Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


CHỐN B̀NH AN
Lê Mỹ Châu
 

 

KỲ 1:

Tôi thật sự ám ảnh bởi những con số dẫu biết rằng chính nó đă tạo nên sắc màu cuộc sống. Loay hoay t́m kiếm cho ḿnh cảm xúc khi mọi thứ đang tê buốt như mùa đông xứ lạnh, v́ giá băng tất cả nên tôi muốn ḿnh thoát khỏi trạng thái ấy.

Những con số như điệu nhạc rap, nó tưng bừng nhảy quanh, ngay cả khi trong mơ, tôi  vẫn thấy nó chạy loăng quăn, có lúc rộn ràng, khi quấn chặt như đang xiết tôi nghẹt thở làm vỡ tan giấc mơ nồng nàn. Cái đầu xuất hiện sự căng thẳng như đang muốn bùng nổ, tôi cần phải thoát ra nỗi ám ảnh đó. Cần một chuyến đi xa, cần một nơi yên tĩnh, cần quên ḿnh để nhịp sống hồi sinh.

Quẩn quanh giữa phố muôn trùng nỗi hỗn tạp, một ngày tôi đọc được thông báo trên các trang blog của Tuệ Uyển có chuyến du hư Vũng Tàu. Nhằm mục đích “t́m hiểu những nét văn hóa Phật Giáo: đời sống an lạc, kiến trúc, ẩm thực. Giới thiệu Bệnh viện Phật Giáo đầu tiên tại nước ta, giao lưu, chia sẻ, nâng cao tinh thần tập thể, đoàn kết”.

Tôi như cơn nắng hạ gặp trận mưa đầu mùa tưới mát tâm hồn. Tôi gọi cho sư cô Tâm Phương thông báo về kế hoạch đó và nài nỉ cô đi cùng cho bằng được. V́ tôi chưa từng quen một ai trong các thành viên của Tuệ Uyển tại Sài G̣n và thành phần tham gia chỉ là các bạn sinh viên rất trẻ, đầy năng động và nhiệt huyết.

Thích thú là thế nhưng khi tôi liên lạc với Thanh Khương theo số điện thoại đă thông báo. Thanh Khương cung cấp cho tôi thời gian và nơi tập trung với niềm háo hức : 4h30 sáng, (trời ạ, nhà trọ không cho mở cửa giờ này, chỉ có đi ngủ bụi mà thôi) Tôi nghe Thanh Khương bảo : “ Tụi em đi toàn là những bạn trẻ không hà, chị đi làm rồi cũng khó”. Và cô Tâm Phương từ chối không đi v́ những lư do ABCEF nào đó. Nghe xong cũng chạnh ḷng một chút, buồn xíu đỉnh rồi từ chối không đi. Tâm trạng tôi không c̣n mùa xanh lá và nắng vàng lung linh, tia nắng ấm không xua tan nỗi buồn trầm mặc. Nó giống như những lúc trong tôi không c̣n niềm cảm xúc, chút mộng mị lan tỏa nào để chia sẻ xúc cảm cho www.ninh-hoa.com , nó meo móc và lặng im vào góc lăng quên theo ngày tháng, theo thời gian úa tàn.

Rồi tôi cũng quên và quay cuồng bên từng con số, nếu như Thầy Tường Thanh không gọi cho tôi vào một buổi tối nọ. Cuối cùng cũng nhận lời thầy, tôi đi, khi thuyết phục được sư cô Tâm Phương.

Nhưng tôi rất phân vân v́ quá già so với các bạn trẻ không biết ḿnh có ḥa nhập tốt hay không. Rồi tối phải vào bệnh viện Y Dược thăm đứa cháu đang mổ tại đó. Muôn vàn chuỗi sự kiện mệt mỏi vin vào tôi như một nỗi ám ảnh.

Có khi cả ngày tôi không biết phải làm ǵ, cứ nh́n đống hồ sơ rồi thở dài. Rồi nghĩ  tới chuyến về quê v́ đám tang bà ngoại, cứ mong sao chút b́nh yên quê nhà giúp tôi tịnh tâm trở lại nhưng bà tôi đi, rồi bà Mười, bà Tám cũng ra đi theo sau đó hai ngày như vừa xong một cuộc dạo chơi của trần thế. Thoáng chốc tất cả đă thành tro bụi và xếp vào dĩ văng của sự lăng quên. Dẫu biết rằng ai từng được sinh ra trên cơi đời này, rong chơi đủ một kiếp rồi cũng phải ra đi nhưng tôi cảm giác rằng sự sống mong manh như hơi thở, chẳng ai có thể níu nổi thời gian trôi. Rồi tôi mới vào chưa được bao lâu th́ hay tin một người dượng đă qua đời.

  Tự đáy ḷng tôi hỏi : “ Rồi sẽ đến lượt ai ra đi trong những người thân yêu tôi c̣n lại”. Đôi khi, tôi mê những giấc mơ hăi hùng. Sự nổi loạn trong tôi tăng lên rơ rệt. Tôi muốn từ bỏ tất cả với nỗi chán chường, nhếch nhác trong suy nghĩ, lười vận động, t́m kiếm chút b́nh an trong thời buổi hỗn tạp băo giá như lúc này.

Nài nỉ măi cô chủ mới chấp nhận mở cửa dùm tôi lúc 4h30 sáng. Thế là khỏi phải làm kẻ lang thang một đêm. Bác xe ôm đón tôi đúng giờ. Phố tinh mơ vẫn ồn ào rộn ră, bao con đường đi qua vẫn rực rỡ ánh đèn, đâu đó vẫn c̣n những khoảng lặng ái êm trong chăn ấm của bao người. Chiếc xe lao vun vút trên đường theo sự thúc giục của tôi, bỏ lại phố phường trong đêm tối, bỏ lại con mưa phùn rơi vội hay sương đêm chớm lạnh cũng chẳng làm nản ḷng tôi.

 

Xem KỲ 2

 

P.s : Chúng ta có thể t́m hiểu cuộc hành tŕnh của Tuệ Uyển An Lạc Hạnh qua các địa chỉ sau :

http://tueuyensaigon.blogspot.com/2011/11/cam-tuong-hanh-trinh-tim-hieu-vai-net.html

 

http://vn.360plus.yahoo.com/tueuyen

 

http://www.facebook.com/media/set/?set=

a.190827401003848.49939.100002297688478&type=3

 

 

 

Lê Thị M Châu

11/2011

 

    

         

 

 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com