trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


VANG MĂI BÊN TÔI NHỮNG TIẾNG CƯỜI

-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

  Từ buổi đi Orlando tham dự
 “Đại hội Ninh Ḥa -Dục Mỹ”.

 

Kỳ 2: (Tiếp theo Kỳ 1)

 

Dù thế nào đi nữa, đi trễ là một thiệt tḥi. Chúng tôi vào đến nơi  chỉ kịp nh́n thấy mấy chị ngồi ở bàn tiếp tân và mấy anh chạy lăng xăng đưa khách vào bàn. Ban Tổ chức đă ưu ái dành cho chúng tôi vô bàn ngồi, vị trí quá đẹp. Nh́n chung quanh chẳng thấy mấy người quen, nh́n lên sân khấu thấy một người trông phốp pháp đang đứng nói chuyện. À th́ ra đó là anh trưởng ban tổ chức Nguyễn Văn Thành. Nh́n qua bên kia, thấy quí anh chị trong ban Văn nghệ đă hân hạnh được gặp tại nhà anh Vinh Hồ.

 

Đêm đại hội có khác, quan khách đông và lịch sự quá trời, nên từ MC, diễn viên người nào cũng ăn mặc đẹp cả. Nhất là cô MC Tố Anh, thật rực rỡ, duyên dáng thướt tha trong tà áo dài truyền thống, đứng cạnh  Cung Đàn trong bộ vest lịch sự, đang thao thao bất tuyệt. Và rồi thấy cháu Kim Loan xuất hiện trong một điệu vũ Ấn Độ. Trời ạ. một ḿnh một cơi trên sân kháu, vậy mà lôi kéo được sự chú ư theo dơi của mọi người. Tôi cũng ráng dán mắt vào những động tác của cháu đang biểu diễn, từ hai bàn tay chụm lại đưa lên, hất cái chân, lắc cái đầu sao cho thân ḿnh vẫn thẳng đứng, điêu luyện quá, Cháu đă giới thiệu có …mười bảy năm theo học múa đó mà.  Chứ đâu như chúng tôi khi c̣n trẻ, cũng bày đặt múa vũ khúc …Hận đồ bàn, cũng chụm hai bàn tay hất qua hất lại, cũng lục lạc đeo chân, cũng lắc lư cái đầu mà nghĩ lại …trật lấc, chắc chẳng giống …Chiêm thành tí nào. Người VN mà, làm sao múa cho giống khi không có Thầy hướng dẫn?  Thôi để nghe tiếp Kim Loan đàn T́ bà.

 

 

Ca sĩ có Quỳnh Thi,  Mỹ Thiện, Quốc Phú, Hoàng Tiên và nhiều nữa nhưng xin lỗi đă không nhớ hết ,... và màn Cải lương Ḥn Vọng Phu, một truyền tích bi hùng biểu tượng của Khánh Hoà, được chuẩn bị thật công phu với trang phục lính thú thời xưa, áo tứ thân của ngựi  vợ đợi ngóng tin chồng, người tráng sĩ ra đi đă không hẹn ngày trở lại, được các nghệ sĩ Ngô Trưởng Tiến, người đẹp giai, vui tính, cùng Thu Tuyết và một số anh chị em tŕnh diễn thật tuyệt vời. Có bài cḥi do hai anh Đích và anh Thi tŕnh bày.

 

Không dám nói bị “bắt các bỏ diă”. Nhưng người từ xa đến, lại không tập dợt cũng không có trong chương tŕnh, vậy mà “bị” lôi lên sân khấu ngang xương. Điệu bài cḥi “Trách thân” của Nguyễn Hữu Ninh, người Phú yên viết ra, và Phan Bá Chức để tí âm điệu vào, được chúng tôi hay hát đùa chơi, đêm nay tôi được vinh dự góp mặt trên sân khấu đại hội NH-DM.

 

 

 Một cái áo bà ba đen mượn của anh Đích, một cái bút ch́ vẽ…râu, một cái nón rách, Tôi không là tôi nữa, một người đàn ông nghèo nàn, thất nghiệp bị …vợ bỏ, vậy mà anh MC Cung Đàn lại giới thiệu chị ..LTHN. “Chơi cắc cớ không hà, tui như dzầy mà dám giới thiệu là chị!” Những tiếng cười vang rân trong hội trường vẫn quyện măi bên tôi. Vui mà!

 

 ( Khi chấm dứt chương tŕnh bị …lạc mất cái áo mượn, đi t́m quá trời mà không thấy, làm chủ áo buồn không ít, vừa cảm ơn lại xin lỗi lia chia. Cuối cùng anh cũng cho tôi địa chỉ, để khi về lại nhà, …may cái áo khác gửi trả cho anh. Nhưng trời thương, mấy cô em xếp nhầm, t́m ra, trả cho đương sự. Chủ áo cười! cảm ơn và xin lỗi đă làm phiền!)

 

 

Văn nghệ tiếp nối, anh Thương Anh và Tố Anh và hai ca sĩ trong “tứ ca” sao mà tuyệt thế! nhiều tiết mục thật hay, có cả màn vọng cổ do anh Cung Đàn tŕnh bày. Nghe rồi mà nghe lại vẫn thấy nao nao…

Nhờ “bị” lên sân khấu, mà có người nh́n ra cô bạn nhỏ năm xưa. Có cô bé đến hỏi “có phải cô là cô T không? Có người muốn gặp”. Rất vui khi gặp lại chị Thùy Dương, con Bác Phụng, cháu nhà văn NXH, bạn học ở Vơ Tánh năm nào. Chị vẫn trẻ đẹp, dù đă hơn bốn chục năm qua, giờ mới có cơ hội gặp lại. Và cũng nơi đó, tôi gặp được chị Quí, một trong những người đẹp của TH, ngày xưa tôi chỉ biết đứng xa nh́n trầm trồ khen, bây giờ gặp, chị em nói chuyện rất thân t́nh.

 

Tiếc quá, chị Phan Kiều Oanh đến nơi lại bỏ về, dù chị đă đổ đựng từ Boston xuống dự Đại hội, v́ chị không nh́n thấy người quen nào ở đó, ngay cả anh trưởng ban tổ chức NVT., là người đă liên lạc với chị trước khi đi.


Màn dạ vũ bắt đầu, khi những người tham dự đă lần lượt ra về, chúc mừng cho đêm hội ngộ thành công mỹ măn.

 

Cái mục nhảy ḷ c̣, nhảy dây hay nhảy mương th́ tôi nhuyễn, chứ nhảy đầm th́ xin miễn, v́ mấy chục năm rồi có ôn luyện chi đâu, vậy mà v́ …ham vui, cũng ào ra sàn nhảy để….dẫm chân thiên hạ cho dzui. Cuối cùng th́ tiệc cũng phải tan, và những người ở xa phải đi …lang thang về chỗ trọ.

 

Cảm ơn anh Đỗ Xuân Hùng, đă t́nh nguyện chờ cho tan tiệc, để đưa dùm tôi về chỗ trú cuả anh chị Yến-LMST, v́ gia đ́nh anh là chỗ thân t́nh của  anh chị Tiến từ rất lâu. Chúng tôi lại ngồi ngay trên cầu thang nói chuyện tiếp, nhưng rồi cũng phải nghỉ ngơi để ngày hôm sau tôi sẽ về nhà của anh chị thăm chơi cho biết.

 

 Đường về Palmcoast cũng khá xa, nhưng xe vừa chạy chúng tôi vừa hàn huyên tâm sự, nên xa cũng hoá gần. Hoàng yến và chúng tôi là “đồng môn” ở Nguyễn Huệ Tuy Hoà, chưa một lần quen tên biết mặt trước kia. Nhưng khi vào diễn đàn VNTD, anh LMST thấy có người xuất thân từ NH, thế là anh báo cho Hoàng Yến, và chúng tôi đă trở thành thân quen lúc nào không rơ sau mấy lần tṛ chuyện. HY rất thương quí bạn bè, và anh Tiến rất lịch lăm, tài hoa văn nghệ,  nên cứ hay mời gọi bạn bè xuống ở lại thăm chơi. Tội lệ ǵ không đi? Xin cảm ơn anh Vinh Hồ, cựu Hội Trưởng hội VNTD, nhờ anh …rủ tôi vào hội, mà tôi có thêm được người bạn cùng quê.

 

 Ngôi nhà lư tưởng nh́n ra con kênh đào cho thuyền vào khi nước lớn, những con cá cũng theo vào để …chào đón những chủ nhân ông, nếu hôm nào vui th́ thả vợt xuống vớt lên dăm ba con dăy đành đạch. Nhưng anh chị Tiến nói vớt cá cho …vui, rồi thả xuống lại để cá trôi về biển. Những đời sống chưa tàn trong ngơ hẹp của bụng dạ con người!

 

Lại có những người khách đổ đường xa đến thăm LMST. Chiếc xe Van dừng lại ngay trước sân nhà, chàng Hai Lúa người trần đời thật đă xuất hiện. NXV và  Hai Luá hoạt bát, vui vẻ, bên cạnh anh Nguyên Bông điềm đạm, chừng mực. Có thêm hai người khách đến thăm …đột xuất: nhà văn nữ Xuân Dân và hoạ sĩ Vũ Quang Minh.

 

Cái mục “chớp bóng” ở đâu cũng thịnh hành. Bà con cứ bắt đứng sắp hàng vào để.. chớp! Nhất là khi anh NXV và anh Tiến “trao đổi con tin”. Một con cá sấu Florida từ tay anh Tiến trao đi, và NXV trao lại con “Kangkuru”..không biết nhảy(Kangaroo). Cá nhân chúng tôi xin nói lời cảm ơn đến NXV, nhất là Hồng Loan , “nửa bên kia” của bạn, đă chu đáo đi mua từng món quà nho nhỏ, xinh xinh, có dấu hiệu Kangaroo - nước Úc, để NXV đem sang Mỹ tặng cho bạn bè. Quí hoá vô cùng tấm chân t́nh của hai bạn.

 

Tôi đă nói trước với chị Yến là tôi ..chưa muốn mua nhà để ….retire. V́ nơi chốn đẹp đẽ này dành cho những người vừa có tiền, lại không c̣n lo toan cho cuộc sống. Nhưng chị Yến vẫn bảo chúng tôi leo lên xe để đi dạo quanh vùng. Từ câu lạc bộ với những người Mỹ nghèo ăn mặc ít vải, mà anh chị Tiến-Yến là thành viên, đến khu băi biển dành cho những người giàu thật sự, mua nhà để …nghỉ mát. Chị cứ lái chạy ṿng ṿng để chúng tôi tha hồ nh́n ngắm. Khổ nỗi, nhà th́ nhiều và đẹp thật, nhưng chúng tôi cũng ngại ngùng lắm lắm, v́ ở cạnh bờ biển quá, nhỡ một cơn sóng thần cao ngất trời,  nó lừng lững ḅ vào, th́ ôi thôi, làm sao chạy thoát, chừng đó mất đi những người vui vẻ trong hội VNTD và NH-DM, buồn lắm. Cuối cùng chẳng ai chịu …chọn lấy căn nhà nào cả, dù tôi có đề nghị mua …tặng làm quà, nhất là thiên tài NXV từ bên nước Úc xa xôi! Không chịu th́….đỡ hao!!!! Những tiếng cười vui khiến cho tài xế phải nắm chặt tay lái mới chạy tiếp tục được. Cảm ơn anh chị Hoàng Yến và LMST đă có ḷng đón tiếp chúng tôi.

 

Chưa vơi nỗi nhớ lại sầu chia ly”. Chúng tôi đành bịn rịn chia tay anh chị Yến-Tiến để trở lại Orlando, buổi chiều phải có mặt ở nhà anh Thương Anh, Hội Trưởng hội VNTD, một buổi họp mặt thân t́nh để tất cả ACE trong hội có dịp làm quen với người phương xa đến.

 

Xe Anh Nguyên Bông lại có thêm một người khách. Đi xe mà có người nói chuyện, cười nói, tài xế sẽ đỡ buồn. Nhưng xe chúng tôi có đến sáu người, tha hồ mà nói. Anh VQMinh kể chuyện làm hoạ sĩ, Hai Luá kể chuyện trong ….ḍng tu, chị Xuân Dân kể chuyện t́nh. Chuyện t́nh chị kể thật hấp dẫn, ru NXV lạc vào cơi thiên thai, nên hồn anh đi mà người th́ cứ gật gù ra chiều đang theo dơi, thỉnh thoảng một ḥi c̣i tàu thê thiết vang lên, hay toa xe đang leo lên đèo nên phải cất tiếng than dài từng chặp, và mừng vui khi xe đổ dốc xuống đèo, làm mọi người cười mà cố gắng không cười lớn tiếng.. H́nh như mỗi người trong chúng ta khi ngủ đều phải …ngáy mới ngủ ngon. Chúc mừng.

 

Anh Nguyên Bông đưa chúng tôi ghé vào thăm nhà anh chị. Những chậu cây Bonsai đủ kiểu đủ cành được gia chủ ân cần giới thiệu. Nhà anh rất nhiều bông hoa nơi sân trước, nhưng có một cây hoa thật đơn sơ, nở những bông hoa màu hồng nhạt đập vào mắt tôi, tự dưng tôi  thấy nhớ nhà, nhớ da diết những ngày c̣n nhỏ vào mùa tết. Nơi đó có rất nhiều hoa màu sắc sặc sỡ, đẹp rục rỡ, nhưng những cây hoa Móng tay, nó b́nh dân, không kiêu sa, sắc sảo, nó hiền hoà tươi mát, nó có thể vươn lên ở bất cứ nơi nào, sang hèn không cần biết,  những bông hoa nở ra từ những nách thân cây, nhẹ nhàng mà quyến rũ, như cô gái quê nép ḿnh bên khung cửa, nở nụ cười thật tươi chào đón người quen, làm người thấy ấm ḷng. Tôi thương cây hoa móng tay quá đỗi, và đưa mắt t́m …hột về trồng. May quá chị NB đi hái cho một nắm. Và bây giờ, khi tôi đang viết những ḍng chữ này, chậu hoa Móng tay đă vươn lên mơn mởn, chờ ngày ra hoa. Cảm ơn anh chị NB nhiều lắm..

 

  

H́nh ảnh :  Đỗ Xuân Hùng 

c̣n tiếp....

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com