trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NGƯỜI HÀNG XÓM
-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 5: (tiếp Kỳ 4)

 

 

Tôi cầu trời cho hắn làm rớt địa chỉ nhà tôi. Ở tiểu bang khác tới, hắn đâu dễ quen đường biết lối thành phố này, vậy mà hắn lại đến đúng lúc tôi chẳng mong chút nào.

-Ngân biết mà! Hồi đó qua tới đảo là phái đoàn Mỹ nhận tôi liền, v́ tôi có thời gian làm việc cho Mỹ mà. Có mấy thằng Mỹ quen, tôi c̣n giữ địa chỉ của nó nữa đó!

-Ủa, hồi Cộng sản mới vô, ông hô hào “chống Mỹ cứu nước” dữ lắm mà! Tôi không thể nào đổi cách xưng hô với hắn.

Hắn cười đểu cáng:

-Th́ ḿnh cũng phải tùy cơ ứng biến chớ!

-Nếu ai cũng như ông th́ dân miền Nam có lẽ không c̣n ai sống sót đến ngày nay. À! Mà vụ bà Kim Hương, ông dẫn đi hồi đó nay ra sao rồi?

-Rơ là đồ đàn bà khốn nạn! Tôi lo cho nó đủ điều, vậy mà ...

-Sao ông chửi dữ vậy? Bộ bà ta cho ông dze rồi hả?

-Vừa qua đến Mỹ, học nói bập bẹ được năm bảy tiếng Mỹ là nó đă phản bội tôi đi theo thằng khác!

-Kể ra bà ấy coi vậy mà khôn dữ há. Tôi nói móc.

-Thứ đàn bà cà chớn, chứ khôn con mẹ ǵ!

-Rồi bao nhiêu năm nay chắc Ông đă làm ăn khấm khá, có trở lại nghề đờn địch không? Xứ này nghệ sĩ nổi lắm mà. Chắc ông cũng đă có gia đ́nh mới? Đă làm đơn bảo lănh cho mấy đứa nhỏ sang chưa?

-Ối! Chúng nó theo mẹ, đâu coi tôi ra ǵ, để cho chúng nó theo bả luôn đi, bảo lănh làm ǵ? Hiện tôi cũng đang sống chung với một vài bà. Hề hề, vừa là một nghệ sĩ, lại làm thương mại giỏi như tôi, lại có tiếng sinh hoạt chống Cộng hăng say trong cộng đồng, nhiều người biết tiếng, có khối bà muốn vô, nhưng kỳ này tôi quyết chí về Việt Nam kiếm bà trẻ thích hơn!

-Anh nói sao? Chồng tôi khó chịu hỏi giật ngược.

-Có khó ǵ đâu ông! Hề hề, sồn sồn cỡ như tụi ḿnh bây giờ về bển là có gái mười bảy hầu hạ ông ơi!Tôi đă về mấy lần rồi, nhưng bận làm áp phe, nên chỉ đi du hí thôi , chứ chưa có tính chuyện lâu dài được

-Ủa, ông đă về Việt nam nhiều lần rồi hả? Tôi hỏi là hỏi vậy thôi, chứ người như hắn chắc là phải về trước hơn ai hết.

-Dại ǵ không về, “nhà nước” đă mở cửa rồi, ở bển bây giờ ăn chơi bạo lắm, gái ghiếc đầy dẫy, có tiền mua tiên cũng được, huống hồ gái tơ!

Chồng tôi đă bắt đầu nóng mặt:

-Tôi có nghe nhà tôi kể qua về anh, tôi cứ tưởng sau nhiều năm sống ở xứ sở này, học được văn minh của người, và thấm thía thân phận của người tị nạn, anh sẽ có ít nhiều thay đổi, nhưng…

-Ối! ông bà sao c̣n hũ lậu quá, ḿnh sống là phải biết liệu gió phất cờ chớ! Gió chiều nào ḿnh xoay theo chiều đó mới là kẻ thức thời. Ông bà coi, nhiều ông Tướng, ông Tá c̣n về bển ăn chơi hà rầm, huống ǵ tui. Nhưng ông nên về Việt nam một chuyến đi, có quá nhiều cảnh “nhất dạ đế vương”, ăn uống c̣n có người ngồi cạnh…đút cho ăn nữa ḱa, cái ǵ người ta cũng dành sẵn cho Việt kiều hồi hương hết đó ông ơi!

 

Mặt chồng tôi đỏ rần, có lẽ cơn giận dành cho người khách không chờ mà đến đă lên cao đến tột đỉnh:

-Xin lỗi ông Minh! Nể t́nh ông là người hàng xóm ngày trước của vợ tôi, nên năy giờ tôi cố gắng ngồi tiếp chuyện với ông. Nếu ông c̣n một chút liêm sỉ, c̣n một chút tư cách của một người tị nạn Cộng sản, th́ ông không nên tuyên truyền ba cái tṛ hưởng thụ tồi bại đó. Ai lại không có ḷng tưởng nhớ quê hương? muốn về thăm lại một lần, nhất là thăm những thân t́nh, ruột thịt. Nhưng vể để hưởng thụ, để dẫm đạp lên nỗi đau khổ của đồng bào ḿnh, th́ xin lỗi ông, may mà những người như ông trong cộng đồng người tị nạn ở đây không có là bao. Tôi mong rằng lần này là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt ông.

 

Và thật đúng như ư muốn chồng tôi, đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp hắn, tôi vừa nghe tin hắn chết một cách thảm thương trong lần về thăm Việt nam vào dịp tết vừa rồi. Thư Ba tôi viết từ bên nhà sang, có đoạn:…“Thằng Minh con ông Mẫn bị bắn hai phát đạn vào đầu, rồi bị liệng xác sát đường rầy xe lửa, gần Khu Máy Nước. Khi người ta phát giác ra, th́ một phần tay chân bị chó tha mất rồi. Nó mới về lại Nha-Trang đâu được tuần lễ, không biết ai giết nó? nó chết cũng vừa rồi, chỉ tội con vợ cũ của nó và mấy đứa con, lúc nó sống sung sướng ở Mỹ không giúp ǵ cho tụi nhỏ hết, nay chết rồi phải lănh xác về chôn. Ba đứa nhỏ cứ hy vọng có ngày ba nó hồi tâm làm đơn bảo lănh sang Mỹ, nhưng bây giờ thi không c̣n ǵ để hy vọng nữa…”

 

 

HẾT

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com