Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 

Khai xuân, tí ta tí tởn lắm, muốn lăn tăn vài ḍng. Dăm đứa bạn bảo: “À, dạo này mất tăm, vô t́m đọc một vài đoạn khúc không đâu, không cuối dở ẹc của mày nào thấy”. Đứa lại bảo: “ Hết đơn côi chưa, nếu hết th́ cảm xúc phải có đôi sao không thấy tăm hơi”.


Đại loại khi “xỉn” người ta cần xả hơi để lấy lại tinh thần chuẩn bị nhậu tập tiếp theo. Tăng hai, tăng ba, bốn, năm ǵ đó…Chẳng biết. Chuyện nhậu nhẹt lên bờ xuống ruộng bạn cần hỏi chi, tôi có ông anh hủ mèm sẽ kể bạn nghe. Thú vị lắm đấy.


Cơ duyên nào chẳng nhớ anh em tôi biết nhau. Chỉ biết lúc xưa mà đă xưa quá chưa nhỉ, chỉ có người già mới hoài cổ, tôi c̣n trẻ trung cũng nhắc từ “xưa” coi bộ chuẩn bị tuổi về vườn. Từ năm 2009 ấy, ở 
www.ninh-hoa.com, tôi ṭ ṃ lục tung một list dài tên tác giả, tự dưng click vào trang Nguyễn Quang Lộc. Hồi nớ, tôi mê văn ông này viết. Tôi có biết ông ấy là ông mô. Dăm bận đọc cũng nghiền. Tự dưng thành fan, thành anh em lúc nào chả rơ, chẳng dây mơ rễ má cũng day dưa đến tận giờ. 


Blog đóng cửa, 
ninh-hoa.com cũng chẳng viết bài nào. Qua trang web khác, lâu lâu vài tháng thấy xuất hiện rồi cũng bặt tăm. Giờ tới facebook. Ở đó, đôi khi tung hứng, không bày biện ra nhiều cũng làm lắm người ṭ ṃ hỏi tôi: “Anh Lộc dạo này thế nào, sao nhiều tâm sự”. Á chà! Tôi có biết ǵ ngoài câu trả lời tưng tửng: “Ổng viết tửng từng tưng cho vui, đừng ai nghĩ facebook là cuộc sống”.


Lộc fishing ra đời, thú tao nhă điền viên khi ông chán cảnh phố phường ồn ào, bon chen. Tôi chỉ đoán thế chứ không dám ṭ ṃ. Nhiều người lại thắc mắc hỏi: “Sao anh Lộc rời phố về quê”. Bố ai mà biết, lắm câu cắc cớ. Ai cũng nghĩ tôi là người thân, chắc hiểu. Thân ǵ. Cũng anh, cũng em, cũng lắm lần nghe ca bài ca con cá chép. “Mày phải thế này, thế kia, thay đổi để ḥa nhập”….Âm thanh vang đầy mùi. Dù sao ông cũng là bậc đàn anh đáng kính, nói đúng lắng nghe, nói chưa đúng bỏ ngoài tai, h́ hà cười đùa. Nói nào ngay, với ổng, cũng đáng để nh́n, cũng đáng để nghiền ngẫm mỗi khi có chuyện ǵ đó cần nói, cần tỏ bày hay cần một định hướng. Nói rứa, to tát quá và xem ra nhiều dính mắc. Đơn giản, t́nh nghĩa anh em đồng hao, đồng dao, đồng chậu, xoang, nồi, chén, bát ǵ đó khi cần alo một chút cũng đủ ăn. 


Ổng rảnh, hết facebook rồi câu cá. Thư thái chi, tao nhă ǵ nổi. Tôi đoán chắc thế. Làm kinh doanh kiểu văn nghệ, văn gừng. Đă leo lên lưng cọp th́ cố cỡi qua ngày đoạn tháng, dẫu bồng bềnh, phiêu lưu cũng là sở thích đam mê riêng ổng. Ai dám trách chi. Có chăng ế ẩm quá tưng tửng từng tưng rồi làm nhiều người ṭ ṃ. Rồi họ quan tâm, hỏi han. Người trẻ khiến người lớn nhọc ḷng th́ tổn thọ.


Ở facebook, ổng viết rất nhiều đoạn văn hay post lên. Có lần, tôi bảo gởi bài đăng lên 
ninh-hoa.com đi cho bà con đọc. Ổng nói gọn lỏn: “Tao lười”. Độc giả nhỏ, độc giả lớn, độc giả xồn xồn. Nói chung, nhiều lứa nói với tôi: “Mong anh Lộc viết lại”. Người khen hay, người bảo khó hiểu. Tóm lại, khen chê đủ kiểu.


Ổng hay gọi tôi là con Châu đen. Mà cũng đen thiệt. Tôi câng cán lên: “Em đen kệ, miễn ḷng em tốt là được”. Hôm hội đồng hương Ninh Ḥa ngày 17.01.2015, lần đầu tiên thấy ông cà nhắc què chân duyên dáng trong vai tṛ mc của Hội. Cũng tạm ổn khi xong xuôi, cũng hớ hinh vài chuyện, xí xóa rồi cho qua. Nói chung, tài lẻ th́ đầy.


Xưa, lắm lúc thầm nghĩ, ổng mà thành nhà văn chắc tửng hơn nhiều. Ổng không viết nhiều, ngoại trừ khi có chút mem nồng. “Anh Lộc viết hay lắm, cô rất thích văn anh Lộc viết”. Cô Đào nói. Nếu bạn rảnh rỗi, có dịp hẹn ḥ ở quán cốc bên đường, dăm quả me, một đĩa cóc, vài xị đế. Giản đơn vậy đủ với Lộc fishing, t́nh nghĩa lắm, chuyện kể nhiều toàn về hoài niệm. Nhớ cái nghề du lịch, nhớ mùa Xuân lang thang Sài G̣n đẫm nước mắt xưa kia. Mùi của khói, chuyện ông Tư chủ nhà cho thuê mặt bằng buôn bán, chuyện bạn bè, chuyện cuộc sống. Nhiều người ṭ ṃ về vợ về con, người ta hỏi riết cũng chẳng có chút thông tin nào.


Nói vậy, không biết đọc xong có chửi tôi te tua không. Có nói mày bêu rêu anh giữa chốn thiên hạ. Thế đấy, một gă có vốn văn chương th́ cứ lềnh bềnh như đám mây lững lờ…trôi và trôi.. Bạn hăy thử trải nghiệm xem, một ngày giữa Sài G̣n mênh mông, ít me ghim, cốc ổi, cho một cuộc hẹn ḥ với Lộc fishing, bạn sẽ gặt hái nhiều điều thú vị hơn tôi….
Thử xem…..

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Sài G̣n - tháng 3

 

    

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com