Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 


CHÀO THÁNG 9
Lê Mỹ Châu

 

 

Có người bảo tôi nên vứt những ư tưởng cũ mèm bởi cái cũ như vết cứa cào cấu thêm nhiều sẹo. Người lại bảo thôi than khóc mặc giông tố ngoài kia sẽ bao trùm. Lạ thật, họ hiểu ḿnh đến thế này chăng?

 

Tháng 9 về, Sài G̣n đầy mưa trên từng lối nhỏ, lâu rồi không gơ lốc cốc trên bàn phím bởi chữ nghĩa chưa hay nên bị chê hoài, hay nó chạy nhảy theo những con chuồn chuồn để rong chơi cùng bao nàng bươm bướm. Muốn đánh cắp nhiều ư tưởng của một người khi đọc hàng loạt truyện ngắn của họ đă đăng. Hôm bữa, khi ngồi cùng nhau café, cà pháo nói chuyện tào lao, tự mĩm cười với sự vô tư ấy, nhủ thầm lớn rồi mà c̣n nhí nhố. Hai đứa phá cười sảng khoái khi chụm đầu đọc Giấc Mơ của anh chàng lính biển. Thèm copy điệu ngữ ấy, cái trong trẻo, dung dị & hồn nhiên mấy ai mong muốn t́m về?

 

Tháng 9, chú nhắc lại câu chuyện của ba, nhiều kí ức tưởng phôi pha, nhạt nhoà mà nào mất được. T́nh cờ lên mạng đọc bài viết gặp h́nh ảnh cô Đoàn Thị Kỉnh, cô họ ḿnh cười duyên thế. Nhớ ngày cắp sách, nhớ những ngày tháng 9 mưa dầm dề kẽo cà kẽo kịt lon ton đạp xe đi học…Thời ấy, sao mà nhớ tháng 9 ơi….

 

Tháng 9, nhuộm trắng màu áo thư sinh của học tṛ, quần mới, áo mới, chiếc khăn quàng đỏ cũng mới, vở sách mới, bức tường pḥng học mới, thơm tho mùi bảng phấn…Cái rộn ràng của tuổi nhỏ là muôn triệu nỗi âu lo của mẹ cha. Nghe chừng đâu tiếng than thở, mới nhí đầu tuổi học hành nộp cả đóng tiền…Rồi con nhà nghèo sẽ nghỉ học sớm chứ có tiền đâu mà đóng học phí đầu năm…Sao giống tháng 9 của ḿnh ngày đó thế nhỉ….Tháng 9, tôi ghé thăm ngôi trường làng, kỉ niệm kéo nhau ào ạt trở về. Nhớ thởi mảnh quần đầy miếng vá, bữa đói no thời cấp 1, 2. “Thời gian đi qua nhanh hơn người ta tưởng tượng, chẳng mấy chốc ḿnh thành bà lăo mất”. P bảo thế. Tất cả mọi thứ chẳng thay đổi ǵ nhiều, những cây bàng, dăm tán phượng…Khác chăng, bao thầy cô đă ra đi, bao học tṛ lớn lên ngày càng xa tít…

 

Ai ai cũng từng mong bỏ trường bỏ lớp, rời xa chốn “cực h́nh” để đi vào một con đường khác, nhiều lựa chọn, đầy lối rẽ mặc mà thong dong. Rời xa tổ ấm để t́m về bến bờ rộng lớn, xa ṿng tay yêu thương của gia đ́nh mong mỏi góp nhặt những yêu thương từ ai kia lạ hươ hoắc lạ. Người dưng bỗng hoá người thương, rồi người thường lại hoá b́nh thường, có lúc biết chừng nhạt nhoà hơn thế nữa….

 

Tháng 9, mùa thu, có ông trăng tṛn vành vạch, những chú lân, ông địa, tiếng trống, chiếc lồng đèn. Bánh trung thu bé xíu xinh xinh, những ngọn đuốc rực cháy tưng bừng trong tiếng ḥ reo của đám trẻ. Không khí rộn ràng ấy c̣n chăng?

 

          Tháng 9, tự an ủi ḿnh, có kết thúc th́ mới có sự bắt đầu và cứ thế nối tiếp nhau qua những chặng đường phía trước. Nhớ mùi hương hoa sữa nồng nàn, quay quắc nhớ bao tán lá vàng rơi trong chiều vắng. Se sắc mùa ai đan bàn tay ấm, mùi khoai lang nướng nồng nàn, ngun ngút khói bay…

 

          Tháng 9, viết cho một người, người đi xa tít. Ừ! Th́ người đi về lối rộng, lối bàn chân em bỗng dưng chật chội khi bước vào. H́nh như, em đang khoác lên ḿnh nặng trũi tấm chăn không ấm nổi.  

          Tháng 9, nhớ một mùa kí ức đă xa…Bỗng dưng lại muốn hẹn ḥ..với ai. Chào tháng 9 nhé, mùa yêu thương, ấm áp lại trở về.

 

P/s:

 

Gởi chú Thành, bạn con nhắn cảm ơn chú đă viết bài Giấc mơ của chàng lính biển, bạn con khoái chí lắm, tủm tỉm cười hoài.

 

Gởi cô Phương Hiền, cảm ơn bài viết của cô cho con gặp lại cô con Đoàn Thị Kỉnh & bác Lưu Thị Nhiên. Cô Kỉnh con thấy vẫn khoẻ là con mừng lắm, con về mà không lên thăm cô con được. Chắc cô con biết con sẽ bị la. Hihihi…

 

 

 

 

Lê Thị M Châu

9-2013

    

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com