Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)



Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


CHUYỆN KHÔNG TỰA ĐỀ
Lê Mỹ Châu
 


            Hôm về, tháng 10 quê tôi đón nhận những trận mưa dữ dội. Quán Diễm ngày đông lai rai những khách quen nghe Trịnh. Tôi vẫn thế, không thay đổi nhiều sau những năm tháng bôn ba. Quán Diễm như xưa, chẳng khác mấy. Mới 14h chiều, bầu trời đă sà xuống rất thấp và mang đến những cơn mưa. Bởi thế, những ngày mùa đông, tất cả mọi con đường đều trở nên rét mướt…

 

            Tôi thích những ǵ rất cũ, như đi trên một con đường, bao lối quen. Tôi khó thay đổi và thích nghi. Đôi khi rất nhàm chán, tôi thích ngắm nh́n những gương mặt cũ, một h́nh hài để thấy đâu đó quanh ḿnh giá trị nhân sinh luôn có ư nghĩa. Được sống, được b́nh an là niềm hạnh phúc vô bờ bến cho một kiếp người.

            Hẹn T quán cũ, tôi đến khá sớm, sớm hơn mọi bận. Tôi ghét, rất ghét cái cảm giác đợi chờ một ai đó, bởi đợi chờ trong lúc rỗi rảnh chẳng biết làm ǵ ngoài mong ngóng và ngó nghiêng. T không thân với tôi lắm, chỉ là cô bạn lối xóm cùng đường. Không học chung, chẳng nhiều kỉ niệm. Nhưng T rảnh rang, có thể cà kê với tôi suốt ngày rồi đêm. Đó là ngày T chưa chồng.

            Câu chuyện bằt đầu từ những người bạn cũ, lối xóm, những đứa trạc tuổi đề huề chuyện chồng con, ngày ấy chỉ c̣n tôi với T là thỏa mái nhất, chẳng lo âu, vướng bận. Chắc lẽ vậy nên đi với T là thích hợp nhất, nói với T cũng hay. Có thể nói tất, c̣n P hay D, những người đàn bà bận bịu, nào chồng nào con, nào lo toan vất vả. Họ thường la toán lên : “ Ôi! Khổ, vất vả lắm mày ạ”. Câu trước, câu sau chưa dứt lại th́ thào : “ Ư, chuyện chồng con mày chừng nào, mau chứ, con trai tao 12 tuổi rồi đấy, nó gần cưới vợ rồi?”.

            Mỗi bận trở về, lần nào cũng thế, tôi thích nghe Trịnh và đi đâu đó với T. T không đẹp nhưng mành mai, thời trẻ cũng là hoa khôi của xóm. T không học nhiều, đi làm sớm nên sành đời. Yêu nhanh, yêu thoáng nên khi tôi c̣n cút kít  đi học, cà tàng trên chiếc xe đạp cũ, lang thang qua những con đường trong mù sương mây tạnh của  ngày mùa đông th́ T có chồng. Ngày cưới T cũng đông, cũng vui nhưng vắng tôi.

            Mấy năm sau, tôi đi biệt xứ người, thi thoảng trở về chỉ kịp cười một chút xă giao với T. Theo chồng, T cũng ít về quê. Khi tôi về, T đi và cứ thế triền miên xa cách. Gặp nhau nhiều nhất là những ngày tết, tôi về đoàn tụ gia đ́nh, T viếng thăm nhà rồi vội vă đi nhanh như gió. Kiếp phận đời của bao người đàn bà trong lối nhỏ xóm tôi hắt hui buồn như  chiếc bóng chiều tàn thu khi theo chồng. Và T cũng thế, không ngoại lệ.

            Tôi chẳng biết ǵ nhiều về tin tức của T từ đó, những năm tháng đi xa tôi trở nên mù mịt. Có hôm nghe tin T ở VT, tôi bảo : “ Khi nào mày ghé phố th́ alô cho tao, mày làm ǵ dưới đó”. T không trả lời, nghe đâu loáng thoáng chuyện chồng con trục trặc, T đi kiếm những ngày mưu sinh nơi đất khách, một nách hai con và gập ghềnh những lối chênh vênh không rơ rệt.

            T đến, ốm gầy g̣, má hóp tóp teo. Nghe đâu, T mới vừa hủy đi một mầm sống để khỏi vướng vúi nợ trần cho  một cuộc đời đau buồn nối tiếp. Nụ cười cũng khác và ánh mắt buồn vương theo những sợi mây giăng mắc như tơ trời. “Cà phê đá, đậm, đặc”, T bảo. Tôi cười :   “Mày vẫn thế ah, sao không thay đổi bớt đi cho nhẹ, những món cũ riết không chán ah, tao không thích cà phê bởi sợ nghiền”.

            T cười nhẹ : “ Tao quen rồi, trong cà phê có đắng, có cay, có ngọt bùi như phận người trôi nổi bềnh bồng, như tao của ngày dần đă tắt…”

            Tôi cắt ngang : “ Mày khùng điên quá, có ǵ đâu, khắc sẽ qua. Mọi thứ sẽ ổn nếu ư chí cao và quyết tâm lớn”. T bật khóc, trời thật buồn trên những khắc thời gian đă điểm.

            T bắt đầu câu chuyện, chuyện vợ chồng con cái, chuyện những tháng năm bồng bềnh trôi nổi, chuyện về cái bệnh của T, khi biết ḿnh đang mang mầm bệnh của những ngày xa xứ. T im lặng, không biết bắt đầu từ đâu. Tôi buồn …

            Dạo này, làng xóm kháo nhau về căn bệnh. Người ta truyền miệng về bệnh T mang, chẳng biết thực hư thế nào mà tin th́ cứ lan nhanh như gió băo. Người thông cảm, đồng t́nh, kẻ bũi môi, chê trách. Trong tiếng thở dài của T, tôi nghe sao nặng trũi. Tôi bảo bệnh ấy không thể trị được nhưng nếu người bệnh chỉ cần ăn uống đều độ, siêng tập luyện thể thao và uống thuốc mỗi ngày là căn bệnh sẽ kéo dài tuổi thọ..

            Tôi nghe nói, cũng chỉ nghe thôi chứ biết đâu là thực là hư. Lúc biết dính, T bắt đầu lây truyền, có những cuộc gặp gỡ thoáng chốc xảy ra, những cuộc vui mà T lại một lần nữa bước tới. Giữa nói cười, giữa những lúc say sưa cơn men, T bật khóc, bực bội, tức tối, khóc thương ḿnh dại khờ nông cạn, hay khóc cho uất hận với nỗi niềm rất riêng không một ai biết được.

            T sinh ra trong một gia đ́nh b́nh thường, lớn lên b́nh thường và đôi khi có những ước mơ nho nhỏ. T từng có những tháng năm hẹn ḥ, rồi găy vụn. Tội nghiệp những đứa trẻ cứ măi miết vui đùa trong từng ngày từng tháng. T bảo : “ Tao sợ, ngày tao đi, những chiều trôi u hoài không dứt, những đứa con tao….”. Tôi chỉ biết lặng thinh và ngơ ngác trước mọi nỗi niềm. Dường như niềm đau đă quá lớn lao và to tát, tôi chẳng biết nói ǵ lúc này với T, chỉ biết thinh lặng.

            “ Chồng mày thi thoảng có ghé thăm sấp nhỏ không? Những đứa trẻ hỏi ǵ về ba nó?”. Tôi hỏi, T im lặng một lát rồi trả lời : “ Tụi nó hỏi, mẹ ơi! ba đâu? Sao ba đi làm lâu không về? Con nhớ ba”. Nghe nhói đau cả lồng ngực. Những gă đàn ông như H th́ sạch sẽ ǵ mày, cũng gái gú, bồ bịch lăng nhăng. Riết rồi tao chán, đâm ra bực dọc. Túng thiếu, con người ta hay gắt gỏng và đổ vỡ từ ấy. Con đường mỗi người đi một nẻo, ai cũng có phần riêng, ghé thăm chi”. T trút oan ức đời ḿnh.

            Ngày T làm quán, lúc đầu cũng chối từ đây đẩy. Người đàn bà va chạm những cuộc ái ân đủ kiến thức để biết những gă ấy cần ǵ khi ở quán. Riết rồi bần cùng, con cái nheo nhóc, lăn lóc bữa đói no, ốm đau, bệnh tật sao mà chịu nổi. Đành nhắm mắt đưa chân, thôi cuộc đời buồn chịu vậy. Tiếng tắc lưỡi năo nùng của T làm tôi hoang mang. Khi túng thiếu, con người ta dễ sinh ra quẫn, mức ấy thể nào cũng liều. “ Sao mày không tự bảo vệ, kiến thức tối thiểu đă có rồi?”. Tôi phân bua như chưa chấp nhận sự thật đau ḷng này. T nhếch môi : “ Nghề nghiệp mà, đôi khi đó là tai nạn”. Tôi không thích chất vấn sâu chuyện này, dù ǵ mọi chuyện đă vỡ lỡ, với T bài học quá đắng cho những lỗi lầm. Chẳng trách được T, vốn dĩ là một người đàn bà th́ thường yếu mềm trước lời ong bướm. Ai lường trước hết mọi chuyện khi bước đi một ḿnh trên con đường dài với muôn nỗi chua cay.

            T bây giờ không làm ǵ được nữa, sức kiệt cùng. T cứ đi tới lui quanh quẩn trong nhà, lối xóm nhỏ bao trùm lên cái u buồn da diết v́ mưa, v́ những phận người nghèo nàn như T.  T may mắn vẫn c̣n có người thân, c̣n có một mái ấm lớn để dỗ dành trái tim ḿnh. Ngoài kia, khi mưa dông kéo đến, tan hoang bao cuộc đời, bao phận người cuốn trôi theo ḍng lũ. Chiều mưa, tiếng ếch nhái kêu măi miết, như nỗi niềm, như những khắc khỏi vương mang trong ḷng người.

            Mưa ngớt, nắng lại bừng lên. Những giọt nắng yếu ớt giữa mùa đông lạnh không đủ sưởi ấm ḷng. Nhưng màu nắng cũng đă mang đến bao niềm hi vọng sẽ xua tan cái buốt giá, sẽ chôn vùi niềm thương đau, sẽ ươm mầm những giấc mơ và đánh thức b́nh minh trỗi dậy. Nếu một ngày T không c̣n tồn tại, T sẽ  ra đi th́ bọn trẻ vẫn có một bến bờ b́nh yên ngự trị.

 

            Những ngày mưa tháng 10 da diết quá, tôi thấy buồn triền miên trên những lối về. Một vùng quê b́nh yên và phẳng lặng. Cuộc sống chuyển ḿnh và kéo thêm bao hệ lụy. Xă hội phát triển, những dự án, bao công tŕnh mọc lên. Và dường như, quê không c̣n là quê của những ngày cũ đă qua. Quê bây giờ hiện đại, giá trị nhận thức cao, và mọi thứ đi xa hơn, cao hơn ở những chân trời rộng. Vậy mà, sau những chuyến trở về, tôi vẫn c̣n nghe đâu đó những câu chuyện buồn nghiêng ngă như T.

 

            “Âu cũng là cái số phận gắn vào ḿnh. Cố gắng lên T nhé”.Tôi chỉ biết nhắn T như thế và vội vă bước lên chuyến tàu cuối cùng để trở về phố. Tôi đi nhanh, đi để bước tiếp những cuộc hành tŕnh đang dang dở, trở lại nơi mà người ta vẫn thường bảo nhau là miền đất hứa, ở đó phận người th́ cũng bọt bèo như đám lục b́nh trôi lững lờ trên ḍng sông Dinh.

 

            Tôi viết một câu chuyện buồn, không rơ rệt h́nh hài, nhân vật trong trang viết của tôi là không có thật. Nhưng nỗi niềm sao trũi nặng nơi tôi.       

  

       

 

Lê Thị M Châu

Ngày 16-10-2010 23h41’

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu                 |                           www.ninh-hoa.com