Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)
 

 

Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 

 


Cho Xanh Màu KỶ NIỆM
Lê MChâu
Viết cho một chuyến trở về quê
 

 Ra đi rồi lại trở về

Mặc câu chung thủy lời thề bỏ quên

Mặc cho kí ức ngày xanh

Trôi vào quên lăng cũng đành thả đi

Chiều buồn giăng biếc chân trời

Em quên lối … một ḿnh tôi đứng chờ

 

     Nghêu ngao đọc những câu thơ vớ vẩn tự bọc phát, Tuấn bảo tôi :

- Tháng 5 quê ḿnh vẫn thế mày nhỉ? Chẳng khác ǵ ngày xưa tụi ḿnh. Vẫn nắng vàng, cát trắng, biển xanh. Vẫn cơn gió thổi dỗ dành tim đau…

Tôi bật cười, đôi khi nh́n lại vẫn thấy mọi thứ “ U như kỹ” ( nói lái là : y như cũ). Vậy mà, mỗi khi trở về ḷng dạ chất chứa những nỗi niềm không thể nào diễn tả được.

 

     Tôi ngắm nh́n mọi thứ như một nỗi khát khao. Khi chân cham bước đến đoạn đường vào làng, tôi mới dám tin rằng ḿnh đă có một chuyến đi thật sự trở về.

     Quê là thế, yên b́nh đến mê người. Bỏ lại không khí bộn bề đầy khói bụi của phố phường,  những lo toan vội vă trong công việc, bỏ lại cái vai gánh nặng trĩu trên người v́ trách nhiệm, tôi chạy thật nhanh ra biển để đón ánh nắng b́nh minh của ngày mới. Biển êm đềm như bản t́nh ca ru hồn người lữ thứ.

 

     Quê ! Cái ánh nắng hoàng hôn buông dài trên triền núi, đỏ âu cả một ṿm trời. Đẹp lạ lùng không ngôn từ nào tả nỗi. Tôi đi dọc con đường làng mới vừa đổ bê tông, nhớ nhung cái cảm giác vùi đôi chân trần vào cát. Nhớ những cơn gió thổi nhẹ trong chiều khi chúng tôi c̣n nhỏ. Khoảng đất rộng ngày xưa hay nô đùa mà chúng tôi vẫn hay gọi nhau í ới trong chiều hè, tụ họp về đây nghịch ngợm giờ cũng tan hoang. Những ngôi nhà mới mọc lên san sát và chiếm hết cả không gian tuổi thơ của ngày chúng tôi c̣n bé. Bọn trẻ bây giờ không có một khoảng đất trống thả diều, u mọi, lăn ḿnh trong cát như thời bọn tôi c̣n trẻ. Khi trăng lên hoặc khi hoàng hôn buông, rọc bây giờ im phăng phắc đến lạnh ḷng, không c̣n tiếng ḥ hét vang trời, không c̣n tiếng ễnh ương kêu sau những cơn mưa rào vội đến, chỉ hiện hữu sừng sững những khối bê tông vô hồn, san sát nhau như mắc cưỡi đong đưa.

 

     Cơn mưa đầu mùa tháng 5 mang đến những kỉ niệm tưởng dần quên lăng theo thời gian. Cà phê tí tách rơi từng giọt, tôi và Tuấn im lặng nghĩ suy về nhiều điều. Tâm trạng trở về thật hỗn tạp và đầy tiếc nuối khi bước đi trên con đường làng và bỗng dưng vô t́nh khát khao những kí ức thời tôi c̣n bé.

 

     Quê! Trong chiều nhẹ nhàng như ru, tiếng xe cộ nhộn nhịp đến đâu cũng không làm vỡ tan nỗi ḷng đang miên man trong tôi. Tuấn bảo : “ 10 năm nữa ra sao mày nhỉ”?. Tôi cười : “ 10 năm nữa tao già mất rồi, thật tiếc nuối”.

 

     Tháng 5 ! Chứa chan bao cảm xúc, nhớ bạn bè một thời cắp sách bên nhau. Nhớ cây phượng già tô màu đỏ thắm ngập tràn sân trường. Nhớ những ngày cuối cấp,  tôi vô t́nh thản nhiên đi qua không một chút xúc cảm. Giờ đây, nh́n lại ngẩn ngơ và đầy tiếc nuối. Nhớ tháng năm, một t́nh yêu mới vừa bắt đầu lại vội vă chia tay.

 

     Cái nắng tháng 5 như ḷng người đang say. Ngất ngây trong làn gió thoảng, gắt gỏng, giận hờn khi gặp người cũ trở về mà chưa kịp chào nhau. Nhớ những ngày ba c̣n sống, tháng năm triền miên trong nụ cười và hạnh phúc. Giờ đây, t́m lại những ước mong ngày nào sao vời vời, xa xôi. Ai vô t́nh lướt qua những kỉ niệm, vội quên đi kí ức cho kỉ niệm xanh màu học tṛ, sẽ có lúc không khỏi chạnh ḷng và tiếc nuối không nguôi. Quê ! Yên b́nh trong màu nắng, say sưa và vươn ḿnh phát triển.

 

     Yêu làm sao những đôi mắt xoe tṛn đầu lo âu hồi hộp khi mùa thi cận kệ. Những toan tính xa xôi và mộng mị, ước ao chợt đến….Sân trường tháng 5 rộn ră tiếng ve ngân và vắng lặng đến mức nghe được tiếng lá vàng rơi trong chiều. Tôi lững thững đi t́m một góc sân kỉ niệm của ngày cắp sách. Mọi thứ vẫn như nguyên và tô đậm rêu phong trên nền sân cũ bởi thời gian và úa mùa trong giông băo.   

 

     Ngày ấy, tôi hân hoan đón tiếng ve ngân mùa hè, chùm phượng đỏ và những cơn mưa bất chợt để rồi năm tháng qua đi mang trong trái tim ḿnh nhiều tiếc nuối. Có mấy ai biết được khi một mai trở về nước mắt lại rơi trong kí ức tháng 5 xanh màu rêu cũ. Rồi tạm biệt quê, tôi trở về với những cuộc mưu sinh, đă có lúc muốn ở lại quê để t́m kiếm cảm giác b́nh yên mà đôi khi chúng ta vô t́nh đánh mất.

 

     Tạm biệt nhé! Tháng năm trôi mặc giấc mơ b́nh dị cũng cuốn theo gió thoảng. Gió cuốn đi trôi vào miền xa thẳm mặc màu cỏ xanh ŕ êm ấm trên bước chân qua. 

 

 

 

Lê Thị M Châu

13h ngày 07/05/2010

 

    

         

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com