngọt sẽ bùi, vậy mà khi ta gặp nạn mới biết thế nào là bạn bè hay bè bạn.

 

        Tại sao người ta thường nói vui niềm vui chung và buồn nỗi buồn riêng mà không phải là điều ngược lại??? Ta lại nhớ lời của Trịnh Công Sơn trong một bài hát: “ Triệu người quen biết mấy người thân… đến khi ĺa trần biết mấy người đưa..?”. Thảng thốt, giật ḿnh: “ Ừ! Đến khi ĺa trần biết mầy người đưa???”. Có một thời ta đă từng như thế, sống thật, hết ḷng với bạn bè, với mọi mối quan hệ, cứ nghĩ ai cũng tốt như ḿnh. Chỉ cần ḿnh thật ḷng với họ, họ sẽ sống như ḿnh từng sống, chả lẽ nào… Ừ! Chả lẽ nào… Đùng một cái, ḿnh bị mất việc khi mọi niềm tin vẫn c̣n nguyên vẹn. Cứ ray rứt và phân vân măi, không hiểu tại sao một người ḿnh có thể xem nhau như người thân trong nhà mà có thể làm điều đó đối với ḿnh… Thất vọng, suy sụp rất nhiều… Lại một lần nữa niềm tin vơi cạn, cạn dần và mất hẳn. Khi con người ta mất hết niềm tin th́ cuộc sống không c̣n giá trị và ư nghĩa ǵ cả. Nhiều, nhiều chuyện trên trời dưới bể không thể nào kể hết. Những khi chiêm nghiệm lại những điều được mất trong cuộc đời hư ảo này, ngồi nh́n lại những tháng ngày đi qua, ta thấy ḿnh lớn khôn thêm trong mọi mối quan hệ. Ừ! Có chết ǵ đâu một câu chào, một nụ cười thân thiện, một cái bắt tay nhau…v.v.vv..

 

        Ta bắt đầu sống giả tạo, ngang nhiên cười nói thân thiện với những người không tốt, có thể thiên vị quá không? Biết đâu trong vị trí của họ, ḿnh cũng sẽ làm như vậy th́ sao??. Cứ nghĩ là : Ừ! chắc họ thiếu thốn,Ừ! chắc họ nghèo nàn, Ừ! Chắc họ khó khăn…đủ lư do để biện luận cho hành động tham lam và đầy sân si của họ. Tại sao có người lại tham lam đến mức thích lấy của chung làm của riêng. Mà sản phẩm đó cũng là công sức của bao nhiêu người mới làm nên..Nhiều vô kể những chuyện đáng nói mà cũng chẳng nên nói nhiều. Chắc ǵ chúng ta đă sống tốt hơn họ chưa mà chúng ta có quyền phán xét họ khi chúng ta chưa hiểu nhiều về họ???

 

        Rồi ta cũng gặp được người tốt, họ hướng cho ḿnh một con đường đi đúng đắn, hướng về Phật pháp. Thật ra, cơi đời này luôn là tạm bợ, chẳng có ǵ tồn tại măi măi. Những ǵ chúng ta đang sống cũng chỉ là hư ảo, đến lúc về trời mới thấy đời người quá bé nhỏ và mong manh.

 

        Mặt người muôn lối, nhưng trong ai cũng có những giây phút lắng ḷng, không bị cuộc sống xô bồ vây bủa. Họ trải nghiệm cuộc đời từ những bước đi, từ hướng nh́n, có thể nh́n thấy trong những điểu ẩn khuất trong trái tim của người khác. Họ bắt đầu kết nối, gắn chặt, tạo nên một sức mạnh bền bỉ mà đă hơn 7 năm nơi xứ người luôn tồn tại. Đó là t́nh thân, t́nh bằng hữu, đồng hương, dù là ai xa lạ mà nghe nói là dân Ninh Ḥa riết rồi cũng thân ái như ruột thịt, trải ḷng để chia sẽ, để bắt gặp và nh́n lại những kí ức muôn màu để cuộc sống dù nối tiếp hay bắt đầu những tháng ngày chuẩn bị rời xa trần thế cũng c̣n có một chút ḷng tri ân gởi lại cho quê nhà.

 

        Mặt người muôn lối, nhưng tại đây, web Ninh-hoa.com là nơi nuôi dưỡng những tâm hồn đồng điệu, là nơi chứa đựng bao điều khắc khoải trong mỗi trái tim của chúng ta.

 

        Khắc nghiệt, đó là điều không thể nào chối căi khi đi xa về một vùng trời xa lạ. Quá lạ lẫm trong cả giấc mơ và những ước vọng. Cái khát khao vươn lên làm giàu cháy bỏng trong trái tim của bất kỳ một ai khi đi xa, hoặc ít nhất cũng rời xa nơi khốn cùng, khổ ải của những năm tháng khánh kiệt nơi quê nhà. Hay v́ những lư do ABCDEF… nào đó, họ dứt ḷng ra đi mà nỗi niềm luôn ngự trị trong tâm hồn họ.

 

        Nơi đây, một cánh đồng thơ mộng được trải bày, bao kí ức ngọt ngào lẫn đắng cay pha trộn. Bao nhiêu giọt nước mắt đă rơi khi bắt gặp đâu đó có dáng ḿnh nghiêng nghiêng in đậm trong từ trang viết. Gió vẫn thổi và mây vẫn bay, những giây phút mệt mỏi, bi ai, xin lắng ḷng nh́n lại tại nơi đây, Ninh-Hoa.com này, bạn sẽ nh́n xa hơn một ngơ ḷng mới mà đôi khi chúng ta vô t́nh vứt bỏ. Sự trải nghiệm và gặp gỡ sẽ diễn ra, ta t́m thấy lại những niềm tin đă mất, với những con người chân thật. Không dễ ǵ có được những ḍng sông trôi đến tận chân trời xa xôi ấy, có những con người vứt bỏ tất cả, không toan tính, không vụ lợi để tạo nên một sự gắn kết bền chặt như thế này. Ta cảm ơn tất cả, cho một cuộc duyên kỳ ngộ này để ta có thể là ta như thưở nào, của những tháng ngày ḷng ta say như những cánh bướm đang bay trong mùa xuân hạnh phúc.

 

        Một lời tri ân gửi đến chú Thành và cô Thủy, một chút t́nh ấm áp, thân ái mà ta chưa bao giờ gặp ở bất cứ một ai trong những mối quan hệ bên ngoài nơi xứ xa. Cảm ơn những người chưa một lần gặp mặt, lắng nghe ta.

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

 

Sài G̣n, khí trời lạnh buốt

Ngày 29/12/2009

 

 

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com