Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu             |                 www.ninh-hoa.com

 Lê Thị M Châu

* Quê Quán :
 Phú Thọ 2 – Ninh Diêm – Ninh Ḥa

* Cựu Học sinh:
Trường Trần Quư Cáp -
Ninh Diêm - Ninh Ḥa

* T́nh trạng hôn nhân :
Độc thân (chưa kết hôn)


Hiện sinh sống và làm việc
tại Sài G̣n, Việt Nam.


 

 

 

 

 


Chuyến đi gặp chị Thuận

 

 

Khi biết tin về chị Thuận, một người khuyết tật không tay không chân bị cướp trên facebook của Tài. Đọc xong bài báo Tuổi trẻ của nhà báo Hà Mi, tôi thấy tim ḿnh đau nhói, các bạn đồng nghiệp cười chê tôi bao đồng. Nhưng thật sự họ chưa hiểu hết cuộc sống của dân quê tôi, mặc họ cười.

 

          Thật may mắn trong friend list của Tài có bạn Sơn Đỗ, một nhà báo khác cũng có bài viết về thân phận của chị Thuận đang đợi xét duyệt đăng bài nên tôi đă xin số điện thoại của chị ấy và gọi ngay lập tức. Tôi bảo : “ Chị Thuận, em cũng là dân Ninh Ḥa nè nhưng em ở dưới biển Dốc Lếch”. Dường như gặp đồng hương rồi mọi thứ không c̣n ǵ là rào cản, chị kể cho tôi nghe : “ Từ ngày hôm qua đến giờ em điếng cả người, họ lừa em lấy 400 tờ vé số tương đương là bốn triệu đồng, giờ em không biết lấy tiền đâu mà trả cho bà chủ. Sáng giờ, người xung quanh cũng ủng hộ cho em được bảy, tám trăm ǵ đó”.

          Tôi hỏi : “ Thôi chị đừng buồn, coi như mà của mất c̣n người, chừng nào chị về quê?”

          Chị Thuận : “ Em không có tiền về quê, rồi không có tiền cho mẹ em nữa”.


Đây là thủ đoạn mà kẻ cướp dùng để lừa chị Thuận

- trích dẫn nguồn từ báo Tuổi Trẻ

          Tôi nhất trí sẽ mua vé cho chị Thuận về quê và cùng Tài kêu gọi mọi người trên facebook ủng hộ cho chị Thuận, dù của ít nhưng ḷng yêu thương tràn đầy. Tấm lá lành đùm tấm lá rách, tấm lá rách đùm tấm te tua. May mắn thay, sự kêu gọi của tôi và Tài cũng có một vài người đồng hương ủng hộ. Đa phần là các bạn ở Ḥn Khói quê tôi, các cô đồng hương Ninh Ḥa đang tại Sài G̣n, cô Nguyên Không, chú Phù Vinh Sơn, Hữu Tài và một người bạn của tôi ở Cali khi hay tin cũng quyên góp. Người bạn ấy không phải là đồng hương nhưng có tâm khi đọc trên facebook của tôi mà vội vă gọi điện về hỏi thăm và chia sẻ, cảm ơn tấm ḷng của bạn đă giúp cho đồng hương quê ḿnh. Dù quyên góp không được nhiều nhưng cũng đủ để cho chị Thuận trang trải được số nợ trước mắt là bốn triệu. Tôi mừng lắm và hồ hởi nói với chị Thuận rằng có người ủng hộ cho chị trả nợ rồi, yên tâm nha chị, vui lên.

 

 

          Chị Huỳnh Thị Thuận quê ở Đại Cát – Ninh Phụng – Ninh Ḥa, mồ côi cha lúc 5 tuổi và đang sống với mẹ già. Theo lời chị nói với tôi là các anh chị em đều nghèo nên không ai đỡ đần ǵ được v́ thế chị phải theo một vài người cùng quê tới Đồng Nai mua bán vé số. Chị nói với tôi rằng : “ Nếu hoàn cảnh nhà em khá hơn th́ em ở nhà chứ vào đây làm ǵ hả chị”. Tôi hiểu điều chị Thuận nói và thật là xót xa. Đọc những ǵ chị chia sẻ với nhà báo Hà Mi mà cảm thấy đắng ḷng. Kẻ cướp đă tráo vé số không trúng thành vé số trúng với thủ đoạn rất dễ nhận ra nhưng v́ không có tay nên không sờ vào tấm vé số ấy mà kiểm chứng được. Đó là cơ hội mà kẻ gian lợi dụng để cưỡm mất 400 tờ vé số với chiêu thức đổi vé trúng lấy vé số do chị không tiền đổi cho hắn.

          Chị là tấm gương đầy nghị lực cho chúng ta noi gương, nghị lực của một con người tàn nhưng không phế. Thế là, tôi quyết định chủ nhật ngày 27/1/2013 hẹn gặp để t́m hiểu một vài vấn đề và trao cho chị số tiền mà mọi người đă ủng hộ. Không ngờ nhà báo Hà Mi được tin và gọi điện cho tôi sau khi họp với ban biên tập về trường hợp của chị Thuận. Họ cần một chuyến đi thực tế về Ninh Ḥa để làm phóng sự và muốn t́m hiểu rơ hơn về cuộc sống của gia đ́nh chị Thuận.

Tôi mừng v́ có sự can thiệp của nhà báo Hà Mi. Không dám chắc được điều ǵ nhưng tôi có quyền hi vọng rằng có sự quan tâm của nhà báo, cuộc sống của chị Thuận sẽ tốt hơn. Nhà báo Hà Mi muốn tôi đi cùng để tiện chăm sóc cho chị Thuận. Không chần chừ, tôi quyết định hủy vé mà trước đó đă mua. Và t́m mọi mối quan hệ quen biết mua giùm vé về Ninh Ḥa cùng chị Thuận và nhà báo Hà Mi với một phóng viên ảnh nữa để về quê vào tối 24 âm lịch chung một chuyến xe trong cuộc hành tŕnh nhân nghĩa mà báo Tuổi Trẻ dành cho chị Thuận.

 

          V́ không có tay, có chân nên mọi sinh hoạt của chị Thuận đều phải có người giúp đỡ. Từ việc ăn uống, giặt giũ, vệ sinh. Đó là nguyên nhân v́ sao tôi t́nh nguyện đi cùng chị và hai nhà báo kia về quê. Đi trên một đoạn đường khá dài chắc chắn chị Thuận rất cần người giúp đỡ. Cuộc sống của chị Thuận ở Đồng Nai cũng khá khó khăn, chi phí sinh hoạt một tháng của chị tốn hết 2,5 triệu đồng gồm tiền giặt giũ quần áo, tiền xe ôm, tiền ăn uống….Chẳng biết chị bán buôn vậy kiếm được bao nhiêu mỗi ngày nhưng chị vẫn tiện tặn gởi về cho mẹ chị dưỡng già. Một con người giàu nghị lực và chí hiếu như thế chắc hẳn trời không phụ tấm ḷng hiếu thảo của chị.

 

          Có lẽ cuộc sống của chị sẽ phẳng lặng và trôi đi qua ngày qua tháng b́nh yên nơi quê nhà. Nhưng chính sự nghèo khó, ư chí nỗ lực vươn lên trong lao động mà chị quyết định xa xứ mưu sinh. Tôi thấm thía cuộc sống xa xứ, xa gia đ́nh, người thân. Có những lúc kiệt quệ trong suy nghĩ, vùng vẫy để t́m một hướng đi rất mệt mỏi…..Có muôn triệu câu hỏi trong đầu tôi bây giờ khó diễn tả nên lời. Cũng nhờ facebook mà các bạn đang hiện tại ở Ninh Ḥa nói với tôi rằng, họ sẽ đồng hành cùng đi tới nhà chị Thuận. Chẳng biết có phải mùa Xuân này là mùa Xuân vui nhất của chị Thuận cùng mẹ và gia đ́nh chị ấy hay không?.

          Dù chị gặp bao tai ương và bất hạnh nhưng mỗi lần nói chuyện điện thoại với chị, chị vẫn vui tươi và hồ hởi, đầy lạc quan. Rằng không có con đường cùng, mọi con đường đều có lối rẽ riêng. Dù buồn, chị vẫn mỗi ngày ngồi tại ngă tư Tân Phong – Đồng Nai để tiếp tục cuộc hành tŕnh mưu sinh cho chính ḿnh. Chị không chỉ bị cướp một lần duy nhất mà đến ba lần. Tôi không hiểu những người tạo nên hành động đó nghĩ ǵ, mà chắc lương tâm của họ đă chết nên họ không c̣n lư trí để nhận định về lương tri. Nguyền rủa thay tội ác nhân khi họ đă bán linh hồn cho quỷ.

 

          Cũng cùng một kiếp con người, nếu không đem đến niềm vui cho người khác th́ đừng nên gieo rắc thêm nỗi buồn. Vẫn biết tôi chỉ là một hạt cát nhỏ trên xa mạc này, vẫn có lắm tham vọng và ưu phiền nhưng mỗi khi bắt gặp nhiều hoàn cảnh khốn khó hơn ḿnh, cứ tự nhủ rằng ḿnh cần phải cố gắng. Nỗ lực gấp bội như những ǵ chị Thuận đă và đang phấn đấu.

 

          Tôi viết câu chuyện về chị trong mong muốn vời vợi xa xôi hơn là ngày mai của chị tốt đẹp với các tấm ḷng hảo tâm của bao người. Để chị có một cuộc sống ổn định cùng mẹ già nơi quê nhà. Điều thứ hai tôi luôn nghĩ tới, tôi viết cho chính ḿnh, tự răng nhủ ḿnh, yêu thương, sẻ chia không bao giờ vơi cạn. Nhưng tiếc thay, tôi chỉ có tấm ḷng bé nhỏ, cánh tay tôi chưa đủ dài để vươn tới những điều xa xôi hơn. Như An Phi có nói phải suy nghĩ làm sao để ngày mai cuộc sống của chị Thuận được tốt. Đó là hành tŕnh dài và cũng là một câu hỏi lớn đang bỏ dỡ trong tôi…….Tôi mong những tấm ḷng từ, hăy chung ḷng, chung sức giúp tâm nguyện của chị Thuận là được sống nơi quê nhà, có một mái nhà che nắng che mưa, được sống gần mẹ để cuộc đời cho trôi bớt muôn nỗi nhọc nhằn…

 

P/s : Cảm ơn tất cả những tấm ḷng đă chia sẻ cho chị Thuận. Ḿnh sẽ đồng hành và viết tiếp câu chuyện về chị Thuận sau khi gặp gỡ, t́m hiểu mọi ngọn ngành. Mong mọi người chung tay góp sức giúp chị Thuận nhé. Sẽ có những câu chuyện tiếp nối về cuộc sống và gia đ́nh của chị Thuận trong các ḱ kế tiếp, mong mọi người đón đọc…

 

 

 

 

 

 

Sài G̣n, đêm ngày 25-1-2013
sau một đêm thức trắng.

Lê Thị M Châu

 

    

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Lê Thị Mỹ Châu               |                 www.ninh-hoa.com