trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


VẾT NỨT
-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 4: (tiếp theo KỲ 3)

 

 

Đêm đă xuống từ lâu, nhưng bữa cơm chiều ông Sang vẫn chưa sờ mó đến, ông ngồi bất động trước bàn viết, thẫn thờ nh́n vào cái chụp bóng của ngọn đèn bàn và tờ thư, tờ thư vàng vọt,  mỏng manh như h́nh hài đứa con gái viết bức thư mà ông đang cố công mường tượng. Tiếng quát tháo, la hét, chửi bới của bà Đức- vợ ông, đă im hẳn tự lúc nào, người đàn bà có tính t́nh đi ngược với cái tên, và nếu đem so sánh sắc đẹp với vợ ông ngày cũ, th́ người đầu kẻ cuối. Bà biết ông đă có vợ con, v́ bà cùng xứ với vợ ông, học cùng trường trung học với vợ ông, và ngày mới đến Mỹ, khi những người quen biết cũ gặp lại xứ này, th́ bà đă là người giúp ông đi t́m mua nhũng nhu cầu cần thiết trong cuộc sống mới, ngay cả việc mua những lon sữa “guigo” gửi về cho con ông mới tṛn tuổi ở bên nhà, nhưng không hiểu tại sao ngày đó ông lại vội vă đút đầu vào chiếc tḥng lọng bà giăng sẵn, có phải v́ sự thiếu thốn của người đàn ông xa vợ, và bà th́ có dư thừa bí quyết để thành công(?).

 

          Ông ở với bà chưa tṛn sáu tháng th́ đă có đứa bé đầu tiên ra đời, rồi hai đứa nữa lần lượt chui ra, níu chặt chân ông, và ông đă mù quáng nghe theo lời ton hót của bà đến nỗi quên bẵng ḿnh đă từng có cả vợ lẫn con, đứa con gái mà ngày ông trốn chui trốn nhủi xuống thuyền vượt biển nó chỉ mới tṛn hai tháng tuổi, èo uột khó nuôi, và măi đến hôm nay, những nét chữ nghiêng nghiêng, xiêu vẹo như dáng đứng của những người đàn bà ốm yếu- vợ ông-con ông lại hiện diện truớc mặt khiến ông ray rứt ngậm ngùi.

 

          Cứ mỗi lần đọc thư là tim ông như thắt lại, và ông đă đọc không biết bao nhiêu lần. Bị dằn vặt lương tâm, ăn năn thống hối, hết ngó vào ngọn đèn, ông lại ngó sững lên vách tường, h́nh như có một vết nứt dài dội ngược vào mắt ông, càng lúc vết nứt càng rộng ra, và ông cố đưa hai tay cầm giữ nó lại, ông càng níu, càng muốn lấp kín vết nứt chừng nào nó càng bung mạnh ra, đôi tay ông run lên, trước mắt ông là những ṿng đôm đốm quay cuồng, ông ôm đầu gục xuống bàn, nhưng những chữ viết trong tờ thư đang hiện lên mồn một :

          

                              Nha trang ngày.. tháng..

 

            Kính thưa ông,

 

            Tui là Trang, đáng lư ra tui phải gọi ông bằng tiếng “Ba” như lời của Ông Năm và cô Mùi biểu, ngay cả chú Mẫn trước khi đi cũng đă dặn tui, nhưng sao tui thấy khó quá, khó nhiều so với lần đầu tiên tui đi cuốc đất sỏi để trồng bó hom ḿ. đáng lẽ ra tui cũng không muốn viết thư cho ông làm ǵ, nếu tui không nghĩ tới lời Má tui dặn trước khi bă gần chết: “ Má đă có địa chỉ cuả ba con, con phải viết thư cho ổng, dù ǵ ổng cũng là Ba con!” thiệt t́nh tui không muốn làm Má tui buồn nữa, v́ lúc sống bă đă buồn quá nhiều rồi, nhưng mà tui không hiểu tại sao nguời lớn cứ nói và làm không giống nhau, như cái chỗ tui ở đây, đi đâu cũng thấy mấy hàng chữ: “Độc lập -tự do- hạnh phúc-ấm no” mà tui có thấy ấm no ǵ đâu, c̣n Má tui hay ông Năm với cô Mùi cứ nói “dù sao ổng cũng là ba con”, vậy chớ từ lúc ông đi tới giờ ông có biết là ông có một đứa con khôngnhư cha thằng Tấn ở bên nhà tui đây, ba nó cũng đi Mỹ như ông khi nó c̣n rất nhỏ như tui, vậy mà mấy năm trước nó được lên máy bay qua Mỹ ở với cha nó, đừng nói chi hồi c̣n ở nhà nó có đủ thứ đồ chơi, quần áo, cả kẹo cao su mà nhai nữa kià. Ông Năm nói chắc tại Ba nó lúc trước chỉ là lính Binh nh́ thôi, họ có đời sống cực khổ, nên Ba nó thương mẹ con nó măi, nhưng tui đâu nghĩ vậy, đáng lẽ ba nó ít học giống như tui bây giờ, thằng Tấn nói ba nó ngày xưa v́ nhà nghèo nên không được đi học nhiều nên chỉ đi lính trơn mà thôi, c̣n ba mày có học nhiều nên đi lính làm tới chức trung uư lận. Nghĩ lại mà thương Má tui biết chừng nào, Bă đau nặng mà đâu có nhiều tiền để mua thuốc, ở đây vô nhà thương hổng có tiền đưa cho bác sĩ, họ đâu có chữa bịnh cho ḿnh, mà Má tui th́ bị sốt rét nặng, chớ đi kinh tế mới mà không bịnh sao được, má tui ốm giống như cái cánh con chuồn chuồn, vậy mà cứ rán chờ tin ông, may ra ông gửi d́a cho ít thuốc men uống cho hết bịnh. Thiệt rơ ràng cái địa chỉ chú Mẫn đưa cho Má tui mà, làm sao sai được, bạn chú Mẫn c̣n nói ông ở trong cái nhà thiệt bự, lái cái xe hơi cũng sang giống mấy ông cán bộ lớn bên này, Má tui đă mượn tiền ông Năm để mua tem gửi ba cái thư lận, vậy mà đến khi gần chết Má tui cũng cứ chờ, may ra có thuốc của ông gửi cho để Má tui sống mà đi làm ruộng rau muống nuôi tui, Má tui c̣n van vái trời Phật phù hộ cho ông nữa, Bă tin vào Phật lắm, mà tui nghĩ cũng có tội với Má tui nhiều, có một lần tui thấy bă ôm một cái gói ra đi, tui hỏi bă đi đâu, Má không chịu nói, tui nghĩ bă đi chơi mà dấu tui, suốt mấy ngày tui giận không nói chuyện với bă, tui thấy bă cũng buồn lắm mà hỏi ǵ tui đâu có nói, tới bữa ngày rằm kia tui thấy cô Mùi cũng ôm cái gói rồi qua rủ Má tui đi, tui lén đi theo, đi xa lắm, th́ ra Má tui đi vô chùa, bă bận áo dài lam rồi mới lạy Phật, cái áo dài đó Má tui giữ kỹ không chịu bán như mấy cái khác. Từ đó tui thấy thương Má tui quá chừng, tui hứa là tui không làm bă buồn nữa, vậy mà Má tui cũng bỏ tui mà đi. Lúc này tui cũng có chiên bánh tiêu bán, có thêm chút tiền để mua gạo ăn đủ ngày hai bữa, với lâu lâu chú Mẫn có gửi tiền Mỹ về cho. Tui cũng không muốn viết dài cho ông làm ǵ, v́ cũng tốn giấy lắm, phải viết nháp nữa mà, với lại ông Năm nói con Trang mầy viết chữ như gà bới, lại nói lung tung, rồi câu kéo không ra ǵ hết, có viết nhiều chắc chi thằng cha mầy nó đọc, chắc ông Năm nói cũng đúng, nhưng tui nghĩ nếu lần này tui không viết th́  không biết đến bao giờ chú Mẫn có thể đưa thư tới tay ông, tui phải nói cho ông biết tui là con Trang, con của ông, ông Năm nói tại cha mầy tên Sang, đặt cho mày  tên Trang, nên tất cả bị lật qua một bên hết, như cái phim “quyển vở sang trang” họ chiếu trên truyền h́nh tui coi được ở nhà ông Năm, Ông Năm nói “ba mày có ăn học nhưng thiếu t́nh người, không có thủy chung”, không biết có đúng không.

 

          Cũng tại số Má tui xui nên ông bà ngoại tui chết sớm, rồi bă cũng chết non, chớ tui không dễ ǵ chết đâu, v́ từ nhỏ tới giờ tui khổ quen rồi mà, chỗ tui đang ở  là vùng kinh tế mới Đồng ḅ, toàn là người nghèo khổ không hà, nhưng bây giờ không biết tại sao người giàu lại kéo lên, người ta bắt đầu xây nhiều nhà đẹp lắm, nghe nói mấy người đó ở bên Mỹ về mua, ông Năm nói mấy người nghèo chắc sắp bị đuổi đi nữa, rồi mai mốt tui không biết phải đi đâu, phải chi Má tui đừng đẻ tui ra th́ tui đâu phải khổ như dầy, chắc tui phải khấn vái Má tui nhiều nữa để bă phù hộ cho tui có được cơm ăn ngày hai bữa, đừng bị đuổi nhà và cũng phù hộ cho ông được sống lâu trăm tuổi.

 

                         Chào ông.

                        Tui là Trang con cuả ông.!

 

 

 

HẾT

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com