Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Ḥn Khói ! Ngày Về
Lê Mỹ Châu
 

 

Kỳ 3 : ĐÊM VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN

            Ḥn Khói tháng 5 rực rỡ những ánh vàng của nắng, gió biển mát dịu và b́nh an. Tôi ngồi lại giữa khu vườn của bà, nơi những cây khế già đan xen nhau từng nhành lá, từng cánh, từng cánh hoa tim tím, bé li ti rung rinh trong gió như reo vui, như đón chào một ngày mới.

            Cây khế ấy, ngày c̣n thơ mỗi bận leo trèo. Qua bao mùa mưa, nắng, qua bao tháng ngày thầm lặng nó vẫn sừng sững vươn ḿnh trong băo dông của cuộc đời. Mỗi buổi sáng lá cây vươn ḿnh đón ánh mặt trời, và đêm che khuất những ánh nh́n của vầng trăng viên măn.

            Tôi thích chốn này, khu vườn nhà bà trong đêm trăng. Bầu trời đêm khiến cho người ta có những nỗi cô đơn chất chồng hay niềm hoang mang vương vấn.. Hay có nhiều nhận định về đêm riêng biệt th́ tôi vẫn thích đêm hơn. Đêm có thể giúp tôi thêm nhiều ảo tưởng để huyễn hoặc, vẽ vời  những tṛ đời mà đôi khi gắn vào ḿnh lúc nào chẳng biết.

            Tôi thích đêm quê ḿnh, khi hoàng hôn buông dài trên triền núi vẫn c̣n những ánh sáng rực rỡ của mặt trời đỏ ói. Đêm tháng 5 rất ngắn mà ngày th́ khá dài. Cứ mỗi chiều thong dong tôi dạo trên con đường, dường như sự vội vă, bon chen chẳng thể nào ngự trị dài lâu ở nơi đây. Tất cả ch́m vào đêm, từ từ, tĩnh lặng.

            Ḥn Khói có người ví như một thị trấn nhỏ, ở đó đang vươn ḿnh trong sự phát triển. Bệnh viện khang trang, trường học điểm tô trong màu ngói đỏ. Công viên chiều của đàn em nhỏ ríu rít những tiếng cười. Tháng 5, bao cánh diều ước mơ bay nhởn nhơ trong mảnh đất rộng, nơi ghi danh những anh hùng liệt sĩ đă ngă xuống cho một nền độc lập phồn vinh. Đêm, những ánh điện đường hắt vào nhau làm vùng quê yên b́nh đang trỗi dậy một thứ ánh sáng đẹp đẽ hơn nhưng không xóa lấp một vầng trăng chầm chậm trôi.     

            Đêm, Ḥn Khói ch́m trong tĩnh lặng, góc quê yên b́nh chỉ nhộn nhịp giữa những mùa trăng. Hồi chưa có những ánh điện đường, quê chừng khoảng 20h đêm đă ngoan giấc. C̣n mùa trăng th́ dường như quê c̣n chẳng là đêm nữa. Bởi một thứ ánh sáng huyễn hoặc ḷng người, đẹp lung linh trong đêm khiến bao người ngớ ngẩn th́ sao yên giấc cho đành.

            Ḥn Khói vẫn chưa có nhiều nơi vui chơi, chủ yếu mùa trăng bao người d́u dắt nhau đi về phía biển mà ngồi ngắm trăng, nói chuyện tàm phào giữa chúng bạn, đôi lứa yêu nhau khoác tay nhau đi trên những triền cát. Thi thoảng trăng chui vào lùm mây, có kẻ len lén hôn môi người say đắm bỗng thảng thốt giật ḿnh bởi sự giễu cợt của trăng. C̣n khác nữa là nhâm nhi những tách café rồi nghe nhạc. Hoặc ngồi những quán nước mía bên đường quen con lộ nh́n kẻ qua, người lại. Ngóng gió man mát từ biển mang về hoặc những cơn gió Lào rừng rực tưng bừng  thổi. Đơn giản chỉ có thế mà thôi.

            Đêm khác biệt cho chuyến về là tôi được ngồi cùng với chúng bạn. Ngày về lần đầu tiên sau những bôn ba nơi phố thị tôi được chúng bạn réo gọi ngồi gần nhau. Những người bạn cũ, cái thời xa lắc lơ, ai cũng nên vợ thành chồng, có những mầm yêu thương đang phát triển. Những đứa trẻ kết nên h́nh hài, dáng vóc của một thời nồng say, cháy rực trong hương t́nh. Bao gă hào hoa thời ấy, bây giờ chai sạm hơn, phong trần hơn và ĺ hơn một chút.

            Đêm chưa buông dài mà tất cả mọi âm thanh rơi vào im lặng. Chỉ có trăng lặng lẽ đi qua soi rọi vào gương mặt từng người. Tất cả ưng ửng hồng đủ mê nồng trong men say, riêng tôi, men vị chua cay này là chút niềm vui cho ngày gặp nhau. Khoảng khắc trôi qua nhanh quá. Ở phố, tôi đếm thời gian chầm chậm trôi trong nỗi mệt mỏi, chán chường. C̣n quê, giữa mùi hương yêu tha thiết, tôi cảm thấy đầy nuối tiếc khi ngày qua đă bắt đầu cạn dần. Hiếu đàn và hát : “ Ngày mai em đi” sau một ly nồng nàn, như lời tạm biệt. Cái bắt tay cuối cùng và những ân cần, dặn ḍ thận trọng như tôi đang tuổi 15, một ngày rời quê đi ra biển bờ rộng lớn. Hiếu bảo : “ Mày đi cản thận nha, mai mốt dźa phải nhậu với tao. Mày mang tiếng là làm ngành xây dựng mà chẳng uống được giọt nào. Dễ ẹc. Mày thấy P, T không? Tụi nó bây giờ oách lắm nhá, uống được đâm nghiền, phải không mậy”. Hiếu vừa nói, vừa ghẹo P như thách thức. Tôi cười bảo : “ Uhm, tết về tao sẽ uống với bọn mày. Nhưng in ít thôi th́ được, chứ tụi mày cứ la cà thế này th́ tao oải lắm”.

            Chúng tôi ngồi bên nhau cả khoảng thời gian dài. Hỏi thăm về nhau và chia sẻ những ǵ có thể. Mọi sự trách mắng, dỗi hờn như chất chứa lâu ngày cứ ào ạt phơi bày. Đă thành vợ nên chồng mà cũng có lúc mê say những khắc thời gian tuổi trẻ. Thoáng chốc mà ngày đă trôi. Ngưỡng cửa 30 phủ đầy bao lo toan trên vầng tráng của những gă đàn ông lẫn mấy bà vợ. Hiếu hay bảo : “ Mấy đứa con gái nhóm ḿnh sao tao thấy có chồng cực dị mày”. Tôi im lặng, đó là mỗi người một phận biết làm sao hơn. Hoặc có thể là duyên hoặc có thể là nợ. Hiếu kể cho tôi nhiều chuyện ở quê, nước mắt của bao bà vợ, của những người bạn một thời là hoa khôi rực rỡ của nhóm  như P, T.

            T, một thời son sắt đă qua. Những mối t́nh ấm áp nồng nàn đầy mộng mị. Nếu viết được nên chuyện, chắc tôi cũng sẽ vẻ vời về người đàn bà 30 này như một cuộc hành tŕnh đi t́m niềm hạnh phúc, khát vọng b́nh yên và muôn nỗi truân chuyên gắn vào nàng lắm điều mất mát. Người ta gắn cho T một từ dân dă đầy chết người. Người đàn bà chửa hoang th́ cũng thấy hay. Họ nhắc về T với cái từ gái hư hỏng. Mà khi yêu, say sưa trong men t́nh như Hiếu bảo th́ ai biết cái kết cục của sự tan vỡ là thế nào. T nuôi con một ḿnh, với muôn sự thiếu thốn. Có khi túng quẩn, bực dọc T cất tiếng khóc trong nỗi nghẹn ngào. Dù đau biết bao nhưng được ǵ khi phần số đă an bày cho T một cuộc đời như thế. Nh́n gái hư như T đă đủ mê chết người. Hiếu phá cười lên trong câu châm đùa của Tâm. T giận dỗi mấy thằng bạn nối khố chút đỉnh rồi cũng huề cả làng. Quá hiểu nhau đi qua từng ấy thời gian, khi cái thời c̣n 14, 15 tuổi. Những bữa đạp xe đèo nhau lốc cốc chạy về Ninh Thượng, nơi nhà Hằng ở đó. Ăn mấy cái bánh đúc của má 6 làm, rồi lội ruộng trong mùa mưa băo.

            Thời ấy, sao mà điên dữ. Chẳng sợ cái chi, về đi trong mưa gió. Từ Ḥn Khói đội mưa về Ninh Thượng và xuôi chiều ghé ngang trên những triền đê ở bất cứ đoạn đường nào đi qua. Bọn con trai nhảy tung tăng trong mưa. H́ hục chở những“ nhân t́nh” không thể yêu mà nào biết mỏi. Hiếu hay đùa : “ Mai mốt tụi mày có chồng nên nhớ về tao, nơi nào có Hiếu có những niềm vui”. Ôi, kỉ niệm sao quá đỗi ngọt ngào mà cũng lắm yêu thương. Bây giờ, dù đă lớn, chúng tôi vẫn những tiếng mày, tao dung dị khi nói về nhau. Có lẽ bạc đầu cũng thế.

            Đêm miệt vườn có nhiều câu chuyện kể, mặc thời gian buông trôi nhanh và sự thúc giục của những bà vợ trẻ cho đàn con thơ. P bảo Hằng : “ Mày biết hôm nay đi chơi mà chẳng gởi con cho ngoại đi, thôi mày chạy về rồi qua, cho cu Bi nó ngủ một giấc”. Chồng Hằng bảo:      “ Mấy khi có dịp vui, em cứ để cho tụi nhỏ chơi thỏa thích. Giữa chừng mất vui th́ tội C, lâu lâu nó mới có dịp ngồi cùng bè bạn, đủ mặt bao người”.

            Mà cũng lâu lắm rồi, mọi tin tức của từng người bạn tôi không c̣n biết đến. Thi thoảng Hiếu alo cũng chỉ để nói những chuyện tàm phào, trên trời dưới bể. Những ngày thơ ấy rất thơ cũng c̣n lại trong kí ức. Tất cả bè bạn ngày xưa, bây giờ ai cũng vội vă trong mưu sinh th́ được mấy dịp trần t́nh nhau nghe.

            Đêm quê yên b́nh cho tôi thêm sức sống, thêm nghị lực vượt qua băo dông. Tôi ngồi lặng lẽ giữa tiếng cười đùa, nh́n chúng bạn vô tư đùa giỡn. Bất chợt phát hiện ra nhiều điều ư nghĩa cho chuyến về. Chúng tôi ngồi bên nhau được bao lần thế nữa, để nghe âm thanh vui nhộn của  mấy gă ấy lốc cốc tung chúc nhau rồi tiệc tàn, đêm cạn. Tiếng máy nổ rơi vào tĩnh lặng, c̣n lại tôi bên khoảng trời im vắng nghe tim ḿnh rộn ră những niềm vui.

            Đêm dần trôi, canh mấy rồi mà tiếng gà bất chợt gáy vang. Tôi về lại căn pḥng chẳng thể nào chợp mắt. Mà có lẽ, tôi sẽ đi về biển, đón b́nh minh trọn vẹn sẽ lên trong ngày mới. Để xóa tan những niềm khắc khoải mơ hồn mà giữa phố cứ mong trông ngày về trong háo hức. Đêm, tiếng ḷng tôi đă thức trọn tàn canh.

 

Đón xem Kỳ 4

 

 

Đêm H̉N KHÓI
L
ê Thị M Châu

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com