Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 
 

 

Từ thuở ba đi, tôi thấy ai c̣n cha mẹ đủ đầy sao mà hạnh phúc quá đỗi. Đôi khi, bạn bộc bạch với tôi rằng : “ Nhiều khi ngủ nửa đêm trực giấc, nhớ ba mẹ mà tui khóc một ḿnh”. Những tâm sự của bạn khiến tôi nhói tim gan. Ừ! những người con mồ côi to xác vẫn như đứa bé lên ba dỗi hờn khi thiếu vắng cha mẹ.

Tháng 5, trời Sài G̣n nóng rực, cô Thủy điện thoại báo : “ Con nghe ǵ không? Chú Thọ đă mất rồi”. Trời, tôi không tin vào tai ḿnh, hơn một tuần tôi không gọi điện hỏi thăm và thế đấy, vô thường đă đến, mang chú đi thật xa mất rồi. Thẫn thờ một lúc, tôi mới lấy lại b́nh tĩnh và thưa chuyện với sếp. Sếp không chấp nhận tôi cũng bỏ mọi thứ mà đi về sau khi nói với sếp một câu rằng: “Con người ta chỉ được sinh ra và chết cũng một lần thôi anh, nghĩa t́nh hay không là lúc người ta nằm xuống, em nhà quê khác người thành phố ở chỗ sống đó, nghĩa tử là nghĩa tận mà anh”.

Những ngày ở bệnh viện chợ Rẫy, tôi không quên, vừa mới mổ xong dù rất mệt nhưng khi nghe tôi đến chú vẫn cười. Chưa kịp hỏi thăm về sức khỏe của chú, chú lại hỏi tôi ăn cơm chưa, con mới đi làm về à. Nhớ những ngày ở Quận 8, một buổi sáng tôi đến, ngồi ngay cạnh ḍng sông nh́n những đám lục b́nh trôi đi vô định. Tôi cầm bàn tay chú, những vết chai sần sùi, gương mặt buồn xa xăm. Những câu chuyện vui buồn, thời chú trẻ, lúc chú già. Những người bạn cũ, nhân duyên trùng trùng khi chú nhắc đến một người bạn cũ có cái tên trong gia đ́nh tôi: LÊ THỊ CÁT ở Mỹ.

Tôi đă từng hứa sắp xếp về ghé Nha Trang thăm chú nhưng rồi thất hứa v́ công việc, v́ một vài chuyện cá nhân nên tôi đành lỗi hẹn. Trong cuộc đời của mỗi con người ai đếm được biết bao cuộc gặp gỡ, có cuộc gặp gỡ ví như là duyên phận, có cuộc gặp gỡ chỉ là thoáng chốc rồi trôi qua. Tôi biết chú Thọ, cô San cũng qua một người bạn của chú, qua đại gia đ́nh ninh-hoa.com. Nhưng không phải mối quan hệ nào cũng thành thân hữu, t́nh thâm. Tôi thường hay đùa với cô San, chú Thọ rằng : Con là made in Việt Nam “cùi bắp” v́ thế chỉ có t́nh thân mới gần gũi được. Con khó gần mọi người lắm.

Tự nhiên nh́n chú thấy nhớ ba, có cái ǵ đó tương tương giông giống, phải chăng cái tính trầm tư, lặng lẽ, ít nói, chú chỉ cười nhiều hơn, những nụ cười hiền lành & ấm áp khiến người đối diện an ḷng. Tôi nói chú : “ Chú ráng mạnh khỏe, ăn uống nhiều vào để tết năm nay có họp mặt 10 năm của đại gia đ́nh ninh-hoa.com. Được gặp lại bạn cũ lâu năm, được gặp những người thân hữu…”. Vậy mà, chú đă đành lỗi hẹn….

Xe vừa vào bến, tôi vội vă trở về nhà tắm rửa và gọi cho cô Tuyết Hoa : “ Cô ơi, con vào nhà tang lễ trước dù khá sớm nhưng con muốn tới với cô San, khi nào cô tới cô gọi con nha”. Dù rất mệt & đói sau một đêm không ngủ. Tôi không thể h́nh dung ra ḿnh sẽ như thế nào khi đối diện với cô. Có lẽ sẽ im lặng & không được khóc. Tôi tự dặn ḿnh như thế.

Nhà tang lễ buổi sáng thưa vắng người, chỉ có gia quyến. Khi thấy tôi, cô San nói : “ Chú Thọ nhắn tới tôi hoài, hỏi tôi v́ sao không thấy gọi điện”. Chỉ từng đó lời hiếm hoi rồi tất cả bặt im. Tôi lặng người, cố nén cảm xúc đừng bật ra thành tiếng, chỉ biết ôm cô thật chặt.

Chú đó, một gương mặt hiền lành, thản nhiên, thảnh thơi yên ngủ b́nh an như sau một cuộc rong chơi đầy mệt mỏi. Chú về, về với ḷng đất. Đứng trước quan tài, nh́n khuôn mặt như đang mỉm cười chào tôi đă về, chú như đang cười rất tươi.

Mọi người đến, cô Hương Đài, cô Hoa, chú Thành, cô Thanh Trí….& tôi vào viếng chú. Tôi cố ngăn nước mắt nhưng nó vẫn chảy. Thương những tháng ngày hiếm hoi, ít ỏi ấy chất chứa nhiều kỉ niệm đong đầy trong tôi.

Dẫu biết rằng cuộc đời có hội ngộ rồi cũng sẽ chia ly. Nhưng sao không khỏi bùi ngùi, xót xa. Hôm nay, hội ngộ về đây, thắp một nén hương tiễn biệt chú có tất cả những người học tṛ, nhiều câu chuyện tưởng rằng đă lăng quên theo năm tháng, theo ṿng quay của sự nhọc nhằn trong mưu sinh. Tôi được nghe khá nhiều t́nh cảm ấm áp của bao người học tṛ ngày xưa chú dạy. Họ nhắc về chú với  niềm hănh diện v́ một thời ḿnh từng là học tṛ của chú cũng khiến người nghe vui lây .

"Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế...". Đă có một đêm tôi hát “Điều giản dị”, cầu mong chú đi b́nh an về một thế giới khác. Chú đi b́nh an chú ơi, cuộc đời dù có bôn ba, rộn ràng th́ đến lúc chúng ta cũng phải trở về nơi đất mẹ bao dung.

 

 

 

 

 

 

SÀI G̉N, 23- 5 -2012
LMC

 

 

 

 

 

 

 

 

                                  

 

       


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |               www.ninh-hoa.com