Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Luận                |                 www.ninh-hoa.com



 Lê Thị Luận
Sinh năm 1952
tại Mỹ Hiệp, Ninh Ḥa

  Quê quán: làng Tiên Du,
 Xă Ninh Phú, Ninh Ḥa
Cựu học sinh các  trường:
 Trung học Đức Linh,
niên khóa: 1965 - 1971




Hiện sinh sống tại:
Sài G̣n, Việt Nam

E-mail:
tranchanhnghia@gmail.com

 

 

 

 

 


Tôi gặp lại Phi Ṛm sau hơn 40 năm. Cũng khuôn mặt ấy, cũng dáng dấp ấy. Nụ cười của Phi cũng như ngày nào, cũng nghĩa t́nh và trọn vẹn yêu thương. Hơn 40 năm không gặp lại, trải qua biết bao dâu bể với những cuộc chia tay, những lần hội ngộ, những đổi thay những thăng trầm - theo tôi nghĩ - có lẽ sẽ biến đổi một con người từ cách nghĩ đến cái nh́n. Nhưng không, với Phi ngay từ khi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất vẫn hồn nhiên như ngày nào. . .

 

Cuộc gặp gỡ của chúng tôi trong những ngày về của Phi thật tuyệt. Chúng tôi có bên nhau những đêm nghe nhạc, những bữa ăn gia đ́nh. Bây giờ th́ mỗi người mỗi khác. Ai cũng có một không gian riêng, một mái ấm riêng ít khi có thời gian để nghĩ về nhau. Vậy mà lần trở về của Phi đă làm tôi sống lại biết bao kỷ niệm của một thời cắp sách.

 

Chúng tôi cùng làm một chuyến hành hương về vùng kỷ niệm. Chúng tôi cũng đă gặp lại thầy cũ bạn xưa. Bồi hồi và xúc cảm lắm. Trong thâm tâm tôi, Phi vẫn là người đáng yêu như ngày nào rất trân trọng t́nh bạn, rất quí những kỷ niệm xa xưa của một thời c̣n đi trên con đường rợp bóng hàng cây, qua cầu Dinh, cầu Bến Gành lắc lẻo với những ước mơ về một ngày mai đầy thi vị. Gặp lại Truyện, Nhân, Thuận của ngày xưa trong khung cảnh hoàn toàn khác. Mỗi người một vẻ, một cung cách nhưng tất cả đều chung một nỗi niềm. Bạn đó bây giờ - ngày xưa thuở c̣n mặc áo trắng e ấp đến trường, tinh nghịch trong giờ chơi, trang nghiêm trong lớp học lần lượt trở về từ tiềm thức trong tôi, trong Phi. Những ly chè, những cái bánh trao nhau, những thèm thuồng những ao ước mà giờ đây chúng ta đă có tất cả nhưng không ai c̣n cái khao khát, nôn nao rộn ră thuở xa xưa. Mỗi người đều có một chút lặng yên để nhớ về một khoảng thời gian đẹp nhất trong đời để chiêm nghiệm cuộc sống hôm nay.

 

Trong lần hội ngộ này, có lần chúng tôi trao đổi với nhau về www.Ninh-hoa.com . Chúng tôi cùng một ư  nghĩ, chính nhờ địa chỉ này đă giúp chúng tôi và các bạn kết lại được mối giây thân ái. Cùng bàn luận về bài vở trên Ninh-hoa.com. chúng tôi thầm cảm phục tất cả các anh chị trên khắp nẻo đường, trong nước ngoài nước ai cũng nặng t́nh quê hương.  Tôi không phải là người viết văn, càng không làm được thơ nhưng trong một buổi sáng mưa gió của Sài G̣n, cố ngồi vắt lại kư ức, nhớ về kỷ niệm để có một cái ǵ đó góp mặt với www.ninh-hoa.com chung bàn tay với những tấm ḷng nhiệt huyết với quê hương Ninh Ḥa.

 

Ninh Ḥa ḿnh có một lịch sử lâu đời. Nhưng quê hương Ninh Ḥa của chúng ta vẫn chưa được nhiều người biết đến mặc dù ít nhất một lần trong đời người của một ai đó đă có lần dừng lại Ngă ba trong, Ngă ba ngoài, Ngă ba Dục Mỹ để mua một xâu nem, uống một ngụm nước dừa xiêm. Website www.Ninh-hoa.com  đă làm được việc đó, đă giới thiệu được Ninh Ḥa với bè bạn năm châu. Dịp này, là người Ninh Ḥa, tôi cũng hưởng được chút thơm lây.

 

Cuộc tṛ chuyện giữa tôi và Phi dường như không có điểm dừng. Chúng tôi cùng một quan điểm về một bài viết của anh Nguyễn Văn Sanh - Người Xứ Vạn - rất thâm thúy. Văn của anh Sanh không kiêu sa mỹ miều. Không đài các sang trọng. Giọng văn của anh Sanh là giọng của Ninh Ḥa, Vạn Ninh, nó mộc mạc hiền ḥa như con người xứ Vạn xứ Ninh. Bài “con chó nghĩa t́nh của anh” đă làm cho chúng tôi thổn thức và ray rứt măi. Viết về một con chó hay một con người ?. Chó và người nhiều khi thường lẫn lộn bởi ít có con vật nào thủy chung hơn con chó. “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Câu ngạn ngữ này ngàn đời vẫn măi là câu nói đáng để chúng ta suy gẫm. Qua bài viết của anh Sanh, tôi chợt nhớ đến mấy câu thơ của anh Trần Hiền Ân :

 

Tôi không hiểu v́ nhà nghèo yêu chó

Nên mẹ tôi cưng chó cũng như người

Hay tại v́ nhà nghèo đói rách tả tơi

Nên người phải xếp ngang hàng với chó ?

 

Bài viết của anh Sanh thật tuyệt. Anh diễn tả rất đúng cái tâm t́nh, cái tư duy, cái trọng nghĩa của người và chó. Trong cuộc sống hôm nay, tôi thầm nghĩ cái nghĩa t́nh của con chó mà anh Sanh đă viết có lẽ khó t́m thấy ở thế giới loài người.

 

 

 

Lê Thị Luận

 

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Luận               |                 www.ninh-hoa.com