Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


CHỐN B̀NH AN
Lê Mỹ Châu
 

 

KỲ 2: (Tiếp KỲ 1)

 

        Mái chùa Già Lam cũng hiện hữu sau một thời gian ḷng ṿng kiếm t́m. Mọi thứ vẫn ch́m trong đêm, chỉ có tiếng kinh cầu trong vắt vang ngân. Xe chúng tôi vận hành lúc mặt trời thức giấc, sự tĩnh lặng im ắng khiến sự mệt mỏi gia tăng tột cùng. Cái đầu tôi vẫn nặng như đeo quả búa ngàn cân, tôi nghĩ đến đóng hồ sơ ngổn ngang như núi, chất cao ngất ngưỡng che khuất tôi nơi văn pḥng làm việc.

        Tôi đi cùng xe với Quư Thầy Hoằng Đạt và sư cô Tâm Phương, Như Thành, Thanh Khương, hai chị em Phương Uyên cùng các bạn sinh viên Đại học khác. Bước đầu khởi hành khá buồn tẻ, xe lao nhanh trên những tuyến đường, bỏ lại bụi bặm phố phường, cái oi nồng của nắng, cái ngột ngạt chật chội của bao khối bê tông phủ kín.

        Điểm dừng chân đầu tiên là Ḅ Sữa Long Thành để ăn sáng và uống sữa. Không khí nơi đây rất nhẹ nhàng và b́nh lặng giúp tinh thần tôi sáng khoái hơn nhiều. Đoàn chúng tôi chỉ có 15 phút để chuẩn bị và tiếp tục cuộc hành tŕnh tiến về Vũng Tàu. Nơi tôi vẫn thường nghe kể về chốn tâm linh Vạn Phật Đại Ṭng Lâm hùng vĩ… Tôi chưa được đi nhiều đến những nơi như thế nên rất háo hức được một lần đặt chân cho thỏa niềm ước mong.

        Cái nóng đă bắt đầu vây bủa, những gương mặt mỏi mệt in đậm rơ nét trong h́nh hài nhăn nhó. Phá vỡ một không gian ảm đạm ấy là Quư Thầy Thích Hoằng Đạt. Sự khởi động mang thêm nhiều niềm phấn khích. Xe cứ lao nhanh về phía trước, chúng tôi ḥ reo từng vũ điệu theo tiếng vỗ nhịp đều của tay. Chúng tôi mê say và ngă nghiêng khi Tuệ Uyển ca cất lên từ những thành viên được ươm mầm nơi mái nhà Tuệ Uyển An Lạc Hạnh. Xe chúng tôi vui say hát cười chẳng biết nhóm c̣n lại đi xe to hơn sẽ như thế nào?

        Rồi những ǵ mong đợi cuối cùng cũng đến, Vạn Phật Đại Ṭng Lâm nguy nga hiện ra. Đoàn chúng tôi không ai hẹn ai và ồ lên trong sự ngạc nhiên tột bậc, quá rực rỡ và lộng lẫy, thanh b́nh biết chừng nào. Chúng tôi nhanh chóng xếp thành hàng, đi trong sự hướng dẫn của Quư Thầy Tường Thành cùng Quư Thầy Đức Quang, tăng sinh của Trường Cao Trung Phật học Đại Ṭng Lâm và các nhóm trường gồm các Quư Thầy, Cô : Hoằng Đạt, Quảng Nhân, Tâm Đức, Quảng Minh, Quảng Tịnh, Tâm Phương. Chúng tôi bắt đầu tiến về chánh điện của Vạn Phật Đại Ṭng Lâm dưới cái nắng gắt gỏng cũng không làm chúng tôi mệt mỏi hơn. Mà mọi thứ trở nên dịu mát bởi những cơn gió, bởi sự tĩnh lặng, thanh b́nh đến mê người của chốn này.

        Chúng tôi bỏ lại sau lưng những bộ bề của công việc, học hành và bao lo toan khác. Dù mọi thứ trở nên sôi động trên lối bước vào chánh điện, khi đến bậc thang cuối cùng, chẳng ai bảo ai chúng tôi bỗng dưng thinh lặng, nghiêm trang và nhanh chóng xếp thẳng hàng một, chấp tay búp sen cung kính chấp tay lễ Phật.

        Chúng tôi được Quư Thầy dạy bảo nhiều điều như những bài học vỡ ḷng đầu tiên trong cuộc sống. Dù rất bỡ ngỡ nhưng chúng tôi ḥa hợp rất nhanh, dường như đứng trước sự an lạc của Cha lành, chúng tôi trở nên bé bỏng và đáng yêu đến lạ ḱ.

        Một trong những điều ấn tượng ghi khắc măi trong tâm trí tôi là không gian lẫn kiến trúc nơi này. Mọi lối đi đều có những đóa hoa rực rỡ khoe sắc. Theo lời Quư Thầy Thích Đức Quang, nơi đây có tổng cộng 1.000 chậu hoa tượng trưng có 1.000 vị Phật. Sắc hoa, màu nắng quyện vào nhau khiến không gian trở nên thêm rực rỡ. Chúng tôi tiếp tục cuộc du ngoạn giữa trời nắng gắt gỏng, nhưng 70 gương mặt vẫn rạng rỡ nụ cười khi bước vào cơi an lạc của 48 tượng  Phật Di Đà trang nghiêm.

        Đi dưới bóng mát của hai hàng cây, con đường xanh trong khiến ḷng bao người hồ hởi. Con đường ấy đưa chúng tôi đến Ni Viện Thiện Ḥa và song song một tường rào kiên cố vững chắc là dự án Bệnh Viện Phật Giáo đầu tiên đang khởi công và vận hành xây dựng. Chúng tôi đến Ni Viện Thiện Ḥa lễ Phật và ngồi thiền. Chỉ có một ít phút giây để nghe nhịp đều hơi thở nhưng chúng tôi ư thức được rằng giây phút hạnh phúc hiếm hoi ấy là những khoảng khắc khó lăng quên trong cuộc đời. Chúng tôi tận hưởng mọi thứ một cách trân trọng như nhắc nhở ḿnh yêu quư hơn mọi khắc thời gian qua. Chúng tôi không đến từ một mái nhà, một tôn giáo và tụ hội về đây, đi trên chuyến hành tŕnh này có rất nhiều ư nghĩa. Ư nghĩa của sự t́nh thân và đoàn kết gắn chúng tôi gần gũi nhau hơn, chia sẻ cho nhau những điều đơn giản như cao cả vô ngần.

        Chúng tôi có bữa cơm trưa tại Ni Viện, ăn trong im lặng để thưởng thức hương vị của từng món ăn dưới hướng của Quư Thầy. Được hiểu thêm sức nặng của từng hạt cơm của người nông dân dăi dầu mưa nắng. Mọi thứ được làm nên từ bàn tay tài hoa của Quư Cô tại Ni Viện, sự khéo léo và cần mẫn cho chúng tôi có một bữa cơm tuyệt vời đến thế.

        Ăn trưa xong, chúng tôi có ít phút nghỉ ngơi để tham quan và khắc ghi một vài kỉ niệm. Đoàn chúng tôi tiếp tục cuộc hành tŕnh. Vẫn thế, những con người rất trẻ và sức khỏe dồi dào. Dù đi trên một đoạn đường khá dài và dậy từ rất sớm nhưng mọi thứ không khiến chúng tôi mệt mỏi. Trái lại, sự nồng nhiệt của tuổi trẻ khiến chúng tôi vui say ca hát, có những cười gịn tan, chẳng có phút giây nào ngơi nghỉ trong sự vui đùa. Chúng tôi rồi Ni Viện để đến Viện Chuyên Tu Vạn Hạnh. Chúng tôi bị thuyết phục với cảm giác nhẹ nhàng, an lành khi bước vào nơi đây. Trúc xanh reo trong gió, những thảm cỏ ái êm như vút ve bao bàn chân mỏi mệt giúp tinh thần sáng khoái hơn.

        Chúng tôi tiến vào bảo điện lễ Phật và được Quư Thầy chia sẻ một ít phút giây ngắn ngủi nhưng quư báu vô cùng. Với chất giọng trầm ấm, sự thân thiện gần gũi của Quư Thầy, Thầy Thích Thiện  Thuận dẫn dắt chúng con đi vào giá trị của cuộc sống của từng bài học. V́ đa phần trong chuyến dă ngoại này, các bạn đều là sinh viên c̣n rất trẻ. Qua từng bài học từ Quư Thầy chúng tôi hiểu thêm về câu chuyện t́nh yêu, t́nh bạn. Thầy giúp cho chúng tôi hiểu thêm về ư nghĩa của Đạo Phật : Đạo Phật không phải là một tôn giáo, Đạo Phật là lẽ sống, là con đường của t́nh thương và sự hiểu biết, giúp con người t́m thấy sự an lạc và hạnh phúc khi chuyển hóa được nỗi khổ và niềm đau.

        Những giây phút quư báu ấy rồi cũng trôi qua đi, chúng tôi tạm biệt Thầy, tạm biệt khoảng không gian trong lành và mát dịu được góp nên bởi tre trúc và cỏ xanh. Chúng tôi tiến hành leo núi tiến về tham quan chùa Phật Quang do Thượng Tọa Trụ tŕ Thầy Thích Chân Quang, dù đường có ngoằn ngoèo, quanh co, uốn khúc. Nhưng trái tim vẫn hát lên những hành khúc rộn ră vui tươi. Gió đùa vui cùng chúng tôi, mang đến những ngọt ngào khiến mỏi mệt chẳng c̣n xuất hiện nữa. Khi chạm chân vào ngưỡng cửa của Chùa Phật Quang, cái nắng thêu đốt không c̣n cơ hội tưng bừng cháy. Ḥa quyện vào tiếng suối reo như những vũ nhạc đón chào đoàn chúng tôi cùng những đoàn hành hương khác. Tâm an lạc giữa chốn b́nh an, chúng tôi hồ hởi bước từng bậc thang men theo tiếng reo ḥ của ḍng suối mát mà tiến vào chánh điện lễ Phật. Một ngày thật hạnh phúc ư nghĩa vô ngần khi bặm bụi trần gian luôn vay bủa.

        Rời núi rừng, chúng tôi tiến về biển cả mênh mông. Biển chiều nổi sóng như vẫy chào chúng tôi, reo ḥ cùng chúng tôi. Những tṛ chơi và sinh hoạt tập thể bắt đầu, dưới sự dẫn dắt tài t́nh của Quư Thầy Thích Hoằng Đạt, các bạn sinh viên vui chơi thỏa thích và mang về những tiếng cười rộn ră niềm vui.

        Và rồi, sức trẻ với niềm phấn khích, có nhiều bạn nam thể hiện sự tài t́nh trong những vũ điệu nhảy rất đẹp mắt khiến các bạn nữ  trầm trồ không ngớt. Một ngày mệt nhọc c̣n ǵ vui thích khi cùng đùa vui cùng làn sóng biển. Được sự cho phép của Quư Thầy, các bạn như ong vỡ tổ, như cánh chim tung cánh gặp gió thuận chiều. Chân sáo tung tăng, sự nghịch ngợm đáng yêu ấy là dấu ấn khắc ghi trong chuyến hành tŕnh không thể nào quên trong kí ức của chúng tôi.

        Hoàng hôn đă buông, biển về chiều bỗng dưng trở nên hung hăn. Phải chăng biển cũng chẳng muốn rời xa như trong chúng tôi chất chứa nhiều tiếc nuối. Chúng tôi mỗi con người một cảm xúc, lặng lẽ trở về với những bộn bề và muôn nỗi lo toan.

 

HẾT

P.s : Chúng ta có thể t́m hiểu cuộc hành tŕnh của Tuệ Uyển An Lạc Hạnh qua các địa chỉ sau :

http://tueuyensaigon.blogspot.com/2011/11/cam-tuong-hanh-trinh-tim-hieu-vai-net.html

 

http://vn.360plus.yahoo.com/tueuyen

 

http://www.facebook.com/media/set/?set=

a.190827401003848.49939.100002297688478&type=3

 

 

 

Lê Thị M Châu

12/2011

 

    

         

 

 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com