Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Chút Kỷ Niệm Một Thời
Lê Mỹ Châu
 

Viết tặng cô Ngô Thị Dàng, thầy Thông

GVCN A5 TTGDTX Ninh Ḥa niên khóa 1999 – 2002

Kính tặng các thầy cô nhân ngày 20-11

Viết cho tất cả các bạn A5 một thuở

        Những ngày chạm ngơ, con người ta hay lắng ḷng với biết bao kỉ niệm. Mỗi nấc thời gian trôi qua, cảm xúc cứ gắn măi nơi cơi ḷng nhiều hồi ức. Tháng 11, có một ngày đáng nhớ, ngày 20/11, ngày tri ân tấm ḷng của bao người thầy, người cô, những con người lặng thầm trên bục giảng gieo vào hồn ta lắm ước mơ và bao mộng mị trong cuộc đời ḿnh.

 

        Ngày không dài mà kỉ niệm cứ triền miên tuôn trào trong nỗi nhớ. Ngoái đầu nh́n lại con đường ngày xưa đến lớp, có ánh trăng thanh mát dịu, sáng ngời, kỉ niệm một thời buồn vui bất chợt, nghe nhói cơi ḷng một thưở học tṛ ơi. Ngày khai giảng năm học mới rất khác, khác hẳn thời tuổi thơ đi học. Không có ánh nắng vàng mùa thu, chỉ có chút se sắc gió mùa thổi nhẹ, miên man. Trường tôi, ngọt ngào hương hoa sữa, mùi dịu dàng thoang thoảng hương bay vào cửa sổ, bọn con gái suưt xoa, ngơ ngác dẫu qua rồi cái thời mười lăm, mười bảy.

 

        Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi, dịu dàng, nhẹ nhàng lắm. Cô hay nh́n chúng tôi cười và bảo : “ Lớp A5, học tṛ có người bằng cô giáo, những gương mặt mệt mỏi sau một ngày làm việc, chúng ta hăy cố gắng lên nhé”. Lớp tôi, đa phần là công viên chức, những người v́ lư do này hay lư do khác mà chưa đi nốt những tháng ngày trên giảng đường trung học. Tôi hay đùa, bạn học cùng lớp cũng khác, có lúc phải xưng cô, chú với nhau, không thể xưng mày, tao, mi, tớ. Dẫu ở cái tuổi nào, bọn học tṛ cũng thành quỷ sứ, nhí nha, nhính nhảnh khác nào một thời tuổi thơ. Bọn con gái cứ xích lại gần nhau trong giờ lịch sử, chẳng chú tâm ǵ khi thầy Thông giảng bài. Tôi chẳng khoái cái môn ấy, và có đôi lần bị thầy nhắc nhở. Nghịch, có lần trốn học tiết thầy, café với chúng bạn, kết quả bài kiểm tra được con 0 to đùng. Hối hận chẳng kịp, năm 12, v́ hạn chế môn lịch sử, tôi đành ngậm ngùi với kết quả không như ư, buồn thui.

 

         Cô hay dặn ḍ bọn tôi nhiều thứ, với tôi có rất nhiều cách để bước vào đời, ai có điều kiện một đường thẳng hiên ngang đến đích, c̣n tôi, ḷng ṿng những lối quanh co, bước chậm hơn bao người cùng thế hệ, tuy thế tôi cũng ư thức rơ ràng và khi bước vào trường vào lớp, chúng ta nên có ư thức và trách nhiệm hơn với cuộc sống của ḿnh. Những giờ sinh hoạt lớp, cô không bảo ban nhiều nhưng mỗi lời cô nhắn gửi đă in sâu vào tâm trí tôi. Ba năm trung học, lớp tôi chỉ viếng thăm cô một lần vào ngày 20/11 năm đầu tiên. Tôi hay bảo, bọn con trai A5 chết dịch, làm con trai và là cán sự lớp mà phong trào lớp yếu ớt. Họ toàn là những cán bộ đoàn năng nổ tại địa phương mà khi làm cán sự lớp th́ lơ là.

 

        Nhà cô đơn sơ và mộc mạc, thanh đạm lắm. Năm tháng làm ở quê nhà trong môi trường giáo dục, tôi đă hiểu thêm một phần nào đó sự khó nhọc, gian truân của thầy cô, những người đưa đ̣ thầm lặng. Biết bao thế hệ được dạy dỗ, những người đi qua bao người trở về và ngoái đầu nh́n lại. Cuộc sống cứ vội vă và cuốn chúng ta măi miết trên cuộc hành tŕnh, có trở về cũng vội vàng như chạy. Trường tôi, những thầy cô năm cũ chắc giờ c̣n được mấy ai?!. Thi thoảng gọi cho bạn bè ở quê cứ đến ngày 20/11, bạn bè bảo ra trường rồi quên hết, trả tất cả ân nghĩa thầy tṛ, trả sách vở và bao kỉ niệm buồn vui ở lại. Giống như quẳng gánh đi cho nhẹ cơi tang bồng, ai cũng có một cuộc sống riêng với những bộn bề, đó là lư do chính đáng để rồi chính ḿnh thừa nhận cái lỗi vô tâm. Đôi lúc, cũng cảm thấy thẹn với ḷng.

 

        A5! Khi rời trường xa lớp không biết có mấy ai nhớ về chốn cũ, có lần nào bất chợt ghé thăm. Cây hoa sữa vẫn nồng nàn tỏa hương của những ngày mùa đông rét mướt. Cổng trường năm cũ, mỗi độ thu về cũng rộn ràng nhịp bước bao thế hệ học tṛ. Có ai về viếng thăm thầy cô, kể cho cô nghe những câu chuyện thường nhật, thành công hay thất bại, những khi vui khi buồn.

 

        Con đường đến trường trong tôi cũng lắm mơ lắm mộng, cũng không kém hăi hùng. Ngày kết thúc niên học cuối, lưu bút cũng truyền tay nhau, cái cảm giác buồn man mác khi chia xa cũng lưu luyến măi nơi ḷng tôi. Thời nào cũng thế, học tṛ xưa, nay khác ǵ nhau. Ai cũng bé bỏng và nhỏ nhỏi trước cô thầy, dẫu bên đời có những thành công vang dội, có một vị trí vững vàng. Nghe đâu đó bạn bè một thưở, có những cái tên A5 thành công rực rỡ, cuộc sống cũng ấm êm, có những con người vội vàng ĺa bỏ chốn dương trần ở tuổi xuân th́ son sắc. Tôi bỗng nhớ tới anh Mười, bạn học thưở ấy. Cũng ḥ cũng hẹn nhau vào ngày 20/11 sẽ ghé thăm cô và rồi họp mặt A5, ngày chưa kịp đến, anh khuất nẻo xa xôi nơi mây ngàn cát bụi. Cô hay tin, tiếng thở dài nặng trũi, buồn man mác. H́nh dung ra gương mặt anh, những câu nói, nụ cười đôn hậu.

 

        Năm cuối cấp, tôi có ước nguyện thi khối C, tôi bày tỏ với cô và được cô truyền đạt lại với những kiến thức c̣n thiếu. Cô dạy môn Địa Lư, bắt đầu từ cách học, vẽ biểu đồ, những kiến thức nâng cao cùng bài ôn tập. Cô hướng dẫn tôi rất nhiệt t́nh, không học phí, chẳng ngại thời gian. Cuối cùng, tôi phụ ḷng cô, tôi không thể đi theo ước nguyện của ḿnh bởi có nhiều lư do rất riêng. Hay nói cách khách hơn, ư chí trong tôi cạn kiệt, không quyết tâm. Tôi không thể đi con đường ngắn, tôi chọn một ngơ khác rất dài và phù hợp với tôi hơn. Tôi chưa một lần xin cô tha thứ, chưa một lần bày tỏ nỗi niềm cùng cô.

 

        Trên bước đường tôi đi, con đường thênh thang và rộng mở, một chiều buâng khuâng nh́n lại mái trường xưa, thầy cô cũ. Tôi có những buồn, những vui, c̣n cô chỉ lặng lẽ một đời làm người đưa đ̣ thầm lặng…Tôi biết thế nào là niềm hi sinh, biết cười, biết khóc, biết nỗi khó nhọc trên đôi vai gầy guộc đó. Ḍng sông vẫn lặng trôi êm đềm qua ngày tháng, vầng trán cô nếp nhăn ẩn hiện, đôi mắt tỏ mờ theo nấc thời gian. Trang giáo án mỗi năm một dày hơn, những đêm mùa đông mưa gió, một ḿnh cô lặng lẽ trên chiếc xe đạp đến trường để học tṛ khỏi chờ khỏi đợi. Tuổi đă cao nhưng trái tim vẫn mang đầy nhiệt huyết d́u dắt muôn ngàn thế hệ nối tiếp bước đi. Biết bao ước mơ xanh ŕ như thảm cỏ, biết bao niềm khát vọng đă t́m thấy bến bờ, rồi bao ước mơ của những người học tṛ cũ trở thành hiện thực. Chuyến đ̣ nào sang sông có mấy ai ngoái đầu nh́n lại, viếng thăm người đưa đ̣ một thưở luôn ngóng trông khách lữ hành quay về bến cũ thăm người lái đ̣ xưa. Con thuyền kiến thức vẫn đi theo cô qua bao mùa mưa nắng, lặng thầm giữa mùa sang, im ắng nghe tiếng lá thu xào xạc, tiếng trống trường gơ nhịp ngày tựu trường, năm học đến, bao gương mặt mới rồi một ngày không xa sẽ bay trên bầu trời rộng lớn. Có một ánh mắt nh́n rất lặng lẽ, mỉm cười với những thành công của bao thế hệ, ấp ôm những nỗi niềm khi một ngày học tṛ cũ về lại với trở trăn của cuộc đời.

 

        Hơn 10 năm rồi có lẽ, tôi chưa một lần viếng thăm trường, thăm lớp. Thăm lại cô thầy, những người đă từng dạy cho tôi, giúp tôi có thêm kiến thức đủ mạnh mẽ vượt qua ngày tháng gian truân. Ngày hôm nay. 20/11 này, tôi sẽ nói ǵ với cô thầy tôi, ḷng ngập ngừng, chân chừ và ngượng nghịu, tôi muốn nói lời xin lỗi mong cô thầy tha thứ cho chúng tôi, cho những đứa trẻ to xác chưa đủ lớn khôn để nhận ra hết mọi nguồn yêu thương không bờ bến. Chắc trong đời gieo trồng kiến thức của cô, không biết bao lớp học tṛ ra đi có mấy ai giống bọn tôi, học tṛ A5 vô tâm, vô t́nh gieo vào ḷng cô một thoáng buồn vô tận. Nỗi thầm lặng rất riêng không ai có thể nào hiểu được chuyến hành tŕnh đưa người sang sông trên con đ̣ muôn thưở, riêng một ḿnh cô… Không biết bây giờ, cô thế nào, có c̣n bước đi trên chuyến vượt sông kiến thức, hay đă rời bục giảng trở về cuộc sống thường nhật của riêng ḿnh. Gác lại ánh mắt nh́n ấm áp đầy ḷng yêu thương cho bao con người trẻ, cho một thế hệ ngày mai vững tin bước vào cuộc sống.

 

        Tôi gọi cho Vân, nêu ư kiến sẽ họp mặt A5 nhân kỉ niệm 10 năm bè bạn. Tôi nhờ Vân liên lạc bạn bè ở quê. Không biết Xuân này tôi về, ư nguyện ấy có thành hiện thực. Bạn bè cũ một thời có c̣n nhận ra nhau sau bao năm tháng chia tay. Tôi mong ước sao ngày trở lại, có đầy đủ bạn bè, thăm cô giáo cũ với một ḷng tri ân.

 

        Chút kỉ niệm một thời day dứt măi ḷng tôi. Bạn bè thân quen hỡi, bảng đen một chỗ ngồi, thầy cô giáo cũ, có chút ǵ tiếc nuối khôn nguôi.

 

 

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

Ngày 17/11/2010

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com