Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Lệ Thị Mộng Điệp            |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Mộng Điệp
Bút hiệu:  Mưa Ngâu

***
Quê Quán: Diên Khánh – Khánh Ḥa
Cựu học sinh trường Trung học Hoàng Hoa Thám (Thị trấn Diên Khánh), tốt nghiệp năm 1982

Hiện sinh sống tại California, Hoa Kỳ.
 

 

 

 

 

  ? ˜ { @.

Chiều nay, tôi thấy caller id phone nhà tôi hiện số area code 717 (Pennsylvania), tôi biết của Ba tôi, tôi cầm ngay phone đưa cho Má tôi.

Sau khi tṛ chuyện với Ba tôi xong, Má tôi, ra chiều tư lự.  Tôi th́ im lặng, không nói ǵ hết. C̣n những đứa em gái khác của tôi th́ ra vẻ xôn xao, bàn tán rôm rả. Thật ra, tôi quá mỏi mệt với cuộc sống rồi, cho nên từ lúc nào, tôi trở nên lặng lẽ.

Chuyện là, cuối tháng 12 này có đám cưới cô em gái út của tôi. Mọi người trong nhà tôi đang bàn tính, có nên mời Ba tôi về dự hay không. Sau khi bàn bạc xong, Má tôi quyết định, cho Bé Út gọi điện thoại mời Ba tôi về. Bé Út c̣n dặn Ba tôi: "…trước khi về, Ba nên gọi điện thoại nói với Má một tiếng...".

Từ khi Ba tôi vượt biên năm 1983 là Ba Má tôi chia tay nhau luôn. Về mặt t́nh cảm thôi, c̣n trên pháp lư, Má tôi vẫn là vợ Ông ấy. Suốt thời gian đó, Ba tôi đă chung sống với một người đàn bà khác. Ngày gặp nhau, năm 1992, đương nhiên là Má tôi sống trong cảnh lệ ḷng lả chả thâu đêm. Chưa tṛn 30 ngày th́ Má tôi cùng 5 người em của tôi (không có tôi), bay về California. Bây giờ, ngồi viết lại những ḍng này cho Má tôi, tôi cũng thấy rơi lệ giùm cho Bà ấy. Một người đàn bà quê mùa, nơi đất khách quê người, lại gặp cảnh tai ương giữa vùng tuyết lạnh (v́ lúc đó là vào tháng 2, tiết trời c̣n lạnh lắm). Đau chứ, càng lúc, mấy chị em gái của tôi, càng thấm thía cho cái đau của Má tôi. Nhưng tôi th́ im lặng, không bao giờ nói ra. V́ bên Ba, bên Má, người nào cũng có công dưỡng dục sanh thành. Nhưng tôi là đứa con gái đầu, có lẽ, tôi chứng kiến nhiều cảnh đau ḷng của Má tôi, cho nên, tôi hiểu cho Má tôi. C̣n Ba tôi, dù ǵ th́ Ông ấy cũng có công đưa cả gia đ́nh qua đến đây. Nhưng bây giờ làm con, tôi chỉ biết im lặng. Và từ sau câu chuyện đó, Ba tôi trở thành người khách lạ của gia đ́nh, cho nên, Bé Út mới nói vậy.

Thấy Má tôi, trầm ngâm nhỏ em kế tôi, cứ theo tra gạn. Th́ ra, Má tôi, vẫn không muốn gặp lại con người gây cho Bà ấy bao nhiêu đau đớn. Em gái tôi khuyên, "nếu Má có chỗ nào chưa hả dạ, Má cứ gọi phân trần với Ba, đừng để bụng...". Sau khi nghe em gái tôi nói, thấy có lư. Vậy là Bà lẻn vô pḥng, ngồi tâm sự với người yêu cũ (mấy chị em tôi vẫn gọi như vậy, mỗi khi thấy Má tôi ôm phone với Ba tôi).

.........Thật ra, chuyện của Ba Má tôi, kể chả bao giờ hết, v́ ai cũng có lư do riêng của họ. Má tôi th́ trách Ba tôi, đem qua đây rồi để mẹ con bơ vơ, thà để ở Việt Nam c̣n hơn. C̣n Ba tôi, nói rằng ông ấy đem vợ con qua đến nơi là làm tṛn trách nhiệm của một người cha, người chồng. Cứ bao nhiêu chuyện đó, mà chị em nhà tôi nghe đến thuộc ḷng.

Giờ tôi chỉ biết im lặng ngẫm nghĩ. Tôi cũng ít liên lạc với Ba tôi, v́ lúc c̣n nhỏ, Ba tôi lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc với con cái. C̣n Má tôi th́ như vậy. Làm con, đôi khi tôi cứ thấy thoáng buồn, dù là lớn rồi, tôi cũng cần có sự chỉ dạy nơi người Ba, nhưng tôi bị thiếu hẳn.

   ? ˜ { @.

 

     Mưa Ngâu
Lê Thị Mộng Điệp

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lệ Thị Mộng Điệp              |                 www.ninh-hoa.com