Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


ĐIỀU C̉N LẠI...
Lê Mỹ Châu
 

            1. Cuộc đời có giống như một bản nhạc? Có nhiều cung bậc của âm thanh, lúc trầm bổng, da diết, lúc ủy mị, u buồn và đầy ray rứt. Trong cuộc đời, không ít lần chúng ta đi lạc lối, ngỡ ngàng, thảng thốt, mơ hồ tỉnh mộng và dư âm niềm đau vẫn c̣n vương vấn măi. Và với nàng, điều c̣n lại bây giờ là những nỗi chông chênh. Tôi biết nàng từ thời con gái đến khi xuất giá theo chồng. Và rồi, một buổi chiều giữa phố mưa rơi, người đàn bà ấy bồi hồi kể cho tôi nghe chuyện của nàng, nó như những nốt trầm lặng lẽ đă qua.

 

Tôi thật sự ám ảnh bởi những giọt nước mắt của những người phụ nữ lỡ nhịp trong hôn nhân. Tôi không quy kết đúng sai, bởi thật sự khó mà lột tả hết từng milimet ở cuộc sống của họ. Tôi nói với nàng rằng: hôn nhân giống như là địa ngục trần thế, mà người có những cuộc hôn nhân vỡ dường như vừa trả nợ xong ở trần đời. Tôi không biết suy nghĩ của ḿnh có phải là tiêu cực quá chăng? Nhưng điều để lại trong ḷng họ là trái tim đầy vết thương mà mỗi khi trái gió trở trời họ không buốt giá bằng những lúc có ai đó vô t́nh hỏi rằng : “ Tết nay, mày có về nhà không?”

 

2. Nàng cùng thời với tôi, học chung cấp 1,lên cấp 2, nàng dừng lại lớp 6 và mưu sinh. Nhà nàng không đến nỗi vất vả như tôi ngày đó nhưng đi làm kiếm tiền luôn thôi thúc nàng. Và nàng đi gánh muối khi xếp lại giấc mơ học tṛ. Từ ấy, tôi với nàng dần xa cách.

Tôi không gặp nàng nhiều năm sau đó, từ khi nàng xuất giá. Thi thoảng trở về giữa những ngày giỗ chạp bất ngờ gặp nhau cũng chỉ để chào hỏi và rồi vội vă cho những chuyến đi. Cuộc sống của nàng như thế nào giữa phố biển chẳng mấy ai biết, cái mà người ta đón nhận ồn ào nhất là cuộc hôn nhân vỡ.

 

Làng nhỏ xôn xao, năm bảy kiểu của nhiều người nói từ một cuộc hôn nhân của nàng. Người chê, kẻ trách. Ngày xuất giá, nàng cười rất tươi dù ai ai cũng bảo cuộc hôn nhân sole như một tṛ cười. V́ nàng yêu rất vội, nên mọi thứ lệch lạc điều là những đóa hồng nhung rực rỡ giữa sớm mai, nàng đắm say vội vă chẳng kịp nh́n lại ḿnh.

 

“Đường dài mới biết ngựa hay, ai sống cùng nhau mới biết tháng ngày yêu đương là một sự giả tạo”. Nàng nói, nước mắt lă chă rơi. Phố chiều mưa rất buồn, cái buồn và sự ảm đạm khiến ḷng người thêm se sắt buốt. Duyên nợ và định mệnh như đôi bờ của ḍng sông mà điểm cuối sau những tháng ngày ấm êm là sự đổ vỡ cuộc t́nh. Lối song hành bên nhau hai cuộc đời mà chẳng biết bao giờ gặp lại nhau.

 

Nàng vào phố, xuôi ngược mưu sinh. Đôi khi, nàng muốn quên đi tất cả, mà lúc nh́n những đứa trẻ nhỏ quấn quưt bên cha mẹ chúng, làm tim nàng như ngừng thở. Trái tim của một người mẹ như ai xé, ai cào khi buộc phải rời xa con.

 

3. Đêm, canh ba đổ dồn, nàng vẫn không thể nào chợp mắt. Nhớ con, nỗi nhớ sẽ héo hon và hao ṃn tâm can nàng. Nàng chịu đựng giông băo ấy như một chuyến hành tŕnh vượt non thưở nọ, đi cô đơn, ốm ấp t́nh yêu bé bỏng cô đơn không bàn tay chia sẻ, chăm sóc của đức lang quân. Một ḿnh vùng vẫy giữa đám đông, mặc nàng gào thét, van lơn th́ những trận đ̣n cứ dồn dập giáng xuống khiến người nàng nhũng mềm. Thịt da nàng, nhan sắc nàng đầy sẹo, thơm tho ǵ những bước chân theo sau thưở nọ của kẻ t́nh si, ngọt ngào nào có là gió thổi qua để tưới vào nàng bao mật ngọt, để tắm rửa nàng cho thôi xót xa?

 

4. Ở đâu đó, mỗi ngày tôi vẫn nghe, lắng nghe trái tim của muôn ngàn người phụ nữ khác đang thổn thức. Nhưng rồi những “single mom” vẫn lựa chọn góc yên b́nh và cam chịu bước qua muôn nỗi nhọc nhằn. Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, đắn đót muôn giọt nước mắt chan ḥa nụ cười. Mạnh mẽ đến mấy cũng có lúc cần một bờ vai tựa. Có người hi sinh v́ không muốn con cái bỗng dưng khác biệt, lệch lạc, thiếu vắng cha. Đó là lư do duy nhất và cao cả thay. C̣n nàng, đắng cay đă đủ, tỉnh táo nghĩ suy và lối đi chông chênh ấy mở ra một bước ngoặc để nàng tiếp tục vẫy vùng.

 

Nh́n nàng ngơ ngác, mông lung giữa cơn giật ḿnh, nước mắt rơi sâu thẳm từng tiếng thở dài. Tôi hỏi : “ Tết nay, chừng nào mày về? Tao về 25 tết, tao sẽ mua vé tàu vào ngày 15 tháng 11…”.

 

 Giọng  nàng lấp lửng : “ Về chi, buồn lắm…”.

Tôi phân trần: “ Nhưng ít nhất mày c̣n có gia đ́nh lớn, có cha mẹ và cũng có thể thăm con…”

 

“Tao không  về tết, cuối hè, tao về  dẫn tụi nhỏ đi Đà Lạt, tết con tao cũng không ở cùng mày ạ. Năm ngoái, nó xin vào thăm em rồi ăn tết ở Nha Trang, tao một ḿnh vùi vào men”.

 

Tôi vẫn nhớ ngày cưới của nàng cũng là ngày ông nội nàng mất. Một bên hô hào, la ó, một bên lặng lẽ buồn trầm mặc. Bạn hỏi tôi : “ Chẳng biết đám cưới nàng là hên hay xui”. Tôi lắc đầu : “ Chẳng biết nữa”.

 

5. Đám bạn thưở ấy ai cũng yên bờ gia thất, mà thật sự có muôn vàn nước mắt đă rơi sau những ràng buộc ái êm. Tôi chưa một lần nghe từ những người phụ nữ ấy, kể cho tôi về viên măn hạnh phúc trong hôn nhân. Phải chăng họ quá tham lam, họ tham lam v́ mong muốn một gia đ́nh hạnh phúc, sự sẻ chia của người chồng. T́nh yêu trẻ nhanh chóng kết thành và cũng tan ra như cơn lốc mang đầy mưa mù.

 

6. Họ yêu, kết hôn và chấm hết đơn giản vô cùng. Chẳng có ǵ ràng buộc nhiều, suy nghĩ lâu, đơn giản đến tuổi phải kết hôn để trả hiếu cho cha mẹ, và có lẽ đơn giản rằng chẳng ai muốn vỡ tan. Chuỗi ngày c̣n lại là những tất bật, vội vă, lo toan. Nhưng những nốt nhạc lặng lẽ bên đời vừa dứt âm thanh. Rơi vào thinh lặng và tàn canh là những nỗi buồn rực rỡ vây quanh. Giọt nước mắt cuối cùng c̣n lại, nàng khóc cho duyên t́nh ngang trái một lần, một lần ly biệt, giă từ…. “ Hăy nói yêu thôi, đừng nói yêu măi măi”, v́ vỡ tan ai biết sẽ trở lại bao giờ. Điều c̣n lại, có mấy ai tự hỏi, trẻ con, chúng sẽ như thế nào bỗng dưng một ngày khác lạ, quanh ḿnh thay đổi ngỡ ngàng?

 

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

 Phố…Ngày mưa….tháng 10

 

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com