Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Ḥn Khói ! Ngày Về
Lê Mỹ Châu
 

 

Kỳ 1 : Quê ơi, một chuyến về t́m lại lối b́nh yên 

Âm thanh phố đă dần im vắng, chỉ c̣n lại tiếng x́nh xịch của những toa tàu và ánh sáng vệ đường hắt qua từng khe cửa. Mọi vật lướt nhanh trong tiếng ŕ rào của gió với niềm hồ hởi của trái tim người xa quê. Phố của đêm ch́m dần, ch́m dần và khuất xa, chỉ c̣n lại  một dấu chấm lặng mơ hồ trong cơi ḷng.

10 tiếng đồng hồ làm nao núng ḷng người, thi thoảng chợt giấc thấy khoảng không tối om chẳng biết đoạn đường đi đến đâu. Cũng từng ấy thời gian mà khoảng khắc trôi qua dài như đêm cô tịch khiến cho ḷng thấp thỏm, mong ngóng những tia nắng ban mai bừng sáng. Hiện ra cảnh thanh b́nh, yên vắng đến mê người. Quê bây giờ thế nào? Khác ǵ ngày ấy tôi đi?

Nắng lên, tia nắng đầu tiên đánh thức miền yên tĩnh. Nắng chen qua từng khe cửa đánh thức trái tim bao người. B́nh ḿnh thật lạ, khiến ḷng người hồ hởi, vui cười, chợt ai đó thoát lên. Ôi, Ninh Ḥa quê tôi đến rồi. Tôi ngơ ngác t́m kiếm âm thanh từ đâu, như t́m kiếm tiếng ḷng  chưa kịp bật lên tiếng nói của riêng ḿnh.

Có ai đó đă từng nói : “ Quê chẳng có ǵ mà sao cứ thích quay về, tháng năm đầy nắng và trống vắng những lối đi”. Tôi cười, có bao người khắc khoải niềm mong nhớ, cố giấu giọt nước mắt cho vơi ḷng mà khi đứng trước quê, trước niềm khát khao cháy bỏng, bỗng dưng  bật khóc trong nỗi nghẹn ngào. Th́ làm sao lư giải được quê có ǵ trong ta hay không? Trong tim những người xa quê có ǵ một chút quê trong niềm lẫn khuất?

Thị xă Ninh Ḥa một sáng tháng năm thật tĩnh lặng. Âm thanh nhộn nhịp chậm chạp như bước chân của bao người nhẹ nhàng, thảnh thơi đi tập thể dục buổi sáng. Buông hết muôn nỗi nhọc nhằn, hít từng hơi gió thoảng, mắt nhắm nghiền như đang tan vào trong một giấc mơ diệu kỳ.

Tháng 5, con đường cũ vẫn nồng nàn mùi hoa bằng lăng, tím mong chờ biêng biếc một sắc màu. Nỗi nhớ như tan vào hư không, và ngắm nh́n dáng vóc quê một khoảng trời thương nhớ cho vừa ḷng ước mong.

Gió đong đưa những nhánh mạ non reo vui mừng như chào đón những đôi chân lạc. Một màu xanh mát rượi, thơm nồng nàn mùi hương lúa đương th́ con gái. Cờ hoa rực rỡ tung bay, thị xă ngày về,  một buổi sáng b́nh yên rất lạ dẫu nắng tháng năm cháy tưng bừng, rực rỡ những sắc vàng đầy lối.

          Tôi chạy một ṿng ngắm phố. Thị xă vẫn c̣n ngủ yên trong làn gió mát. Trút bỏ mọi u phiền, chạm chân trên con đường như ḥa ḿnh vào ḍng nước mát, quê xoa dịu mọi cảm giác u phiền, gió gội rửa hồn đang nung nấu những ư tưởng điên rồ. Và thế là b́nh yên như nắng sớm.

          Chợ Dinh đă nhộn nhịp bóng dáng người, phố xá bắt đầu bừng dậy và âm thanh nhộp nhịp như đánh thức ngày mới, đánh thức b́nh yên lẫn niềm mong mỏi của chính ḿnh.

          Đường Trần Quư Cáp vẫn như xưa, có chăng cờ hoa rực rỡ hơn mọi ngày để đón chào một sự kiện trong đại cua đất nước. Ngày toàn dân đi bầu trong niềm hân hoan. Chầm chậm lướt qua mọi nẻo đường và quốc lộ 1A đă hiện ra, đường về nhà chẳng c̣n bao xa, thế mà cũng không khỏi thấp thỏm, ngóng trông.

          Tỉnh lộ 26, con đường huyết mạch giao nhau tuyến thị xă và các phường Ninh Diêm, Ninh Hải, Ninh Thủy đă hiện ra. Cái tĩnh lặng mang cảm giác b́nh yên và tôi dang đôi tay đón gió. Nhắm nghiềm đôi mắt để nghe tiếng ḷng, để nghe âm thanh quê ḿnh đang sục sôi trong từng nhịp thở, để nghe gió hát, để ngắm nh́n tưởng tượng hoặc mơ hồ. Nhưng quê đó, những ǵ đang hiện hữu trước mắt là giấc mơ có thật chẳng thể nào huyễn hoặc, mơ hồ đâu.

          Làng hiện ra trước mặt, đường vào làng bây giờ không c̣n là những đoạn đường đất để có thể vùi chân trong cát. Bây giờ, muốn t́m bụi cát mịt mù trong gió của những buổi chiều ngày thơ bé cũng chẳng c̣n v́ tất cả đă bê tông hóa, một diện mạo khác hẳn. Đánh thức chốn yên b́nh trỗi dậy, vươn ḿnh ra thế giới của sự phát triển, đổi thay. Diện mạo quê không c̣n những mái nhà tranh cũ nát, khói bếp lam chiều đă ngủ yên trong giấc mộng. Tiếng sáo chiều, đàn chim nhỏ, bao cánh c̣ trắng trên cánh đầm và những cánh diều trong tháng năm đầy gió cũng thay thế bằng bao con diều sắc màu rực rỡ. Ưỡn ḿnh trong gió ngút ngàn bay xa ngất trên bầu trời.

Buổi sáng ở quê, bao con người dung dị, b́nh lặng, có những nụ cười gịn tan chào đón niềm nở, cảm giác ấm áp cơi ḷng. Bà ngồi đó, trên lan can nhỏ, mắt nheo nheo với làn da nhăn  đầy khắp người. Lưng bà cong thấp khiến người nhỏ thó. Tôi ôm bà bảo : “ Ngoại ơi, con đă về nè”. Bà cười, nụ cười rất hiền…Má đón tôi,  quê đón tôi cùng cả nắng gió, tháng năm b́nh yên trên những lối về mà giấc mơ đă là hiện thực. Sẽ không c̣n những nỗi bâng khuâng, khát khao. Tôi đă về và sẽ ngủ vùi trong những giấc mơ rất đẹp. Ở đó, là chốn thiên đàng, là nơi b́nh yên nhất, v́ tôi c̣n có những bí mất rất riêng, biết chừng sẽ kể về một giấc mơ nào đó mà chỉ có tôi hoặc bạn, những con người xa quê mới hiểu hết ḷng ḿnh.

          Đường làng buổi sáng nhộn nhịp bởi âm thanh từ những tin thông báo của phường. Bác nông dân dẫn đàn ḅ xuống ruộng, nh́n những đôi mắt ươn ướt như chất chứa bao điều, Thi thoảng, chú nghé ọ lên tiếng gọi mẹ, nghểnh tai nghe tiếng gió, tiếng sáo vi vu gọi từ xa vọng lại. Cánh đồng cỏ không c̣n một màu xanh mát dịu, bởi cái nắng lướt qua thêu cháy băi cỏ rồi.

          Biển buổi sáng lăn tăn những con sóng nhẹ, tôi vùi ḿnh trong làn nước, mới thấy hết sự dịu mát của biển như trái tim của má mỗi khi trở về trong sự mệt mỏi và muôn nỗi chán chường. Biển thật mênh mông và người th́ vô t́nh quá, quên cả biển, quên những lối về b́nh yên. Cứ măi miết trên con đường đầy những ước mơ rực rỡ. Có đau thương mới t́m về bến b́nh yên ngự trị, có lụi tàn niềm ước mơ mới hiểu lối quay về là căn nhà hạnh phúc. Có những đêm đánh thức bởi ḍng lệ nghẹn ngào mới hiểu sự dung dị giúp ḷng b́nh thản.

          Bữa cơm đơn giản, em nấu từ rau ngoài vườn, lá chùm gây, mồng tơi leo trên dậu, chẳng có cao sang ǵ mà bữa ăn sao mà ngon lạ. Cảm giác thật lạ với sự sum quầy của bao thế hệ. Nh́n bọn trẻ con cứ lăn tăn, vui đùa trong nhà, rộn ră những tiếng vui. má tủm tỉm cười. Khoảng khắc là những giấc mơ, mấy khi trở về có nhiều niềm hạnh phúc như thế, mấy khắc thời gian được b́nh yên.

          Trăng 18, nhẹ nhàng lướt qua, soi rọi đường làng trở nên lung linh huyền ảo. bạn bảo : “Bây giờ nh́n trăng không c̣n đẹp nữa mày ạ v́ có điện đường, ánh sáng quá rực rỡ, sẽ đến một ngày ánh trăng quê khấp lấp, chỉ c̣n trong hoài niệm”. Nhớ từng lời bạn nói mỗi khi thăm hỏi nhau, bây giờ, ngồi nơi đây, bên chiếc bàn cũ, khung cửa sổ ngày nào, nơi ánh trăng mỗi khi lướt qua đều gieo vào ḷng những giấc mộng huyền ảo.

          Trăng 18 và gió, những ngọn gió thổi từ biển, quê một ngày về chan chứa niềm thương yêu biết bao giờ cạn. Và giấc mơ b́nh an khó t́m kiếm nơi nào khác quê sự tĩnh lặng nên thơ.

          Tôi sẽ viết tiếp câu chuyện ngày về và những giấc mơ c̣n đang dang dở. Ai biết được ngày mai, để hiểu thêm giá trị của sự sống. Hăy sống trọn một ngày với niềm yêu thương để giữ kỹ lối b́nh yên cho một chuyến đi về.

 

Đọc Kỳ 2

 

 

H̉N KHÓI, NGÀY 20 THÁNG 5 NĂM 2011     Viết vào  một đêm trăng rất sáng
L
ê Thị M Châu

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com