Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


H̉N KHÓI
Lê Mỹ Châu
 

 

Thứ 7, lang thang mong góp nhặt những cảm xúc. Trời se sắt lạnh bởi không khí mùa đông đang ngập tràn. Tôi dang hai tay, đón lấy những hạt sương muộn áp vào má lạnh buốt nhưng thích thú. Mùa đông, tràn ngập những nỗi nhớ nhung, bâng khuâng cái giá lạnh của ngày mùa ở quê tôi – Ḥn khói.

 

Phố đông chật kín người. Lâu lâu dù t́nh cờ hay hữu ư bắt gặp một câu nói : “ Có dźa (về) vơ (quê) không?” là như một phản xạ, nhanh chóng ngoái đầu nh́n lại thứ âm thanh đặc sệt quê ḿnh xuất phát từ đâu. Nhanh nhẹn, tiếp cận và làm quen. Từ đó, muôn chuyện trên trời dưới bể bắt đầu phát tán và tin tức quê nhà bỗng dưng nóng hổi như một sự kiện hấp dẫn nhất.

 

Đi xa, mỗi người mỗi công việc. Mỗi cuộc đời mỗi cảnh, nhưng đám bạn tôi không quên hẹn ḥ nhau trong ngày cuối tuần. Dù bận đến mấy cũng cố tạt ngang một chút để chào nhau, dăm câu chuyện phiếm và những kỉ niệm ̣a ạt kéo về. Tranh luận sôi nổi, ai cũng cố gắng nói nhiều về quê như một minh chứng rằng ḍng máu trong họ vẫn dạt dào chảy dẫu ngàn ngày vạn tháng chẳng có về.

 

Đất và người quê tôi đang chợt bừng tỉnh dậy, đang cựa quậy nổ bùng lên với nhịp sống của ngày mới với những dự án, công tŕnh…. Có đứa tính toán một cách cụ thể gách kiếm về quê ở ẩn bởi những đau thương trong t́nh trường, bởi cuộc mưu sinh không thành nơi phố thị… (hơn nữa, nhiều thứ trên đời xảy ra không ai tránh kịp, thất bại từ bất cứ chuyện ǵ ai cũng chọn cho ḿnh một cách b́nh an là lũ lượt kéo nhau về quê). Những ngày hạ, vùi ḿnh vào ḍng nước mát trong ngần của biển Dốc Lếch th́ c̣n ǵ tuyệt bằng và được nghỉ ngơi, hít thở không khí trong lành, giảm stress với căng thẳng của guồng máy công việc. Ngắm trăng, câu cá, lang thang cà phê biển…..

 

Tôi hỏi : “ Bọn mày đi xa, nhớ nhất điều ǵ từ Ḥn khói ?”.

Muôn vạn ư kiến, đủ thứ đặc sản được phơi bày, duy chỉ có một điều mà tôi chú ư chẳng đứa nào nói ra nét đặc trưng của Ḥn Khói : “ Mùa gió Lào bắt đầu thổi”.( Không biết vô t́nh hay cố ư, hay bọn nó cố tránh những điều khắc nghiệt…???). Chẳng ai hẹn ai, cả đám ồ lên khi tôi phán một câu xanh rờn như vậy.

 

Quê tôi là thế, những ngày gió Lào thổi khô khốc đến cạn người. Nhưng dường như chẳng thấm vào đâu, cũng chẳng có ǵ ghê gớm lắm, rồi mọi thứ cũng b́nh thường trôi. Thi thoảng về gặp mùa gió Lào thổi, tôi đâm bực bội và gắt gỏng với ông trời nhưng giờ xa quê mới thấy nhiều tiếc nuối về chốn yên b́nh duy nhất mà không ở đâu có được.

 

Ngược ḍng khắc nghiệt của những trận gió Lào, một ngày mới trên những cánh đồng muối ngập tràn tiếng cười đùa, tiếng gọi nhau í ới, tiếng th́nh thịch của những bước chân, những giọt mồ hôi mặn chát lăn tṛn thấm vào ḷng đất. Cuộc đời bao người dân quê tôi gắn bó với muối mặn, đắng cay nhưng niềm tin của một ngày mới và sự phát triển vượt bậc không nao ḷng bao người dân quê. Một cánh đồng muối trắng xóa, tươm tất, gọn gàng, chiều yên ả, b́nh lặng trong cánh chim chiều thong dong về tổ ấm. Buổi sáng đất trời bừng thức dậy, biển sôi động hẳn lên trong những tiếng tù và gọi báo hiệu tàu đánh cá đă về. Biển b́nh minh trong sớm, tươi sáng và sinh động.

 

Quê tôi, những tháng mùa thu ươm sắc vàng rơm rạ. Những cánh đồng lúa tràn ngập mùi hương sữa của lúa đương th́ con gái. Dịu êm và tươi mát, Những đôi tay trần liếng thoáng đi nhanh, lướt qua, chỉ cần một loáng là cảnh đồng c̣n lại ngổn ngang, trơ trọi mùa khói của những góc rạ. Xa xa, từng đàn bướm khoác lên ḿnh những tà áo trắng trong ngần như những cánh thiên thần đến trường, mong học được những kiến thức, ước mơ xây dựng quê ḿnh tươi đẹp, hoài băo mang trong ḿnh mỗi một ngày lớn thêm.

 

Quê tôi, những ngày băo nổi, thương lắm những con người cơ cực. Ai ơi! Một đời biển mặn gắn chặt bao khó nhọc vào vai. Xơ xác, hoang tàn, bao nhiêu nước mắt đă khóc, bao mảnh đời nghèo tiếp nối. Lặng ḷng trong giây phút bi ai, một tiếng nấc cho vơi, bao nhiêu ngôn từ đủ lời để diễn tả hết bao nỗi nhọc nhằn. Nước nổi lên rồi, cuốn trôi bao ước mong dẫu chỉ là b́nh dị nhất. Cái rét tháng chạp như cắt da chắc thịt, biển thét gầm như muốn đánh tan và chôn vùi tất cả. Sóng gió rồi cũng qua, mùa đến mùa đi thời gian không chờ đợi, mỗi khắc nhớ nhung xin cho tôi gởi, một chút ḷng da diết quê ơi, một chút đắng cay khắc nghiệt của cuộc đời ban cho Ḥn khói quê tôi.

 

Về Ḥn khói, một ngày xuân tươi ấp áp. Đón cái nắng trong rét lạnh, môi run lên lập cập bởi gió bấc. Tôi thèm lắm, hương khói bếp quê nhà. Dù phát triển, hiện đại hóa đến mấy, nét hoang sơ của những ngày giáp tết trong nồi bánh tét cũng làm ấm ḷng người đi xa. Pháo không c̣n nổ vang trời như trong kí ức của những ngày bé xíu, nhưng không khí rộn ràng, tươi vui, nào hoa, lá, cỏ, cây, nào bánh mứt… bày biện khắp mọi nơi trên con phố dài ngay chợ. Bọn trẻ, đứa nào cũng sáng bừng lên trong màu áo mới.

 

Về quê tôi, Ḥn khói, b́nh yên như thuở c̣n nằm nôi dẫu bên đời muôn vạn đổi thay, phát triển.

 

MỜI

 

Nếu một lần bạn ghé bước đến thăm

Xin mời bạn về quê tôi Ḥn Khói

Tắm gội ḿnh trong biển xanh vời vời

Ngắm đoàn tàu đánh cá đang ra khơi

 

Ánh sáng đêm bừng kín một chân trời

Là hi vọng của niềm tin đổi mới

Là ước ao cho những điều mong đợi

Là ngọt ngào hương lúa mới mừng Xuân

 

Nếu một lần, bạn ghé lại dừng chân

Ngắm hoàng hôn trên lầu Hoàng hoang dại

Nh́n phía Nam, Ḥn Hèo màu ánh khói

Gắn chặt đời người bên núi bên sông

 

Ai đi xa, những phút xuyến xao ḷng

T́m b́nh yên trong tim miền kí ức

Bóng dáng quê ḿnh sao không rạo rực

Thổn thức t́m về ươm mộng giấc mơ

 

 

 

Lê Thị M Châu
Ḥn khói !

18h30, ngày 12 tháng 12 năm 2009 

    

         

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com