trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NGƯỜI HÀNG XÓM
-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 3: (tiếp Kỳ 2)

 

 

       Sau cái mục ăn uống no nê là phần giúp vui của ban nhạc. Mở đầu ban nhạc chơi vài bản nhạc Mỹ rộn ră, vui tươi, bà con nghe lấy làm khoái chí lắm. Tiệc vui là phải vui chứ! Bỗng từ phía mi-cờ-rô, dơng dạc lời tuyên bố của hắn:

- Mở đầu chương tŕnh nhạc Việt để giúp vui đêm nay, tôi: ca sĩ Hùng Minh, trưởng ban nhạc Sao Xẹt, sẽ tŕnh bày nhạc phẩm... (Ngưng lại một chút để lấy giọng) kính thưa quí vị: đó là nhạc phẩm “Những Đồi Hoa Sim” của Dzũng Chinh!

- Chết! sao đám cưới mà hát ḥ ǵ kỳ vậy? Nhiều người bắt đầu bàn tán khi nghe tên bản nhạc.

 

       Điệu nhạc trổi lên, bà con bên dưới, ngay cả cô dâu chú rể, hầu như đều ngồi chết trân, có kẻ há mồm, trợn mắt ngó về phía sân khấu (nhà có sân rộng, làm lều có sân khấu đàng hoàng), h́nh như chưa bao giờ có một số đông khán giả ngồi im thin thít để nghe ca sĩ tŕnh diễn đến như vậy, ngoại trừ một vài ca sĩ thượng thặng hát những bài độc đáo.

       Thời gian trôi, bầu không khí bắt đầu xôn xao, lời qua tiếng lại:

- Sao đám cưới mà hát ḥ ǵ cà chớn vậy?           

- Bộ nó... khùng hả ?        

- Hát tiếng Mỹ riết rồi quên hết ư nghĩa trong bài hát tiếngViệt sao?

- Nó tức con Hoa nên trù ẻo không chừng!

       Thôi th́ có muôn ngàn lư do thắc mắc nêu ra, nhưng tiếng nhạc vẫn cứ xập x́nh, và giọng hắn vẫn oang oang :

“Nhưng không chết người trai khói lửa mà chết người gái nhỏ hậu phương...” Rồi hắn cũng phải chấm dứt bản nhạc. Có nhiều tiếng hét từ đám ăn cưới:

- Thôi đi cha nội! Hát ǵ kỳ vậy, không chừng chả c̣n hát “Đồi thông hai mộ” nữa bây giờ.

- Thôi đi! Thôi đi!

 

       Nhưng nhạc lại trổi lên, và không hiểu v́ không nghe được hết lời than phiền của người nghe, hay hắn đă có chủ tâm, nên hắn dơng dạc nói tiếp:

- Dạ cám ơn quí vị, thể theo lời yêu cầu của quí vị, sau đây Hùng Minh xin tŕnh bày nhạc phẩm “THÔI” của nhạc sĩ Y-Vân :“... Thôi em đừng khóc, em đừng khóc đừng khóc nữa, mà làm ǵ, giọt lệ sầu...” Hắn rên rỉ trong khi ban nhạc cứ đập điệu cha-cha-cha rầm rầm nghe điếc cả lỗ tai. Có nhiều bà con tức cười quá, nhịn không được bèn cười hô hố, hích hích...

 

       Thấy hắn hát hết bản nhạc, bà con thở dài nhẹ nhỏm, không ngờ hắn ôm mi-cờ-rô hỏi vọng xuống:

- Bà con c̣n yêu cầu Hùng Minh hát bài ǵ nữa không?

- Không! Không! Không! Có quá nhiều tiếng phát ra cùng một lúc.

- Dạ! Xin đa tạ tấm thạnh t́nh của quí vị, một lần nữa, thể theo lời yêu cầu tha thiết của quí vị, Hùng Minh xin hân hạnh tŕnh bày bản “KHÔNG” của Nguyễn Ánh Chín: “Không! Không! Tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa. Không! Không! Tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa em ơi....'"Thế là bà con bên dưới tha hồ cười, mạnh ai nấy cười, cười hô hố, cười ha hả, cười hích hích, cười ngă nghiêng, cười ngặt nghẽo, cười chảy cả nước mắt, chỉ trừ có gia đ́nh cô dâu chú rể là méo mặt.

 

       Cũng may, đến ngày tan cuộc năm 75, con gái và chàng rể cưng của bà Bảy Quới không hề hấn ǵ, cả nhà bà ấy c̣n đeo được cánh trực thăng của chàng rời khỏi thành phố, rồi sang tận bên Mỹ. Nếu có chuyện ǵ xảy ra, bà già đă... cào nhà tên Minh lâu rồi, bà đă tuyên bố với cả xóm từ sau bữa đám cưới lận. Ở trong xóm tôi ai mà không biết bà Bảy dữ như sư tử cái, bà chửi rủa được xếp hàng thượng thừa, mà mỗi khi bà sắp sửa xung trận, đối phương vẫn thường nghe câu mào đầu: “Bữa nay tao mà không...ăn chay, tao sẽ đào mồ, cuốc mả ba đời, chín kiếp thằng cha con gái mẹ bay ra...” nghe hăi lắm.

 

       Đầu năm 73, tên Minh đem ban nhạc ra làm ăn ngoài Đà Nẵng, và một thời gian ngắn đă thấy người nhà hắn đem trầu cau đi hỏi vợ cho hắn. Vợ hắn là cô giáo Tường Vi, giáo sư ban lư hóa trung hoc đệ nhất cấp. Nghe đâu tiệc cưới làm lớn lắm, có lộng che, kiệu rước cô dâu từ nhà gái về đến khách sạn hắn thuê. C̣n mẹ của cô dâu th́ vui mừng hớn hở, khoe khoang cùng khắp bà con, làng nước chung quanh rằng th́ là : “Con rể bà là con nhà giàu, lại có nghề nghiệp hái ra tiền, và nhất là khỏi bị đi lính!” Sau đó ít lâu, hắn đem vợ con về lại xóm tôi, và mua lại căn nhà ông Năm Th́n cũng gần nhà hắn. Với chiếc La- Da-lat, hắn lái chạy ào ào, cũng là lúc bà con bắt đầu lo lắng, hốt hoảng v́ có tin bọn giặc Cộng bắt đầu tấn công ở nhiều nơi...

 

       Rồi việc ǵ đến cũng đă đến, không hiểu v́ lư do ǵ, với phương tiện xe cộ sẵn có mà hắn lại không chịu chạy, mặc dù nguyên gia đ́nh ông Mẫn đă di cư từ nửa tháng trước và ngày thành phố Nha-Trang bị bỏ ngơ, là ngày hắn bắt đầu lập công với “Chính Phủ Cách Mạng”. Hắn đem xe hơi có cắm cờ nửa xanh, nửa đỏ (cờ của bọn Giải Phóng Miền Nam), chạy tít ra tận đèo Rù-Ŕ để đón “đoàn quân chiến thắng” (theo hắn). Hắn hô hào, rồi hăm doạ, bắt dân xóm tôi phải đi cùng với hắn để đón tiếp “cách mạng”, v́ đă “giải phóng” cho mọi người khỏi làm nô lệ cho Mỹ Ngụy (cha hắn làm nô lệ đi đổ rác Mỹ và hắn phải phục vụ cho Mỹ hàng đêm). Hắn “hồ hởi, phấn khởi” tham gia mọi công tác của “ban quân quản” đề ra.

 

       Mọi người trong xóm tôi bắt đầu sợ hắn ra mặt. Rồi hắn được giữ chức “Đoàn Trường Đoàn thanh niên” băng đỏ, có quyền sanh sát trong tay, hắn muốn xông vào nhà ai th́ vào, muốn tịch thu tài sản của ai th́ cứ tự tiện lấy. Hắn làm việc gắn bó với tên  “Phường trưởng”, nguyên là trung sĩ Không quân của Việt Nam Cộng Ḥa và là một tên Cộng sản nằm vùng vừa... đứng dậy. Tên này ngày trước nghe nói chuyên môn đi biểu t́nh, xuống đường, đả đảo chính phủ, rồi trốn chui trốn nhủi, vô công rỗi nghề, không biết cơ duyên nào, đă được một ngài Quận trưởng của một quận miền duyên hải bao che, rồi gả cho hắn nàng con gái đẹp như... Chung-Vô-Diệm. Tên đó lại về đầu quân làm lính Không quân, được phân phối gác cổng Long Vân, lần ṃ cũng lên tới chức Trung sĩ. Giờ đây bọn hắn hợp tác chặt chẽ để làm khổ bà con trong xóm tôi. Bà Tuân có con chạy ra nước ngoài, bị gọi lên phường làm tờ khai báo hàng ngày, con ông Tám Chơn là “cảnh sát ch́m có tội với nhân dân”; nhà ông Thịnh là tư sản mại bản, nhà ông Tư Cầu làm tay sai cho Mỹ ( ngoại trừ gia đ́nh hắn). Và công to lớn nhất của hắn là đem bọn công an phường đến bắt trọn ổ nhà chị Thanh đem nhốt với tội danh giữ  ‘lá cờ Ngụy’. Tội nghiệp anh Thanh, mới được thả về từ miền Bắc sau nhiều năm bị giam cầm, kể từ khi thất thủ trận Hạ Lào.

  

 

 

Xem Kỳ 4

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com