trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


VẾT NỨT
-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 2: (tiếp theo KỲ 1)

  

            Những giọt nước ấm dội mạnh xuống người làm cho ông Sang cảm thấy dễ chịu đôi chút, đầu bớt nặng và người bớt lảo đảo, ngật ngừ. Làm vệ sinh buổi sáng xong là lúc chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường thong thả buông mười tiếng đều đặn, ông  đi xuống pḥng ăn để t́m chút ǵ lót vào chỗ bao tử đang cồn cào cấu xé. Ngang qua pḥng đứa con gái lớn thấy cánh cửa khép hờ, ông tḥ đầu nh́n vô, con bé không chờ ông ở pḥng ăn như ông nghĩ, mà nó đang nằm dài ở trên giường, tay cầm cái “phone” miệng nói tía lia, hai chân nhịp nhịp và đôi mắt th́ dán chặt vào T.V, nghe tiếng động, nó bịt phôn, quay lại:

           -Good morning! How are you? Daddy.

           -Mệt!

           Trả lời xong, ông Sang quay gót bước đi, con bé cũng chẳng để ư đến thái độ của cha, tỉnh bơ cầm điện thoại nói tiếp, nh́n vào pḥng hai đứa con gái khác, chúng vẫn ngủ say với giấc ngủ thiên thần vô tư lự, muốn vào đánh thức chúng dậy, nhưng nghĩ sao ông lại lùi ra và khép hờ cánh cửa lại. Từng bước chân chậm chạp đi xuống cầu thang, đầu óc ông miên man suy nghĩ đến những chuyện đêm qua, nghĩ đến những người bạn cùng một thời “cầm súng chiến đấu” với buổi họp mặt đông vui, ôi thôi rượu vào lời ra có ngàn câu chuyện kể, và ông nhớ ông Trung, sang Mỹ với diện H.O, người bạn có biệt tài nói chuyện tếu, khiến cả bàn tiệc ai cũng ôm bụng mà cười, nhưng bạn ông đă không để cho ông vui trọn một đêm, trong lúc mọi người kéo nhau ra sàn nhảy, th́ bạn ông đă kéo ông ra bên ngoài và hỏi đến gia cảnh của ông, bạn ông đă nhắc đến Trân, cái tên rất quen thuộc nhưng cũng rất xa vời trong cuộc sống hiện tại của ông. Cũng có đôi lần chợt thức giấc nửa đêm về sáng, những lúc “cơm không lành canh không ngọt”, bị bà vợ sau cằn nhằn, đay nghiến, ông bàng hoàng chạnh nghĩ đến vợ con ông c̣n ở lại nơi quê nhà, ông ray rứt v́ bổn phận làm chồng, làm cha chưa trọn, ông xót xa, tủi hổ v́ sự bội bạc của chính ḿnh, ông ăn năn, hối hận muốn choàng dậy làm ngay chuyện phải làm, nhưng ông đă nhu nhược buông xuôi và quên mau trong chuỗi dài ngày tháng, với bao nhiêu thứ nợ chất chồng, từ nợ đời, nợ nhà, nợ xe, nợ nữ trang quần áo, nợ điện, nợ gas, nợ rờ-đit card, …ngần ấy thứ đă tiêu hao không biết bao nhiêu sức lực của ông, chưa kể đến ngày 8 tiếng dài nơi hăng  tiện (không nói đến chuyện làm “over time”) rồi những giờ đi nhảy đầm cuối tuần, những giờ chạy vờn banh ngoài sân tennis, những giờ tụ họp với bạn bè, những chuyến du lịch xa trên thế giới, ṿng quanh nước Mỹ v .v…Nếu có rảnh ông dành th́ giờ để ngủ bù cho những đêm về sáng bị cấu xé v́ ghen tuông, v́ những nhỏ nhen của người đàn bà, v́ những trận giặc không tên, c̣n khoảng trống nào dành để nhớ những người thân yêu một thời giờ đă xa lắc xa lơ(?). Thản hoặc có nhớ đến, ông lại an ủi chính ḿnh: “Tại hoàn cảnh đất nước mà! biết bao nhiêu người họ cũng giống như ta nhưng họ vẫn thản nhiên vui sống.” Vả lại người vợ ông bây giờ đă nhiều lần tuyên bố rằng: “người xưa của ông” đă lập gia đ́nh với tên cán bộ Cộng sản từ lâu, tin từ gia đ́nh bà cho biết như thế, nên lương tâm ông lại thư thái ngủ yên.

 

 Nhưng tối qua, người bạn rất thân cùng đơn vị ngày trước, lại khơi nhằm dĩ văng ông không muốn nhớ, hay sợ phải nhớ. “Bây giờ vợ con ông đang sống ra sao?” .Làm sao ông biết được v́ ông  không …được quyền liên lạc đă bao nhiêu tháng năm rồi. Bạn ông đă trách cứ ông rất nặng lời: “ Tôi hỏi thử ông cho biết vậy thôi, chứ tôi cũng đă nghe vài người bạn nói qua hoàn cảnh của gia đ́nh ông, của vợ con ông bên nhà. Thật ra th́ tôi không nên xiá vào đời tư của gia đ́nh ông, nhưng dù sao tui với ông cũng là những người bạn cùng sống chết một thời mà! Con gái ông có tội t́nh ǵ mà ông lại bỏ rơi nó? tại sao ông lại vô tâm đến thế, chỉ một món đồ chơi của đứa nhỏ ở đây cũng đủ nuôi sống vợ con ông suốt một tuần, chỉ cần một chai rượu đắt tiền ông uống trong một cuộc vui, con gái ông sẽ đổi được một lô áo quần lành lặn, chỉ cần một bộ quần áo đắt tiền của người đàn bà ở đây, vợ con ông sẽ có được một chỗ ở đàng hoàng ,v́ ai mà ông đă bán rẻ giá trị của NGHĨA –NHÂN,  chỉ có một gia đ́nh  nhỏ ông không chu toàn làm sao có thể ngẩng mặt nh́n đời?  Bạn ông đă nói nhiều và nhiều lắm, và ông đă uống thật nhiều những giọt rượu đắng hay những lời đắng đă khiến ông váng vất lúc này.

 

            Ông Sang ngồi đờ người trước ly cà phê đen. Đĩa trứng tráng và hai lát bánh ḿ nướng ông tự làm lấy, vẫn nằm chơ vơ giữa chiếc bàn vừa dài vừa rộng nên nó thêm lạc lơng, đă mấy lần ông đưa lên miệng muốn nuốt vào cho bao tử đỡ xót, nhưng ông thấy miệng ḿnh đắng chát, chả thiết uống ăn, vợ ông đă đi đâu mất tự lúc nào, nên căn nhà đă rộng càng thêm rộng. Sáng nay ông cũng không c̣n hứng thú để xách vợt ra sân, chắc những người bạn cũng sẽ không chờ…

          -Reng! Reng! Reng!

            Tiếng chuông gọi cửa làm ông Sang ngạc nhiên, từng bước uể oải đi về phía cửa với câu hỏi trong đầu: “Ai đến nhà mà không gọi điện thoại trước, hay là mấy tên bạn ng̣ai sân thấy ḿnh không ra, nên kéo vào?”

            -Ai đó?

            -Xin lỗi, tôi muốn gặp ông Sang !

            Nghe hỏi đúng tên ḿnh, ông mở chốt cửa trong, một người đàn ông trung niên, dáng người dong dỏng cao cúi đầu chào trong khi ông cố đưa mắt ḍ xét…

            -Sang là tôi! Ông t́m tôi có…? Ông bỏ lửng câu nói nh́n người khách chờ đợi.

            -Trung úy không nhận ra tôi sao? người khách hỏi lớn qua khung cửa kính

            -Anh là…

            -Mẫn! Ngô minh Mẫn ở đường Hồng Bàng Nha Trang..

            Ông Sang mở luôn cánh cửa kính ngoài và mời khách vào nhà cùng lúc bộ năo làm việc thật nhanh -Đường Hồng Bàng? Mẫn! Chợt ông vỗ trán cái bốp, miệng nói nhanh:

            -Mẫn! phải cậu Mẫn “tiếng sáo thiên thai” không? vào nhà chơi đi, sao, sang đây từ bao giờ? Sao măi đến nay mới t́m đến tôi? Ông Sang vồn vă hỏi tới tấp, cứ như là “tha hương ngộ cố tri” thân t́nh lắm lắm.

 

          Bước chân qua cánh cửa, căn pḥng khách quá sang trọng làm Mẫn khựng lại, một bộ ghế da màu đen ôm trọn một ṿng quanh ba cái bàn bằng đá nửa trắng nửa đen, nổi bật trên nền thảm màu ngà, một giàn máy hát đủ loại nằm chễm chệ cạnh cái tivi cỡ lớn, môt cái tủ kính chứa quá nhiều những chai dầu thơm đắt tiền, bức chân dung một người đàn bà quá khổ choáng một góc tường, nhiều và nhiều thứ nữa làm bước chân Mẫn ngập ngừng. Hai h́nh ảnh tương phản tức tốc chạy ngược xuôi trong đầu Mẫn, một bằng kư ức, một trực diện. Nhà ông Sang- Nhà Trân- nhà, hay đúng hơn nó chỉ là một cái cḥi tranh vá víu lung tung, mái tôn, nền đất tại một vùng kinh tế mới, phải chi chị Trân có được một trong những món đồ này th́ đâu đến nỗi…!

            Thấy Mẫn cứ đứng tần ngần, ông Sang đưa người khách đến cái bàn lớn giữa nhà:

            -Mẫn cứ ngồi chơi đi! Lâu lắm mới gặp lại được người quen trong xóm cũ làm tôi mừng lắm đó, quên cả mệt..

            -Dạ trung úy chắc khỏe luôn? kể ra t́m nhà trung úy không mấy khó.

            -Cứ gọi tôi là Sang đi, trung úy trung iếc ǵ nữa. Sao kể cho tôi nghe qua đây khi nào, ở tiểu bang nào? có đem theo vợ con ǵ không?...

            -Cũng hơn một năm rồi, đi tù về lại phải ở vùng kinh tế mới mất mấy năm, may mà có diện H.O., tuy là H.O chót, hiện đang ở tiểu bang miền Bắc, hồi đó chật vật quá nên khó tính chuyện vợ con, nhưng khi biết ḿnh được đi Mỹ cũng có nguời kết hộ để đi, bây giờ cũng đâu vào đó.

            -Như vậy cũng tiện, vợ con đôi lúc cũng phiền!

            H́nh như biết ḿnh lỡ lời, ông Sang vội đứng dậy đi về phía tủ lạnh, cầm lại hai lon bia đặt lên bàn, đẩy về phía Mẫn một lon, ông tiếp:

          -Làm một lon cho ấm bụng rồi kể chuyện bên nhà cho tôi nghe với, tôi nhớ hồi đó ở xóm ḿnh cũng vui ghê, nhất là khi tôi mới quen biết “nhà tôi”, tôi đă sợ tiếng sáo của cậu, sợ nhất là những đêm tôi đưa nàng về trễ, lại nghe cậu thổi bài “Tiếng sáo thiên thai”. À mà hồi đó cậu đang c̣n đi học phải không? Khi đám cưới tụi này th́ không thấy cậu, Trân bảo cậu đă vào lính rồi. Ngày tôi đi tù về, không có dịp ra Nha trang, vợ tôi vào Sài g̣n ở với tôi khoảng mấy tháng, rồi tôi vuợt biên, sang được xứ này, thời gian đă không dừng lại chờ ai, nhắm mắt lại, mở mắt ra chỉ c̣n là kỷ niệm…

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com