trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NHÀ TÔI
- Lê THỊ HOÀI NIỆM -

Tranh:
LL Huyền Chiêu

 
  

Kỳ 3:

 

 

             Ngay cả cái đám bạn gái chúng tôi, có đứa cũng có ư ganh thầm, ngỡ rằng chị em chúng tôi là hoa đă có chủ!. Nhưng khổ nỗi “t́nh ngay mà lư gian”, dù thuộc nằm ḷng câu răn của người đi trước “Trai khôn t́m vợ chợ đông, Gái khôn t́m chồng giữa chốn ba quân”. Rơ ràng là chỗ nhà tôi – “Cư xá Sĩ Quan văng lai” tạm - chỗ có không những ba quân mà có khi lên cả chục quân, là chỗ thuận lợi cho đám con gái mới lớn dễ dàng t́m ư trung nhân, nhất là khi các cô nào có quan niệm: “Thà chết cạnh rừng mai hơn là chết trên vai anh... cánh gà!”

 

             Ấy vậy mà bọn chị em tôi tưởng chừng như bị ế! Không phải v́ câu răn đe của ông anh tôi “Đứa nào léng phéng với em gái tao, coi chừng tao!” Và cũng chẳng phải mấy ông anh hờ của bọn tôi thuộc loại thánh thiện, hay theo môn thiền, hoặc thêm dấu sắc trên chữ thiên để thành hoạn quan ǵ cả, mà mấy anh cũng thuộc loại phàm phu tục tử, cũng tham sân si đầy người, có khi t́nh trong như đă mặt ngoài c̣n e. Nhưng khổ nỗi, v́ quá biết về thân thế và sự nghiệp cũng như thói quen, gia cảnh, v.v..., nên bọn tôi bị dị ứng với hương vị t́nh yêu của các anh, nhất là những khi trái nắng trở trời, nắng gay nắng gắt mà phải tiếp nhận mùi t́nh yêu từ bộ đồ trận mấy ngày chưa giặt.

 

              Lại nữa, có mấy ai dại khờ nhắm mắt đưa chân vào vùng... tử địa, khi mà đă biết được lá bài tẩy của đối phương. Này nhé; một anh H, người Bến Tre, leo dừa cứ như là sóc, tróc dừa cũng nhanh chẳng kém ǵ leo, chỉ cần ba nhát dao, xẹt qua, xẹt lại, phạt ngang, là mỏm trái dừa trọc lóc, lộ nguyên cơm dừa trắng trắng mềm mềm, chỉ cần chọc nhẹ mũi dao là có quyền đưa lên miệng... tu nước dừa tươi vừa trong vừa mát. Anh lại có tài nấu bếp, nếu thời đó có ai trao giải “Mr MOM!” chắc anh sẽ là người thắng cuộc. Bởi thế anh rất có tâm hồn đa sầu đa cảm kiểu... LÍNH CHÊ! Nên suốt ngày cứ nghe anh vào ra rên ư ử cài ǵ mà “Tôi vốn nghèo, em cũng nghèo như tôi, hai đứa từ lâu mơ ước một nhà lầu...”, lại có khi thấy anh ngồi sững nh́n vào vách mà than thở, ước ao: “Ước ǵ ḿnh đừng ngăn cách, ước ǵ nhà ḿnh chung vách hai đứa ḿnh ... khoét vách chui qua!” thậm chí có lúc anh c̣n xuống câu xề ai oán, ta thán cảnh “Lương Sơn Bá... đá Anh Đài”. Nghe xong th́ phải vỗ tay, nhưng mà lại ngán, sợ có ngày thành nghệ sĩ cải lương bất đắc dĩ! Nhưng anh là huấn luyện viên rất giỏi! 

 

             Anh Ph., bạn bè anh tặng cho anh danh hiệu “Dân chơi xứ Nẫu!” Nh́n anh rất giống tài tử Trần Quang Thái của phim vơ hiệp Tàu, mỗi lần về Nha Trang, anh hay đem theo một bộ đồ civil gồm quần xẹc, áo hoa (bộ đồ vía), nếu kết để đi phố với anh th́ bắt mắt vô cùng. Nhưng khổ nỗi, nhờ có bộ mă đep trai, nói khéo mà anh đă thành con nợ của rất nhiều người. Má tôi biết, la rầy anh hoài nhưng chứng nào tật nấy. Đă bảo cặp kè đi rước đèn th́ được, chứ về nâng khăn sửa tráp cho anh th́ chắc chẳng có ǵ để nâng để sửa, v́ suốt ngày chỉ nghe anh kể chuyện: “Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời... xập xám, lại thấy tiền nó bay đâu mất, rồi tiếc nuối, rồi chịu đói...!” Bởi thế “tiền lính là tính liền, nhiều khi nghèo như điên", lại thêm “cờ bạc là bác thằng bần” mà lị.

 

             C̣n anh Th., người dân Phan Thiết nên chọn đơn vị về Nha Trang cũng gần. Ai cũng phải công nhận anh có ngón đờn Classic Guitar tuyệt diệu. V́ anh là “đại đội trưởng khóa sinh” nên anh có nhiều cơ hội để trổ tài và luyện ngón đàn nhuần nhuyễn. Những đêm trăng sáng lung linh, gió đưa nhè nhẹ mà ngồi nghe anh ôm đàn vuốt phím bản “Hoài Cảm, Ngọc Lan, Nguyệt Cầm, Mắt Biếc, v.v...”. Những âm thanh réo rắt, du dương, d́u dặt dễ nối liền nỗi ḷng người nghe đến với kẻ chơi đờn. Nhưng khổ nỗi, ngoài sở trường âm nhạc để trở thành thần tượng của những tâm hồn đa sầu đa cảm, th́ giờ c̣n lại chỉ thấy anh: “Tay cầm điếu thuốc ph́ phèo hút. Tay bợ lon bia khề khà tu!” C̣n mọi chuyện khác th́ anh tỉnh bơ, phớt tỉnh như dân Ăng-lê. Nhờ vậy mà anh có nhiều bạn, kể cả ông anh tôi, nhưng con em tôi th́ vẫn cứ hát đùa: “Đời nghệ sĩ lăn lóc xuống mương, ba ngày đêm vớt lên śnh chương, śnh th́ śnh em vẫn cứ thương, thương th́ thương anh vẫn... śnh chương!” C̣n má tôi th́ tuyên bố một câu xanh dzờn: “Mai mốt đứa nào lấy nó có nước... bốc mắm mà ăn!” (Mà thiệt, về sau chị H. làm vợ anh rất khổ v́ máu nghệ sĩ của anh).

 

             Và anh Kh., “...quê hương anh cái mùng mà kêu cái màn, trên đồng xanh, bên ruộng sâu. Anh trồng toàn cây rau muống!” Nhưng khi di cư vào Nam, h́nh như gia đ́nh anh đă định cư gần kho đạn Long B́nh, bởi vậy anh nổ bạo. Anh nổi tiếng huấn luyện giỏi ở môn... vũ khí, viên đạn nào qua tay anh cũng không sợ hư, sợ thúi, anh nổ có khi không cần tiếp tế đạn, nhờ vậy mà cả nhà tôi có dịp cười ḅ lăn ḅ càng. Nổ cho... dzui mà! Nhưng đi cạnh kho thuốc nổ, không khéo có ngày bị trúng miểng.

 

 

Xem Kỳ 4

 

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com