trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NGƯỜI HÀNG XÓM
-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 2: (tiếp Kỳ 1)

  

       Nhà tôi ở thuộc khóm “Phù Đổng Thiên Vương”, nhưng không hiểu có phải v́ ngài Thánh Gióng đă bay mất về Trời (?) nên đám con cháu ở lại trần thế quên mất chuyện ǵn ṇi giữ giống? Kể từ ngày có phong trào lính ngoại bang tràn vào thành phố, th́ tất cả những căn nhà hai bên đường phố đă đổi khác. Nhà trệt th́ xây lên lầu cao, nhiều nhà có sân chơi rộng răi, từng là sân vũ cầu của bọn trẻ, mỗi chiều rủ nhau ra quần thảo hơn thua, bỗng chốc mọc lên những căn pḥng vuông vức như những chuồng cu, trước cổng rào bỏ thêm chữ Mỹ “Room For Rent” hay “House For Rent” mà khách hàng không ai xa lạ, lại chính là chị Bảy gánh nước mướn, cô Chính người làm của Bà Tư v.v...và những người t́nh của các “Chị Em ta”, những người lính viễn chinh Mỹ, Đại hàn, Phi v.v…Bởi thế; chính tôi cũng nghe bọn con nít nhai đi nhai lại câu hát trên đến ṃn cả lỗ nhĩ.

 

       Nhưng rồi mùa Thu năm ấy, những người cùng tuổi hắn không có tên trên bảng vàng, đă phải vội vă xếp bút nghiên lên đường vào “Đồng Đế đêm ngày nghe sóng vỗ, dây tử thần không làm nhụt chí nam nhi...." th́ hắn, dù không đậu, cũng chẳng thấy hắn buồn phiền, hay chuẩn bị đi lính tráng ǵ ráo, hắn vẫn phây phây, nhởn nhơ phóng xe Honda lạng tới lạng lui. Để rồi một hôm t́nh cờ tôi gặp hắn từ trong quân y viện Nguyễn Huệ đi ra, khi tôi vào thăm người nhà bị thương vừa đưa vào nhập viện.

Thấy tôi, hắn dừng xe cất tiếng:

- Ngân đi đâu vào đây vậy?

- Tôi đi thăm người cậu bị thương, c̣n ông đi đâu đây?

Do dự một chút, hắn nói nho nhỏ:

- Tôi đi tái khám để ra hội đồng giám định y khoa lấy giấy hoăn dịch!

- Cái ǵ? Ông bị ǵ mà xin giấy hoăn dịch?

Tôi ngạc nhiên ngó châm bẩm vào mặt hắn. Tướng tá hắn như con voi mà bị bịnh ǵ đây trời? Chả lẽ? Tôi thầm nghĩ và cười một ḿnh.

- Cái chân của tôi! Hắn vừa nói vừa đưa cao cái chân mặt phía bên kia chiếc xe. Lúc ấy tôi mới để ư đến cái bàn chân đang quấn băng trắng của hắn.

- Ủa! Bị thương hồi nào mà cả xóm ḿnh không ai biết hết vậy? Có nặng lắm không?

- Cũng mới bị đây thôi, chả có ǵ nặng lắm, có điều phải đi tái khám hoài mới lấy giấy hoăn dịch được. Thôi tôi đi trước nghe.

 

       Tôi ṭ ṃ muốn hỏi hắn về cái vụ giấy hoăn dịch ǵ đó, nhưng hắn đă phóng xe một cái vù, để lại cho tôi một lớp bụi mù và một lô thắc mắc về cái chân của hắn.

 

       Tôi muốn hỏi bà Mười quán, trung tâm tin tức của cả xóm, về tai nạn của tên Minh, thời may Má tôi lại sai xách thùng đi mua dầu lửa.

- D́ Mười ơi! Con ông Mẫn bị thương hồi nào, mà sao phải vào quân y viện xin giấy hoăn dịch vậy? D́ có biết không?

- Sao mày biết? D́ Mười có vẻ ngạc nhiên.

- Cháu vừa gặp hắn trong quân y viện Nguyễn Huệ.

 D́ Mười kề tai tôi hỏi nhỏ:

- Bộ nó nói ǵ cho mầy nghe hả?

- Có nói sơ sơ, nhưng cháu chưa hiểu.

 

Bỗng d́ Mười phất tay một cái, giọng chê bai:

- Ư dà! Cái thứ làm giấy tờ bịnh… giả để khỏi bị đi lính đó mà, mầy để ư thắc mắc làm chi!

- Bộ D́ biết tên đó định trốn lính thiệt hả?

- Chớ lớn tồng ngồng rồi, hai-ba lần làm giấy khai sanh lại, đi thi tới thi lui, có cái bằng tú tài  cũng không đậu. Năm nay ông Mẫn đổi cách, không làm khai sanh lại nữa, mà mua bằng cho nó, nếu có bị đi lính th́ cũng làm được Sĩ quan như người ta, nhưng chạy sao đó lại chật ch́a mầy ơi! Tiền mất mà... tật mang, bởi vậy ổng mới nghĩ ra cách khác đó chớ!

- Vậy D́ biết hắn bị thương làm sao mà khỏi phải đi lính vậy? Tôi lại ṭ ṃ thêm.

- Th́... chặt đại một ngón chân cái ở bàn chân phải đó, nghe mấy ông lính nói: mất ngón chân cái rồi th́ làm sao mang giầy lính mà chạy nhanh được! Mà lỡ có bị đi lính th́ cũng khỏi ra trận quưnh giặc như người ta. Bởi vậy nó mới phải vào quân y viện. Đồ thứ tiền... rác Mỹ mà cháu, nghe nói ba má nó chạy chọt tốn đâu cỡ triệu mấy chớ có nhiều nhỏi ǵ đâu cháu ơi! Bà Mười kéo dài giọng rồi x́ một cái trong lúc đi đong dầu cho tôi.

 

       Tôi sững sờ trong nỗi kinh ngạc lẫn ghê sợ. Kể ra tên Minh cũng thuộc loại gan gốc cùng ḿnh, hay ai đó đă chặt dùm cho hắn cũng vậy. Eo ơi! Tôi lại nhắm mắt và tưởng tượng một ngón chân tự nhiên rời ra khỏi bàn chân năm ngón, máu chảy linh láng, rồi ǵ ǵ nữa..., chỉ v́ không muốn đi lính cầm súng đánh giặc như muôn ngàn thanh niên khác khi đến tuổi. Tự nhiên tôi rùng ḿnh, tự nghĩ: hóa ra hắn là một tên hèn, trốn tránh nghĩa vụ quân sự. Vốn đă ghét tôi lại càng khinh ghét thêm.

 

       Cuối năm sau đó tôi phải đi học xa, cả năm tôi chỉ được về nhà vào dịp tết và nghỉ hè. Mùa hè năm đó, mỗi lần qua nhà hắn, lỗ tai tôi như muốn bùng ra v́ tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng kèn v.v.v. thật ồn ào từ trong nhà phát ra. Th́ ra hắn đă chiêu mộ được một đám đờn sĩ và lập ra ban nhạc “Sao Xẹt” mà không phải là sao băng, sao xanh, sao đỏ như những ban nhạc nổi tiếng khác, và hiện đang ra quân hàng đêm ở “Club Mỹ” trong thành phố (nhà hắn quen với Mỹ nhiều lắm mà!) Không biết tài đờn địch hiện giờ của hắn đă đạt tới mức nào rồi, cứ như cái giọng ếch nhái, ễnh ương của hắn mà cất lên th́ chỉ có người Mỹ mới nghe nổi, chứ người ḿnh th́ chắc phải đầu hàng. Ấy vậy mà tôi đă phải ngồi nghe hắn hát một lúc mấy bài mới là đau.

 

       Số là ông bà Bảy Quới gả cô Hoa cho chàng Trung úy không quân hào hoa, đám cưới tổ chức tại nhà, cũng ŕnh rang xôm tụ lắm. Và muốn cho mọi người nể mặt, cũng để cho con-cháu, bạn bè, bà con cô bác có một đêm vui trọn vẹn. Ông Bảy Quới có ư nhờ một ban nhạc về giúp vui. Nghe được tin đó, hắn liền ngỏ lời t́nh nguyện chơi nhạc mà không nhận thù lao, dù sao th́ cũng là t́nh hàng xóm láng giềng mà. Ông bà Bảy sau khi suy nghĩ  kỹ thấy cũng tiện và…lợi nên vui vẻ nhận lời và cảm ơn hắn rối rít.

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com